Friday, December 31, 2010
Chích ngừa đi Việt Nam
Wednesday, December 15, 2010
Kế hoạch
Saturday, December 11, 2010
lại thông báo!
Thursday, December 9, 2010
Mùa đông em đan nón cho chàng!
Tuesday, December 7, 2010
Ngày Thứ Ba
Tuesday, November 30, 2010
TSA
Friday, November 26, 2010
Nó
Tuesday, November 2, 2010
Tiền bạc và chung thủy
Thursday, October 28, 2010
Sinh nhật!
Tuesday, October 26, 2010
Ai sợ sấm sét???
Thursday, October 21, 2010
Lại chuyện vụn vặt....
Friday, October 15, 2010
Máu.....xỉu
Monday, October 11, 2010
Vụn vặt
Tuesday, October 5, 2010
what the nice day!
Thursday, September 23, 2010
Cập nhật
- Ngày đám cuới đã định xong rồi, đang check vé máy bay cho 5 nguời thì biết đuợc mùa dông năm nay truờng kéo dài thêm 1 tuần, nghĩa là lố qua khỏi ngày đám cuới luôn. Vậy nghĩa là sẽ có 1 đám cuới muộn, rồi phải thông báo lại cho gia đình bên chồng biết chuyện phải dời ngày về VN. Mệt!
- Đám cuới xong qua cày 2 mùa nữa là xong BA in Biology. Bạn Pat dụ: đám cuới xong minh sinh em bé nha. Uh, thi sinh em bé, nhưng ai coi con cho em đi học. Chàng bàn tiếp hay em nghỉ tạm ở nhà trông con hén." Tới đây thì rõ rồi, biết ý chàng rồi. Khó nghĩ thiệt!
- Cái truờng mà bạn Hậu đang học đúng là VIP thiệt, hôm đi họp phụ huynh toàn thấy mấy nguời giàu giàu, già già không, chỉ có mình và bạn Pat là trẻ thôi. Nhìn khắp truờng thấy 1 cô VN, mừng quýnh, xáp vô định hỏi thăm về cái truờng VIP này. Cô nói quá chừng, cô lấy chồng nguời Iran, có 2 thằng con trai học truờng này, 1 thằng đã tốt nghiệp, thằng còn lại đang học lớp 8. Cô nói tiếng Anh quá chừng, cô rủ lên nhà cô chơi, ngủ lại đêm cho vui vì nhà cô 6 phòng ngủ lận mà có 2 vợ chồng với 1 thằng con thôi. Hỏi nhà cô ở đâu, cô nói nhà cô quay mặt ra hồ, mình nói mình không biết, cô hỏi " ở NE lâu chưa mà không biết khu nhà quay mặt ra hồ?", thì ở cũng lâu rồi, nghe nói khu nhà triệu phú này nhiều rồi nhưng mình làm gì rảnh mà tìm vô khu nhà giàu này coi nhà cửa. Shock! Lúc xếp hàng lấy đồ ăn trong truờng Hậu thì nghe cô kia, nguời Mỹ chứ không phải VN, đứng truớc mặt mình noí: " Có 3 đứa con thôi, 1 đứa học Harvard, 1 đưá học princeton, còn đứa nhỏ này vô đaị học nữa là xong", vừa nói cô vừa vung tay cho mình thấy cái hột xoàn, má ơi, nó to như ngón tay cái của mình vậy. Shock again!
- Bỏ lên Facebook status là engaged, có bạn kia gửi cho cái msg, bạn nói bạn bị shock, chắc shock vì con này xấu vậy mà có nguời cuới nó bây.
- Nếu ông bà hộ độ thì mình sẽ học Docteral program của Creighton mùa thu năm sau, mọi chuyện vẫn còn ở phiá truớc. nếu ông bà không độ thì săn em bé rồi ở nhà chơi với con.
Cập nhật hết. Cám ơn cả nhà.
Friday, August 6, 2010
Nhột
Nhột, theo định nghĩa của từ điển đó là 1 cái chạm nhẹ, làm cho mình cười. Vầy mà cũng đòi định nghĩa. Trời ơi, nhột không cần phải chạm vô nha, chỉ cần thấy 2 ngón tay nghoe nghoe, con mắt người ta nhìn vô cái under arm là đã thấy nhột rồi. Nhột nó ghê hơn đau nữa đó, nhột có thể được so sánh là đau mà cười.
Mình sợ nhột, khai thiệt đó. Mà không biết nhột có phải là 1 điều đáng xấu hổ không nữa chứ hồi xưa đi làm nail, con khách nào mà nó nhột là nó xin lỗi mình rồi rít. Sao mà em ghét hệ thần kinh của mình quá, có vẻ như nó tiết quá nhiều endorphin hay sao đó, không điều khiển mình được. Nhột là 1 hành động involuntary mà.
Cứ mỗi lần mặt mày sưng xỉa với chàng thì chàng nhào vô....tickle mình, đang giận mà cười coi có thấy ai vô duyên.......thúi vậy không?Mà làm sao control mình được để không cười. Bởi cho nên, em ghét cái hệ thần kinh của mình ghê lắm.
Nhột nó kinh khủng hơn đau ở chổ là đau còn cắn răng chịu đau chứ chưa có ai cắn răng chịu nhột được hết đó, khi mình bị nhột thì con người mình tự nhiên vùng vẫy nhưng mà năng lượng từ từ biến mất tại vì cười nhiều quá nên mệt, nên sức phản kháng yếu đi chứ không như đau.
Em tự hỏi sao mấy chổ điều tra xét hỏi thay vì "quýnh cho khai", giờ đổi chiêu đi, đi mua con gà về, nhổ mấy cái lông chổ dưới nách con gà, tước bỏ lông con ở đuôi của cọng lông, rồi phát cho mỗi ông điều tra viên mỗi người chừng chục cây thôi để làm vũ khí, cứ đứa nào không chịu khai thì cột chân nó lại, lấy cái lông gà gãi lên lòng bàn chân của nó, vừa được tiếng là đối xử tốt với phạm nhân(vì nó cười chết luôn), nghe thì tưởng nó hạnh phúc lắm vì vừa lấy lời khai vừa cười...té đái. Coi có đứa nào dám cắn răng chịu nhột nổi không thì biết, chỉ biết nhột quá coi chừng nó tè....tùm lum thôi.
Friday, July 16, 2010
Vài chuyện nhỏ giữa Mĩ và Dzịt Nôm
Bữa giờ nhà có khách, chàng rất nice với khách, thấy trong lòng cũng vui vui.
Chuyện thứ nhứt: sau 1 tuần nói to nói nhỏ thì chàng cũng duyệt cho 1 cái netbook vì lý do là cái VAIO nó nặng quá, vác đi học hoài sẽ xệ cái vai bé bỏng của chàng. Vác được cái netbook màu đỏ về nhà, niềm vui chưa dứt thì chàng hỏi : làm sao em cài được Microsoft Office trong laptop vậy?, mình nói mình nhờ bạn Tùng( khách đang ở chơi nhà) cài dùm. Chàng gọi Tùng: cho anh mượn cái đĩa em cài MS office cho chị Phụng để anh cài vô netbook cho chị Phụng. Bạn Tùng rất là ngây thơ, chạy vô phòng xách cái đĩa ........lậu(đem từ VN qua), chàng nhìn thấy tái mặt. Chàng nói chàng k làm được như vậy. Chàng kiu mình vô phòng nói 1 tràng cho mình biết là như vậy là xấu, là không tốt, lap lap lap.....Nàng nói: em lớn lên trong cách đó ở VN, anh làm gì mà ghê quá vậy.
Chuyện thứ hai: Bạn Tùng rất là nice, bạn Tùng nấu đồ ăn VN trong nhà mình, chừa phần cho 2 đứa già này luôn. Bữa trước bạn Tùng làm cánh gà nướng, ta nói nó thơm bát ngát cái nhà luôn. Nhìn mấy cái cánh gà là thèm, mình định nhào vô là giựt 1 cái, chàng chận mình lại, hỏi bạn Tùng: em nấu lúc mấy giờ vậy? Bạn Tùng rất vô tư nói nấu từ lúc 6 giờ. Chàng cầm dĩa cánh gà tiến đến thùng rác, may mà mình giật lại kịp, hỏi chàng sao đem đổ, chàng nói: sweetheart, thịt để ở ngoài 2 tiếng đồng hồ là hư rồi. Vầy sao nhịn được nữa. Thấy mình sắp nổi khùng, chàng nói: thôi, anh không đổ nữa nhưng anh k ăn cái này. Nàng nói: em lớn lên bằng cách này ở VN đó.
Chuyện thứ ba: 2 hôm trước Hậu đi phỏng vấn, chàng chờ đến 11h đêm vẫn chưa thấy Hậu gọi qua, trước khi đi ngủ dặn nàng: khi nào Hậu gọi qua em đánh thức anh cho anh biết kết quả nha. Đến hơn 12h Hậu mới gọi qua, nói là đã có visa. Thấy chàng ngủ rồi, không nỡ đánh thức chàng nên kiu bạn Tùng ra chia vui. Chàng nghe tíu ta tíu tít thì cũng chạy ra, nghe bạn Hậu đậu xong, chàng nói: anh là người thứ 2 em cho biết ah, anh không thấy em xem anh là người quan trọng nhứt. chàng nói: em hứa sẽ nói cho anh biết trước mà - em tôn trọng giấc ngủ của anh, mình chống đối, chàng nói: cái đó không quan trọng. Nàng nói: em lớn lên ở VN, rất tôn trọng giấc ngủ của người khác.
Chuyện thứ tư: Bữa giờ bạn Tùng qua chơi, về tới nhà là 2 chị em tíu ta tíu tít tiếng VN. Chàng nói: em với Tùng nói chuyện anh không hiểu gì hết, em tôn trọng ý kiến của Tùng hơn anh vì Tùng nói được tiếng VN với em. Em hết ý kiến.
Chiện nhỏ xíu hà nhưng mà nàng thấy nó sao sao đó, biết chừng nào chàng và nàng mới thôi mấy chuyện nhỏ xíu này đây nửa.
Nhân tiện, chia vui với cả nhà luôn, tháng 8 này Hậu sẽ sang đi học, chàng hay nói: em sắp có thằng con trai 17 tuổi rồi ah. Mừng nhiều mà lo cũng nhiều.
Wednesday, June 23, 2010
Kết hôn với người nước ngoài
Thân bài: có nhiều chi tiết rất nhỏ nhặt trong thói quen của 2 đứa, em muốn chia sẻ với cả nhà, anh chị cho em biết ý kiến với. Mọi người có thể nói rất thẳn thắng để em biết mà điều chỉnh theo hướng tích cực.
1. Mang giày trong nhà. Chàng thì lúc nào cũng có đôi giày trên chân, trừ khi đi ngủ thì mang vớ thôi, bất kể nóng hay lạnh. Nàng rất là gay mắt vụ này.
2. Rửa chén bằng tay thì không rửa sạch bọt xà bông. Em không biết mình đúng hay sai nữa, nhưng chàng em mà rửa chén thì không bao giờ chịu rửa sách bọt xà bông, và rửa chén bắng nước nóng muốn phỏng tay mình luôn. Em đòi rửa cho sạch bọt xà bông thì chàng dí cho em đọc hàng chữ "kill bacteria" trên chai nước rửa chén, chàng nói để bọt xà bông cho nó giết vi khuẩn. Chàng hỏi 1 câu mà em giận hết biết: chứ ở VN không rửa chén bằng xà bông ah. Cuối cùng em quyết định là sẽ rửa chén bằng máy để khỏi quýnh nhau vì chuyện Mỹ và VN rửa chén.
3. Bất kể thức ăn nào em left over trong tủ lạnh là chàng đem đổ thùng rác hết. Chàng nói thức ăn để lâu ăn vào sẽ bệnh. Đôi khi em ăn trái cây xong quên bỏ vô tủ lạnh cũng bị đổ vô thùng rác luôn, chàng nói trái cây để ở ngoài nên hư rồi. Tức nhứt là mấy trái chanh mình cắt 1 miếng, phần còn lại em draft bỏ vô tủ lạnh chàng cũng tiễn đi luôn.
4. Em có 3 cái khăn tắm thôi, nghĩa là 1 tuần em xài 3 cái, trung bình 2 ngày/cái vì em nghĩ 2 ngày thì cũng còn sạch chứ mỗi ngày 1 cái như ý chàng muốn thì 1 tuần em phải giặt đồ 2 lần sao.
Kết luận:
Nếu hôn nhân mà mình không dung hòa được những chuyện nhỏ nhặt nhất như vầy thì liệu nó tồn tại được lâu không? Em có phải là đứa dở hơi nhất không?
Tạm biệt và cầu chúc bạn bình an
Nhớ hồi mới gặp bạn, lúc đó mình tự hỏi sao bạn học Y mà lại dư dả quá, đi xe mới, ở nhà house. Trong khi mấy đứa sinh viên Y Khoa khác nghèo thấy thương vì tụi sinh viên Y Khoa toàn sống bằng student loan nên đứa nào cũng tiết kiệm dữ lắm. 1 lần thấy bạn mặc quân phục đến trường mình mới biết bạn đi lính. Rồi quen nhau, rồi nói chuyện, rồi thành bạn.
Quen bạn mình nghĩ đi lính thiệt sướng, đi học thì k phải trả tiền mà còn có tiền xài nữa. Mới ra trường đã làm officer trong quân đội rồi. Ngày bạn ra trường, bạn nói với mình bạn vui vì station của bạn ở Arizona, không phải chịu cái mùa đông khắc nghiệt ở đây nữa. Bạn nói bạn hạnh phúc về điều đó. Rồi bạn đi, thỉnh thoảng bạn kể về thời tiết vàng bên đó, thấy bạn thất may mắn.
Giờ chỉ cầu mong cho bạn được bình an mà quay về Mỹ, rồi về lại NE nữa, rồi mình đi shopping,....Mình không quan tâm đế chính trị chính em nhưng bữa trước ở trong trường nghe CNN nói tổng thống định rút quân khỏi Afganistan vào năm tới.
Vậy nhé, 6 tháng vậy chứ nhanh lắm. Khi bạn về thì mùa đông cũng tới NE rồi.
Sunday, June 20, 2010
Thông báo....
Tình hình là giờ này mình cũng vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu để lo cho 1 cái đám cưới ở Mỹ và khi nào thì sẽ có đám cưới ở VN nữa. Sao mà nhức đầu quá.
Tình hình khác nữa và không mấy sáng sủa là mình phải lấy thêm 2 lớp Anatomy, cái lớp này là cái lớp khó nhứt từ trước tới giờ nên học ngày học đêm mà vẫn thấy thiếu. Nên, có thể chuyện đám cưới sẽ từ thông báo sau theo 1 tiến trình chậm chạp nhất có thể.
Friday, June 18, 2010
Chuẩn bị phỏng vấn xin visa cho Hậu
Thursday, May 13, 2010
Vô tư đến tàn nhẫn
Mình gặp 1 cô gái, cô ấy rất thấp, nói theo tiếng Việt Nam là người Lùn. Cô thấy mình đeo nhẫn, cô hỏi mình khi nào thì kết hôn, mình nói mình vẫn chưa định được ngày vì chưa học xong. Cô hỏi vậy chàng nói sao, mình nói chàng chờ mình. Rồi kể cho cô nghe làm cách nào mình gặp chàng, chàng đối xử với mình thế nào...và mình đối xử với chàng thế nào nữa. Cô nghe xong thì nói mình may mắn quá, có người yêu thương và muốn đám cưới. Cô mơ ước 1 người đàn ông yêu cô nhưng tìm mãi vẫn chưa được vì thân hình khác thường.
Trời ơi, sao mà mình biến thành con dở hơi mà mình vẫn không biết stop mình lại. 1 chuyện rất bình thường mà mình không thể nghĩ rằng có người ao ước 1 tình yêu đến như vậy. Kể chàng nghe mà nước mắt cứ chảy, thấy mình thiệt có tội, mình đang hạnh phúc trong khi người khác ao ước mà mình không biết, mình lại vô tư trên nỗi buồn của người khác.
Sunday, April 25, 2010
Chuyện của 2 tuần qua.
Chuyện là vầy nè. Hồi tuần rồi, chính xác là chủ nhật tuần rồi, cái phone bị rớt hoài nên nó nổi khùng rồi chết ngắc luôn. Mò mẫm gọi cho insurance, nó nói cái phone mới sẽ đến vào ngày thứ 3, 4 giờ chiều. Sống hết nguyên ngày thứ 2 k có phone trong nỗi hồi hộp sợ lái xe ban đêm mà lỡ chàng trở chứng giữa đường thì không biết làm sao kiu cảnh sát. Đến 10 giờ tối thứ 3 người đẹp vẫn chưa thấy tới, sáng thứ Tư trong lóng sôi sục máu khùng khùng, nói với chàng em sẽ gọi insurance, chàng năn nỉ hay để anh gọi cho, chàng rành nàng lắm, lúc khùng khùng thì nói tiếng VN người VN còn chưa hiều nói gì đến tiếng Mỹ. Nhưng chàng thì lúc nào cũng nice như nàng Hai nên nàng k chịu cho chàng nói chuyện. Chuyện là giờ nó đòi phải copy ID gửi cho nó thì nó mới gửi cái phone cho mình, vậy mua bảo hiềm làm gì trời. Nó nói vậy nghĩa là nó kiếm chuyện để kéo dài thời gian để mình không thèm đòi nó nữa vì mình k thể sống thiếu cái phone thêm mấy ngày nữa. Chàng năn nỉ quá chừng, rồi thì đi lấy cho nàng cái phone Google, có phone mới và đẹp nên cục tức của nàng nó cũng dịu xuống chút nhưng vẫn thầy unfair cho chàng quá. Nàng bỏ AT&T ra đi, cùng chàng bước vô Verizon với lời hứa là chàng trả bill, nàng không cần lo.
Rồi thì giờ tới chuyện cái trường. Tuần sau mình có 1 cái speech 10 phút. yêu cầu là phải ăn mặc formal. Kiếm đâu ra cái quần tây vừa vặn cho cái dáng chuẩn thiệt chuẩn của mình ở xứ Mỹ này đây trời. Kiếm k ra quần tây, nàng chuyển sang mặc váy, kiếm cũng k ra cái váy nào formal hết trừ váy jean. Giờ tính sao đây, không lẽ để bị trừ 5 điểm vì ăn mặc. Nhục.
Mình có tật hay càm ràm. Biết chàng rất bận rộn nhưng không nhịn được, bao nhiêu bực bội cứ lôi chàng ra nói, chàng lúc nào cũng nice như nàng Hai, "cho dù em ít điểm thì em vẫn là đứa thông minh nhứt trong tim anh". Trớt quớt.
Giờ ngồi ước: cao thêm xíu, xương to hơn xíu, cái eo nở hơn xíu thì chắc chắn không bị trừ 5 điểm. Phải ghi lại, học thuộc lòng để biết mà xin Diêm Vương lúc gặp ổng.
Sunday, April 11, 2010
Nấu món gì cho chàng?
Sáng nay là chủ nhật nhưng thức sớm lắm, thức sớm để làm bài, ôm laptop ra coffee shop ngồi trả bill online, nhưng cái tính la cà thì đánh chết không chừa. Trả bill xong thì ghé nhà mọi người ngó nghiêng chút, ngó xong thì thấy muốn viết cái gì đó, không có gì mới để viết hết nên giờ than thở chút thôi.
Nếu kiếp sau được đầu thai mình xin Diêm Vương cho đầu thai vô mấy nước nói tiếng Anh, chắc chắn là như vậy rồi. Trời ơi, cái gì là Chemiosmosis, cái gì ATP, cái gì là NADH plus. Bio, Chem, rồi thêm môn BioChem nữa, kiểu này chết chắc rồi. Chiều nay muốn nấu cái gì đó cho chàng nhưng chưa biết là cái gì, chàng ăn sandwich mấy ngày nay rồi. Cố lên.
Friday, March 12, 2010
Lab report
Cái tính khí khùng khùng của mình nó nổi lên mỗi khi ngồi hí hoáy trong cái Lab Notebook này. Lấy 4 lớp Chem rồi ah, lớp nào cũng phải mua muốn Notebook này, lần nào mua xong cũng xách lên trường complain về vụ hàng họ trong notebook kẻ không thấy đường sá để mà viết, chưa kể là mỗi trang nó có 2 liên mà hàng này cách hàng nọ có chút xíu, viết nắn nót thì mới vừa, mà viết nắn nót thì giấy carbon nó in qua 2 liên sau luôn. Trời ơi, mình mà biết đứa nào phát minh ra cái cuốn notebook này chắc kí cho nó cái giấy khen về cái ý tưởng ngu không thể tả này.
Xách cuốn notebook này đi complain với mấy ông thầy rồi, nói với thầy "tui hết chịu nổi cái trò khùng này rồi nha, hàng họ thì không thấy đường để viết, bảng biểu kẻ lên thì nó in lên mấy liên sau luôn. Tui muốn đánh máy rồi nộp được không?" Ông thầy nào cũng nói "thôi ráng đi, thử mấy lần sẽ quen hà vì trường muốn thầy giáo khuyến khích sinh viên xài cuốn này"
Ah, té ra trường làm tiền sinh viên vì cái y tưởng ngu ơi là ngu này. Ai nói trường học ở Mỹ không có tệ quan liêu, bao cấp nè.
Thursday, March 11, 2010
Chàng!!!!!!!!
Lúc biết Ngân và Ban Mai qua Mỹ ngày 25/3 này, bàn với chàng hay để em đi làm thêm để phụ Ngân trả tiền nhà vì bên Cali cái gì cũng mắc mà Ngân thì cần save tiền để trị bệnh cho Ban Mai. Chàng hỏi em cần bao nhiêu, em chỉ cần 500 thôi, cái đó anh lo được em chỉ lo học thôi.
Bàn với chàng chuyện get cho Ngân 1 line ĐT nữa, chàng nói hay để Ngân chung với plan của chàng để chàng trả tiền cho Ngân.
Từ ngày mà chàng phải lòng nàng, em chưa làm gì cho chàng hết, chỉ chàng lo cho em thôi. Mình chưa cưới nhau, nhà đứa nào đứa đó ở nhưng tiền chàng thì em cứ xài trong khi tiền em thì chàng k dám để cho em chi trả đồng nào hết. Biết nói sao cho chàng biết là em thấy mình thật may mắn và em hối hận vì có lúc em ham chơi giống như teenager làm chàng buồn và chịu đựng.
Vầy đi, từ giờ em không đòi tháo nhẫn ra đeo ở dây chuyền nữa, để ai cũng biết em engage rồi, chàng chỉ yêu cầu em luôn luôn đeo nhẫn mà em chưa làm được tại nó vướng vướng kỳ quá.
Sunday, March 7, 2010
Engagement!
Friday, February 26, 2010
Trước tết, trong tết và sau tết!
Thursday, February 18, 2010
PCAT-chết kiểu nào cho đẹp.
Bỏ vụ presentation qua 1 bên. Giở PCAT ra, phần Toán không biết sao mình làm cái rẹt là xong hết, thấy nó dễ ghê luôn ah. Mai mốt có con chắc đặt tên Toán quá, không biết sao hồi nào giờ đi học môn Toán là môn tương đối dễ hiểu so với mình. Chemistry cũng OK luôn, mặc dù không làm được cái rẹt như Toán nhưng cũng không đến nỗi nào. Bio thì chỉ thua Chemistry chút thôi. Haizzz, còn làm là tiếng Anh. Comprehension, verbal, essay, làm sao sống được với 3 phần này đây. Mình thiệt tình sao mà cứ ám ảnh mấy phần này hoài. Chị Hạ nói MCAT thì 70% phần English có trong sách nhưng cũng có năm vui vui sao đó nó lấy 1 bài khảo cổ ra đề, kiểu này chắc phải chọn cách chết nào cho đẹp trong phòng thi trước khi đi thi quá.
Nhờ chị Hạ, rồi nói chuyện với chị Hương. Người thì thi MCAT, người thì làm Ph.D bên Biochemistry, ai cũng nói giở sách ra có cái gì học cái đó. Mà giở sách ra rồi, học rồi nhưng thấy lo quá, lỡ cái có mà nó không cho, nó cho cái không có như là khảo cổ, sao hỏa, sao kim, mặt trăng thì sao trời. Nhớ hồi thi Toefl mình cũng chết lên chết xuống, lúc coi điểm cứ tưởng không phải là mình. Vậy mà cũng đủ điểm để đi du học. Mà sao tiếng Anh mình học hoài mà nó cứ giống như sao Hỏa sao Kim ah, nó không dành cho mình hay sao ah, chưa bao giờ viết được 1 bài essay mà không bị chỉnh sửa. Cái khả năng ngôn ngữ của mình đúng là fan của chị Lún nha, sai chính tả chầm chọng cả tiếng Anh và tiếng Việt luôn.
Tina nói Kaplan có dạy luyện thi PCAT, $3,000/3 tháng. Mắc quá, không có tiền học. Chị Hạ nói không cần luyện thi, cứ ôm cuốn sách mà học rồi đi thi. Nhưng cuốn sách nó k có dạy nhiều phần comprehension, verbal với essay. Nó cứ tập trung vô Chem, Bio với Math thôi. 3 cái này thì mình OK rồi. Thi không xong cái PCAT chắc quay về với Business quá. Ngán tới cổ ngành này rồi.
Học hết tuần sau được nghỉ Spring break, sau Spring break vô thì chiến đấu tiếp với Organic Chem, cái này nó tàn nhẫn ghê lắm, vẽ từa lưa tập vở hết mà cũng có khi quên lên quên xuống. Nhưng mà không sao, ít ra thì cũng đỡ hơn English. Kiếp sau nếu Diêm Vương cho đi đầu thai, xin đầu thai vô mấy nước nói tiếng Anh, để vừa được sinh ra khóc bằng tiếng Anh luôn sẽ đỡ khổ hơn bây giờ, English is a second language.
Thursday, February 4, 2010
Ngày thứ 6 ở trường
Cảnh đẹp như vầy mà anh Phú ở đây chắc chắn sẽ có 1 bài thơ hay, nếu Imagine ở đây sẽ có 1 đoạn văn tản mạn. Mình ngồi đây nghĩ xem tuyết rơi vầy chút nữa có phải cào tuyết trên xe không. Tìm đâu lại được cái tâm hồn thi ca, văn vẻ của 10 mấy năm về trước. Mình viết blog ta nói nó dở vầy không biết sao hồi con sinh viên kiếm tiền nhuận bút của báo mực tím được nữa. Cái thời vinh quang đó qua lâu lắm rồi, và sẽ phủi đít đi luôn chứ không bao giờ ngoái lại nhìn mình đâu.
Chút nữa thầy phát bài test, cảnh đang buồn nha, người mà buồn nữa là down luôn đó. Mình làm bài thì cái nào làm cũng thấy ok lắm mà không biết sao cứ bị trừ lắt nhắt 1 điểm cho mỗi cái lỗi nhỏ xíu, 1 điểm không lớn nha, nhưng nhiều cái 1 quá nó hao điểm của mình thấy ghê luôn đó. Thầy cô ở đây keo kiết kẹo kiệt lắm, chút xíu cũng trừ cho mày nhớ. Lúc đó thì nhớ, nhưng về nhà quên tuốt, nhứt là về nhà leo lên Net gặp người iu nữa thì thôi ta nói chuyện gì cũng quên hết.
Hôm nay đi học không có mang máy theo chụp hình mưa tuyết rơi trong trường, đẹp mê ly trong cái khung cảnh cổ kính của trường nằm trên đồi cao nhìn xuống dưới.
Làm trâu đi cày trên Highway
Từ ngày có xe mới mình không còn thói quen nghe đài trên xe nữa mà chuyển sang talk phone. Cái xe nó connect với phone của mình luôn nên vừa lái xe vừa talk phone mà không sợ cảnh sát. Nạn nhân ca cẩm của mình là anh Hiếu, hihihi....Hiếu rảnh vào buổi sáng lắm vì Hiếu làm ông cha nên sáng sớm thường là Hiếu là ở văn phòng Hiếu thôi. Kể chuyện em làm con trâu đi cày trên Highway, Hiếu rầy rà từ khi qua Mỹ mình cứ hay ví mình như súc vật quá vậy. Ah, nhớ vụ này rồi, lúc nói với Hiếu mình muốn dọn ra ở riêng vì nhà Mợ nói mấy người sống ở VN giống trâu bò quá vì ở lâu với công sản nên không còn biết cái gì là sướng, là khổ nữa. Lúc đầu nghe nói thì mình cứ nghĩ Mợ là Chí Phèo, còn mình là dân làng Vũ Đại nên không chấp, nhưng cuối cùng làng Vũ Đại có mỗi mình mình thôi nên đích thị mình là trâu bò rồi. Nói với Hiếu trâu bò làm sao ở chung với người ta được nên mình phải dọn ra riêng. Lúc đó thì Hiếu cười, nói mình không biết tự nhịn. Nói đến nhịn thì mình thấy mình không nhịn thì đâu có còn nhìn mặt gia đình bên đó được nữa. Mấy năm làm ở Pru luyện được chiêu: người ta chửi mình mà mình chửi lại thì chẳng khác nào mình cũng giống người ta, im lặng có nghĩa là "tui không cùng đẳng cấp mấy người đâu nha". Nhưng mà Pru khác, nhà Mợ khác vì nhà Mợ ra vô gặp hoài, còn Pru thì khách ra vô thường xuyên nên không đem chiêu này ra xài hoài được.
Sáng nay thì bị Hiếu rầy rà chuyện mình càng ngày càng khác Phụng ngày xưa Hiếu quen biết. Không biết khác cái gì nữa. Hồi mới quen Hiếu, mình cũng hay kể mấy chuyện bực mình khi mình đi làm, nhưng toàn là bực mình nhà nước thôi. Có lần nói với Hiếu Bin Laden mà cho em bom thì em xin 2 trái, 1 trái em thả ở cục thuế, 1 trái em thả ở cục Hải quan. Hiếu nói lúc đó mới từ Mỹ về VN sau mấy chục năm nên thấy mình nói chuyện vui quá nên gây ấn tượng cho Hiếu, vậy là quen nhau. Đùng cái Hiếu đi tu, hahaha..., không lẽ mình có khả năng làm Hiếu muốn cống hiên cuộc đời của anh cho Chúa chứ không cam tâm cống hiến cuộc đời cho mình.
Nói với Hiếu em lớn rồi mà sao em thấy mình cứ vô dụng sao đó, trâu bò nó còn có ích cho đời chứ em hình như chỉ làm hại đời thôi, Hiếu cười nói mình lúc này sao bi quan quá. Không phải mình bi quan mà vì bị điểm thấp là thấy mình vô dụng vậy đó. Anh Hai bỏ cả gia tài cho mình đi Mỹ học, chỉ mỗi chuyện học thôi mà sao cũng khó quá hà. Bài nào thấy cũng hiểu, cũng biết làm hết nhưng điểm thì bị thấp qua vì bị trừ mấy lỗi không đáng trừ, thấy mình tệ quá. Nói với Hiếu mình 30 tuổi rồi mà chưa từng làm được chuyện gì có ý nghĩa hết, cứ quanh đi quẩn lại chỉ mỗi chuyện học hành, gia đình, người yêu thôi. Từng tuổi này mà chưa bao giờ ngồi lại 1 mình mà viết được 1 đoạn suy tư suy năm như Imagine hay em Thanh. cứ ở không là suy nghĩ coi kiếm cái gì ăn cái đã.
Chưa kể là 28 năm làm người từ nhiên qua Mỹ làm trâu bò, trâu bò thì làm gì biết nhục nữa nên nhiều lần sỉ vả mình cái nỗi nhục không biết nấu ăn, mình nấu mình còn không ăn được. Ban đầu còn biết nhục với bản thân nha, tự tìm kiếm công thức để nấu, sau này chấp nhận nhục luôn, nấu k được thì nhịn ăn. Anh Phú nói người như mình thì sướng vì mai sau chồng sẽ phải nấu cho mình ăn. Uhm, nếu chồng mà không nấu thì mình nấu, đâu còn biết nhục nữa đâu mà sợ người ta chê dở.
Chị Lún nói cười lên cho đời nó vui, ngày nào mình cũng có chuyện để cười, lâu lâu mới thấy đời vui. Hiếu nói mỗi ngày phải tự tìm niềm vui cho mình, vui cái nỗi gì khi có mỗi chuyện ăn với học không thôi mà mình còn làm chưa được nói gì đế chuyện lớn là lấy chồng, sinh con.
Friday, January 29, 2010
Chuyện ở Pru
Hỏng phải em quởn, mà cũng hỏng phải em có hứng về Pru lại mà bị gì mấy con sâu bọ, chim chóc nó làm em điên quá, chưa biết sẽ viết cái giống gì cho thầy đây nữa nên nghĩ viết về Pru đi, chắc hay hơn vụ sâu bọ, chim chóc nhiều.
Cảm hứng đợt trước viết về Pru mà bị anh blogspot cướp mất là từ cái vụ VIP của chị Lún. Giờ ngồi nhớ lại cũng còn chút xíu ấn tượng về VIP nha.
Làm ở Pru cực nhứt, hay bị ăn hiếp nhứt là CS(customer service), sau đó là CC(customer care). Hồi mới vô thì em làm CS bên New World(văn phòng Pru đặt gần đó thôi nhưng kiu vậy cho nó soang), làm tay em của chị Thương, chị Khê. Sau đó thì qua Hồ Tùng Mậu, làm đàn em của chị Thu Ba. Rồi qua STC làm đàn em của chị Khê trở lại khi Khê qua VIP của STC(37 Tôn Đức Thắng). (Chắc má Hạnh định đẩy em về BD làm bia đỡ đạn hay sao toàn cho em làm đàn em của mấy người dày dạn kinh nghiệm trong việc nghe chửi).
Về Bình Dương, em làm chính thức là cái gì không biết, nhưng hễ ai mà giàu giàu, dữ dữ là em xử hết.
1 buổi chiều tháng 5, tầm 6 giờ (giờ này pà kon cắt -chạy báo cáo hết rồi), có 2 anh chị , anh thì bụng phệ, mặc quần jean lửng, áo thun bó sát, đeo mắt kiếng đen, chân manh giày thể thao(chắc sợ người ta không biết mình Việt kiều), còn chị thì bận nguyên bộ đồ bộ ở nhà. Xách bộ HĐ lên VP Bình Dương, nhìn là biết muốn hủy HĐ chứ k ai đi đóng phí mà xách theo bộ HĐ hết. Anh Tâm-trưởng văn phòng nói em: em ra tiếp 2 vợ chồng đó đi. Em nói ảnh: anh ra làm lão nhân kế của anh đi. Đẩy qua đẩy lại 1 hồi em phải ra. 2 vợ chồng muốn rút tiền lại hết. Em báo cho họ biết chuyện lỗ lả, chuyện thiệt thòi, rồi giải thích, rồi chia sẻ(đúng bài bản hén chị). Lỗi của em là không để ý đến tuổi của chủ HĐ, em chỉ hỏi chị có phải chị tên đó không, chị nói phải. Nói 1 hồi thấy 2 người này chảnh theo kiểu: lỗ bao nhiêu cũng được, k thích thì k chơi nữa, tui giàu vầy mấy chục cái HĐ vầy tui cũng đóng được nhưng ghét rồi, không chơi nữa nên em cho ký form hủy luôn. Cha mẹ ơi, check chữ ký lạ hoắc, coi chứng minh nhân dân mới biết chủ HĐ không phải cô ấy mà là má cô ấy. Thấu trời không. Bà già mua cái HĐ để lại cho con cháu 500tr, giờ tự nhiên đứa con gái xách lên đòi hủy. Em không giải quyết được, kêu 2 người về. Ông chồng đứng dậy, chống nạnh: cô nói vậy là sao?ý cô nói tụi tui gian lận hả. Cô biết cái vé máy bay từ Mỹ về đây bao nhiêu tiền k?Cô biết cty của cô bên Mỹ tai tiếng sắp phá sản không mà cô còn tưởng là mình ngon lắm. Tiền của tui nhiều gấp mấy ngàn lần cái tiền của HĐ này, cô chi tiền không?Thằng này chịu trách nhiệm hết, cô đừng có lo chuyện tụi tui lừa cô lấy tiền.
Haizzz, ta nói, VIP thì muốn nói sao cũng được mà, má Hạnh dạy vậy. Cuối cùng thì 2 người phải về thôi, em không chi. Đòi lên SG kiện búa xua. Em gửi mail cho Khê báo trước. Ngày hôm sau 2 người xuống dưới Khê, quậy cũng tưng bừng, Khê không có nhịn đâu, kêu bảo vệ lập biên bản luôn. May la Khê làm vậy chứ nếu là em chắc má sẽ thân chinh xuống tranning em lại áh.
Hồi em nhận được visa du học. Gấp quá em viết mail cho anh Trương Minh Tâm xin anh cho em nghỉ gấp vì chuyện học quan trọng hơn. Anh Tâm đống ý liền. Theo cấp độ thì em phải gửi đơn cho Khê, sau đó qua Má, sau đó qua anh Tâm rồi chuyển cho nhân sự. Đến Má thì Má nhảy tưng lên, gửi email rồi forward tá lả là nếu em làm sai HĐ của cty thì má có thể báo với công an, an ninh sân bay không cho em lên máy bay. Má không duyệt thì làm sao chuyển cho anh Tâm nên anh Tâm chờ hoài không thấy, em nói anh đọc mail đi, anh đọc xong viết có 2 dòng thôi: Phụng làm sai quy định thì nhân sự không chi trả lương nghỉ việc thôi chị Hạnh, không đến nỗi phải báo CA đâu chị, em nó phải đi học xa chứ không có đi bộ qua Mỹ được. Thấy cái mail của sếp Má mới xìu đó. Má làm em mất hồn cả ngày thứ 6 luôn, đến thứ 7 em đi mất rồi. Hỏng hiểu anh Tâm viết cái gì mà nhân sự vẫn chi đủ lương nghỉ việc cho em.
Má thì ai cũng biết mà, Pru là trên hết rồi bắt tụi em cũng phải đặt Pru lên đầu, đứa nào không làm vậy là Má làm ghê lắm theo kiểu: tao cho mày nếm mùi cho mày sợ nè. hihih...
Nhà em

Thursday, January 28, 2010
Có ai về VN cho em đi với!
Chuyện nhà thì bước đầu coi như ổn, bác sĩ bên Sing khen là phát hiện sớm nên có thể điều trị được bằng thuốc mà không cần phải mổ, hú hồn. Nhưng thời gian sẽ rất lâu, có thể lên đến vài năm. Sao cũng được, điều trị được là mừng rồi. Cái niềm vui vừa mới dâng trào thì cái nỗi buồn khác nó đè xuống, có thể anh Hai sẽ không đủ tiền để trả tiền trường cho mình nếu Mẹ phải điều trị ở Sing trong thời gian dài. Nhưng mà vậy cũng không sao, chuyện tới đâu hay tới đó, cùng lắm thì về làm cu li cho anh Hai cũng được. Quan trọng là lời cầu nguyện của mình đã linh ứng, tin vui đã đến làm nhẹ đi cái nỗi lo quá lớn này.
Chuyện học, mới có 2 tuần mà sao nó bận như mình đang sống gấp sợ ngày mai lăn đùng ra tắt thở vậy đó. 4 lớp/mùa. Nghe có vẻ không ít cũng hông nhiều, nhưng mùa này thì 4 lớp là quá nhiều, học đến nỗi tối tăm mặt mày luôn. Sáng lái xe đi học mà vẫn còn thèm cái giường quá chừng. Lúc này mùa đông, bãi đậu xe của trường thì nó to nha, nó xa nha, và gió thì lộng lộng nha. Sáng 7 giờ có lớp, trường cách nhà 45 phút(UNO). Mình trừ ta nói nó hao hết biết là 15 phút, bị tính toán là phải vô sớm mới kiếm được cái chổ gần gần để mà walk khoảng vài phút trong cái lạnh 0 độ F vô trường. Nhưng mà, bà con nhà mình cứ trời càng lạnh thì càng chạy chậm, không giải nghĩa được chuyện này luôn nha. Sáng nay lịch sự nhường cho 1 bạn trong exit ra, bạn ở trước mũi mình mà chạy 45mph trong khi đường cho chạy 60mph, line bên cạnh thì nó cũng đông nghèn nghẹt, không sang line được, không biết cái bạn đằng trước nghĩ cái gì mà chạy 45mph nữa. Mình có cái tính là ghét ai ra đường mà chạy chậm kiểu đó vào buổi sáng lắm, buổi tối thì sao cũng được chứ buổi sáng là thời điểm mà mình vất giò lên cổ mà chạy vô trường để xí parking mà. Biết vậy thì không thèm lịch sự làm gì để cho mình lùn sịt hết. Lái vô tới trường thì đúng 7h kém 5, parking đông nghẹt rồi, kiếm được cái chổ cũng hơi xa xa nhưng cứ an ủi là thử vận may đi, xích lên chút nữa coi có đứa nào mới vô trường mà bị tào tháo rượt phải xách xe chạy về nhà không để mình thế chổ, chạy 1 vòng, k có, chạy lại chổ cũ, đứa khác nó xí rồi. Walk từ parking vô tới trường 7 phút, 2 cái lổ tai nó muốn rớt ra luôn, hình như thiếu oxi để thở nữa thì phải nha. Mai mốt không làm người lịch sự nữa, không ra được exit thì ráng chịu nha mấy người trong exit. Mà nghĩ cũng lạ, cho dù mình có trừ hao 30 phút đi nữa thì cái parking nó cũng đầy xe, không lẽ 4 giờ khuya mấy bạn đó thức dậy, đem theo mùng mền chiếu gối vô trường ngủ để xí parking chứ.
Chuyện ăn ở nha, hôm trước có tâm sự với Imagine là tuyết rơi ngập anh mail box rồi, phải giải cứu ảnh chứ không bưu điện không thấy ảnh đâu mà bỏ thư. Không biết sao hôm qua anh lăn đùng ra chết ngắt, chắc bị tuyết đè nên chết cóng hay sao đó.
Chuyện tình yêu, bận quá cũng không có thời gian dành cho tình yêu luôn. Thôi thì sẽ bù cho bạn ấy khi mình rảnh vậy.
Trường đang có đợt chích ngừa H1N1 miễn phí, không biết không chích thì có sao không nữa, người ghợm vầy chứ thấy cây kim là tay chân run lẩy bẩy, nói năng líu lưỡi luôn. Mà mình không phải chỉ sensitive với cây kim không đâu, thấy bất cứ sâu bọ hay bò sát là mình cũng vậy, không biết người như vậy có phải thần kinh bất thường không nữa. Cả thế giới sợ Bin Laden, lâu lâu mình cũng tưởng tưởng nếu đem ổng so với cây kim, bò sát, sâu bọ mình sẽ sợ cái nào hơn. Chắc ổng đứng thứ tư quá. Tại ổng dễ nhìn hơn mấy thứ kia.
Check vé máy bay về VN, mắc quá. Không biết anh Hai có tiền không nữa, nếu không chắc xin đu cánh máy bay xay xin cái ghế nhỏ ngồi chổ đường đi để được miễn giảm quá. Bên Cali nghe con bạn nói vé có 500-750 hà, cái xứ này đến 1,500 là sao vậy trời? Không lẽ lái xe qua cali rồi mua vé bên đó. Thấy hận mấy hãng máy bay quá.
Còn 2 cái essay, mỗi cái 7 trang, nghiên cứu hoa lá cành đủ thứ, chưa biết sẽ viết cái gì, idea còn chưa có thì không biết sẽ hoàn thành nó khi nào nữa, tuần sau nộp bài rồi. ông thầy tàn nhẫn nha, mình thấy con sâu là mất hồn, vậy mà ổng cho cái bài sâu bọ với chim chóc, hoa lá. Em ghét thầy quá, mai viết di chúc, nếu vô phòng thí nghiệm mà con sâu bò lên tay, mình lăn đùng ra chết ngắc giống anh mail box thì cảnh sát bắt ông thầy nha.
Làm bài, làm bài. Cuối tuần còn phải đi cày nữa.
Thursday, January 14, 2010
Mẹ bệnh ung thư
Ngồi thẫn thờ suy nghĩ, Mun là đứa ít nói, mà nó nói vậy chắc chắn không phải chuyện thường được. Gọi cho chị Sáu mới biết chính xác mẹ bị ung thư tuyến giáp.
Cầm phone trên tay mà không còn cảm giác nữa. Cái gì đó đặc nghẹt trong đầu, không biết làm sao suy nghĩ nữa.
Con đi mới được 3 năm, về thăm Mẹ được đúng 1 lần. Con lớn lên có Ba có Mẹ, con rời gia đình đi xa thì Mẹ cũng ăn theo giờ giấc của nước mỹ với con, ngủ theo giờ nước Mỹ cùng con 1 thời gian dài. Chị Sáu nói bác sĩ nói bệnh của Mẹ phải mổ, con lại càng lo hơn nữa. Mẹ đã 70 tuổi rồi, nếu mổ thì mẹ sẽ mất sức nhiều lắm vì Mẹ ăn chay nữa.
2 tháng trước, Dì Năm mất, Mẹ xuống tinh thần kinh khủng. Nhìn thấy mấy anh chị con Dì Năm mồ côi Mẹ con thấy mình thật hạnh phúc và may mắn vì con vẫn còn có Mẹ.
Từ ngày con đi xa, chuyện gì vui Mẹ mới kể con nghe, con chuyện gì buồn Mẹ dấu biệt, đến khi chuyện nào nó từa lưa hột dưa rồi con mới biết. Lúc chị Sáu bệnh cũng vậy, cả nhà dấu con sợ con lo, đến khi con gọi về cho chị Sáu ngay cái ngày chi Sáu đi chích thuốc về, sốt rên hừ hừ con mới biết chị Sáu bệnh nặng.
Con mới vào mùa học, anh Hai nói con không cần về khi Mẹ mổ, nhưng sao con lo quá. Cầu mong cho bệnh Mẹ nhẹ như lời anh Hai nói. Hè này con sẽ về thăm mẹ chứ không ham chơi ở đây nữa. Mong Mẹ ăn được nhiều để có sức chóng chọi với bệnh Mẹ nha.
Monday, January 4, 2010
Tìm chổ trốn
Bắt đầu bằng 1 cuộc phỏng vấn rất dài trên ĐT, đầu tiên là phải trả lời mấy câu hỏi về mấy chuyện nhăng nhít mình viết trên blog mà anh gú gồ ảnh dịch ta nói muốn nín thở với ảnh. Mình viết 1 đàng, ảnh dịch 1 nẻo, gặp người âm thầm này khó tính, hay giận hờn nữa chứ, mất hết 30 phút để cáo lỗi vì sự cố của anh gú gồ.
Đoạn cao trào là đoạn mà bạn í hỏi mình ước mơ cái gì khi còn nhỏ, ý là muốn thế nào để chịu theo ai đó về nhà ai đó ở. Đương nhiên phải có xe bông, phải có rượu thịt, phải có bong bóng...để bay lên trời như công chúa nữa chứ. Bạn ấy nghe xong thì phán 1 câu: lét đu ít.
1 câu thôi mà lòng dạ ta nói nó lẫn lộn ruột gang phèo phổi trong đó, đi ra cũng suy nghĩ, đi vô cũng suy nghĩ, nằm cũng suy nghĩ, ngồi cũng suy nghĩ, cuối cùng thì chắc: cao chạy xa bay.
mấy tháng nữa có người hí hửng đem cái cà rá đến nhà, phải tính đường mà bay trước khi chuyện đó xảy ra, em chưa có muốn đổi họ mà.
Mình ao ước cuộc sống tự do như vầy mấy cục năm rồi, mình chơi chưa có đã, chưa được biết hết cái chuyện chơi mà. Bây giờ tự nhiên sống lại cái cuộc sống như hồi xưa, mình chưa cam tâm.
Sẵn dịp tâm sự với Imagine, em ấy nói là em ấy cũng hỏng muốn chống lầy luôn, thấy có đồng minh trong lòng nó sướng hết biết. Mình kỳ thiệt đó, trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng mà không biết mắc cái chứng gì mình cứ sợ lấy chồng. Cứ tưởng tượng cuộc sống hôn nhân nó sẽ ......chôn cái tự do của mình vĩnh viễn. Biết rằng người Mỹ thì rất thoáng, họ không cấm đoán vợ được tự do nhưng mình Vịt Nơm nên không thể bay nhảy búa xua như còn độc thân được, mình không cho phép bản thân làm việc đó. Chưa kể là cái vụ sinh con nữa, chỉ nghĩ thôi là đã sợ đến mất hồn rồi.
Nếu ai đó chịu hỏi mình lúc mình hai mí thì chắc là mình sẽ ừ liền, còn chần chờ gì nữa, bây giờ thì sao khác quá.
Muốn chuyển trường đi, muốn trốn khỏi chổ này để không phải nhìn thấy sự thất vọng của người ta, mình không nỡ mình thấy người ta thất thỉu đi về nhà, thấy mình có tội ghê ghớm. Ừh, sao không được như ngày mới qua nhỉ, chẳng phải quan tâm, để ý đến ai hết.




