Sunday, November 29, 2009

Gỏi bao tử bóp xoài xanh.

Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, ngày mai phải quay lại trường rồi, lại phải quay cuồng thêm mấy tháng nữa. Nhân dịp chẳng có cái giống gì để làm, nhân dịp bịnh nằm chèm bẹp ở nhà và nhân dịp Barca gặp lại Real nên: tổ chức ăn nhậu và nấu nướng ở nhà, tận hưởng ngày CN tuyệt vời. Ngoài trời thì tuyết rơi nhè nhẹ, trong nhà thì nấu nướng và trông chờ được xem Kaka, Ronaldo, ta nói nó sướng gì đâu luôn đó.

Bây giờ phải nói cái vụ bịnh trước để năm sau còn nhắc nhở bản thân. Ngày thứ năm-Thanksgiving- ăn uống từng bừng ở nhà Patrick xong thì tối 12h đêm chuẩn bị đi Black Friday lam crazy shopper với mấy đứa bạn. Nhiệt độ 32 độ F (0 độ C), cả đám lái xe đi Wal Mark trước vì nó mở cửa lú 4h sáng, đến nơi thì k còn parking mà cái line thì nó dài hết biết luôn, sau 1 hồi hội ý, quyết định không shop ở wal-mart mà qua Best Buy, tình hình cũng không có gì khả quan hơn, lái xe vòng vòng 1 hồi thì thấy ở đâu cái line cũng dài ngang nhau thôi thì ghé đại vô cái bestbuy lớn nhất. 3 giờ là nó phát ticket rồi, cái ticket cuối cùng cùng nằm đâu có trên khúc đầu của cái line còn mình ở khúc chót của cái đuôi, vần không nản chí, cả đám vẫn chờ đến 5h sáng. Ta nói nó lạnh không tả được, cái lạnh của đứng ở ngoài trời gió và lạnh. Đến khi bestbuy mở cửa thì cả dòng người lần lượt đi vào, cứ đi theo mũi tên hướng dẫn rồi get line trả tiền thôi, chẳng mua gì nhưng nhìn dòng người đông như hội mà không ồn ào tự nhiên thấy chán, cứ nghĩ sẽ um sùm như hội chùa Bà Bình Dương chứ. Mấy đứa bạn mua được cái laptop 30% off cho mấy người k có ticket, vậy cũng có thu hoạch tốt rồi. Có đứa thì mua TV, ta nói TV là mặt hàng sale off nhiều nhất. Sau phần Bestbuy thì 6 giờ sáng, cá đám kéo qua Nebraska furniture mart, chổ electronic building. Cái line ta nói nó dài gấp đôi bestbuy luôn và line của Wal-mart không có nghĩa lý gì hết. Người đứng đầu line ra xếp hàng từ lúc 7h tối, mình thán phục quá chừng, nếu mình là chủ NFM chắc cho không mấy người này luôn quá. Chờ 12 tiếng, cả gia đình vô lấy đúng 4 cái TV rẻ chỉ bắng 1/3 giá rồi đi về.

Cái dòng người ở NFM
Lang thang ở ngoài gần 8 tiếng đồng hồ, về đến nhà lúc 8h30 sáng, mũi dãi chảy lòng thòng thấy phát ghớm. Vùi mình vô giường là ngủ quên thời gian, đến chiều giật mình thì nói không ra tiếng nữa, tay chân thì nhấc không lên, người thì run, đầu thì nhức cho đến hôm nay.

Nhưng, ăn chơi thì tự nhiên tỉnh người lại liền hà.
Xoài xanh bằm nhuyễn


Bao tử sau khi làm sạch và luộc với sữa tươi (cái này ở Ne không có đâu, phải gửi người ta mua từ Atlanta mang lên)

Thành phẩm( chưa trưng bày gì hết)
Mới hốt ra dĩa, chưa kịp trưng bày thì mọi người đã gấp tời tấp luôn, chưa kịp chụp chén nước mắm học được bên nhà anh Phú+còm của chị Ba Đậu, ta nói nó ngon hết chổ nói luôn.

Buồn cái là đồ ăn ngon nhưng Real của mình lại thua. Nhìn Ronaldo với Kaka mà buồn quá. Nhưng mà thôi, buồn gì thì buồn chứ cũng phải tận hưởng cái ngày nghỉ cuối cùng.

Sunday, November 22, 2009

Thèm cháo thịt

Hôm nay bệnh, bệnh nặng đến nổi không dậy nổi luôn. Bụng đói, tay chân run rẩy nhưng cứ thèm cháo thịt bằm nên phải cố gượng dậy mà tự nấu ăn.



Vừa nấu ăn mà vừa khóc, khóc vì nhớ mẹ quá.



Nếu mình không ở đây 1 mình thì mình sẽ không bao giờ biết quý những giây phút được ba mẹ chăm chút từng li từng tí. 1 tô cháo mẹ nấu cho lúc bệnh, mẹ phải ngồi kế bên canh chừng cho ăn hết tô cháo rồi mẹ mới yên tâm, lúc đó mẹ cứ hay rầy rà bệnh mà không chịu ăn làm sao hết bệnh và: tao không có ăn dùm mày được, nếu tao ăn mà mày no thì tao đã ăn lâu rồi chứ k có bắt mày phải ăn chi cho cực khổ. Nhớ đến đâu nước mắt chảy dài đến đó. Mình sẽ không bao giờ có được tô cháo nào ngon như tô cháo mẹ nấu lúc mình còn ở nhà.



Ngồi ăn tô cháo mình nấu mà sao nó đắng quá, chắc tại sốt nên miệng bị đắng. Hay tại mình khóc nhiều quá.



Mà sao lúc này mình cứ hay bệnh hoài. Thời tiết lúc nóng lúc lạnh, không biết bao giờ mới ổn định lại được nữa.



Gọi ĐT cho bạn báo mình bệnh, bạn lo lắng nhưng cũng đâu làm gì được, bạn đang ở xa lắm mà.



Chỉ cần có mẹ với mình thôi thì không cần uống thuốc chắc cũng hết bệnh, chỉ cần được nghe mẹ rầy rà vì cái tội bệnh mà không chịu ăn, bệnh mà không chịu mặc thêm áo lạnh....

Gọi về nhà cho mẹ để tìm chút hơi ấm, mình không dám nói cho mẹ biết mình đang bệnh nhưng không biết sao mẹ vẫn biết. Mình hỏi mẹ sao mẹ hay quá vậy, mẹ nói: tao nuôi mày 28 năm mới cho mày đi xa làm sao tao không biết được, nghe cái giọng của mày là tao biết mày bệnh. Bị mẹ rầy rà 1 hồi tự nhiên khóc, khóc vì thèm được có mẹ chứ không phải khóc vì giận mẹ như lúc ở nhà.

Cúp ĐT của mẹ xong thì nhận được tin nhắn của anh Hai. Anh Hai lo mình không biết tự chăm sóc bản thân, dặn dò đủ thứ. Mình 30 tuổi rồi mà sao không ai nghĩ mình lớn rồi, cứ phải để ý xem nó đang làm cái giống gì ở bên kia đại dương. Chị Hai cũng dặn dò đủ thứ mà có ai biết thời tiết bên đây có đỏng đảnh thế nào đâu.

Mai hết bệnh sẽ đi lấy hồ sơ trường học cho Hậu, Hậu sẽ sang đây học lại lớp 11 để chuẩn bị cho ĐH. Uhm, thấy mừng vì sắp có người ở chung với mình, mừng vì mình sẽ không còn cô đơn nữa.

Lấy chồng=trưởng thành?

Cứ nói chuyện với Mẹ thì cuối câu chuyện lúc nào cũng: tao rầu quá, không biết bao giờ mày mới lấy chồng.

Chuyện lấy chồng không lẽ nó quan trọng đến độ ám ảnh mẹ suốt mấy năm nay. Lúc cho con gái đi Mỹ học mà nhìn thấy mẹ buồn quá, cứ tưởng mẹ buồn vì xa con gái, nhưng mà không chỉ vậy, mẹ còn lo mai mốt hông biết có ai chịu lấy nó hay không nữa.

Chuyện lấy chồng là chuyện cả đời mà, mình chưa gặp được người mà có thể làm cho mình muốn lấy làm chồng thì làm sao mà lấy chồng cho được chứ.

Hồi ở nhà cứ mỗi khi anh Hai la mình, chị Hai nhắc nhở: mấy đứa lớn rồi, anh đừng la tụi nó nhiều vậy. Anh Hai hỏi chị Hai: tụi nó lớn hồi nào, có chồng chưa là lớn. Bó tay.

Nói với Mẹ: con chơi chưa có đã, mà lấy chồng rồi sinh con nữa thời gian đâu mà con đi học. Mẹ nghe xong chỉ biết kêu trời.

Bây giờ mình đang tận hưởng 1 cuộc sống rất tự do, thoải mái và hạnh phúc. Độc thân cũng tốt mà, đâu có gì tệ đâu nhỉ.

Nếu thực sự như anh Hai nói thì đến bây giờ mình vẫn chưa trưởng thành sao trời. Bây giờ đã biết tự lo cho mình, đã biết dành dụm "tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn", không lẽ vậy vẫn chưa đủ lớn?

Thursday, November 19, 2009

Viết cho Mẹ Ba nhân ngày 20/11

Bây giờ là 1:20am ngày 10/11 ở Việt Nam. Mọi năm sau ngày này thì về nhà Mẹ Ba mà ăn bánh kẹo nha.

Mẹ làm cô giáo từ trước năm 1975 lận. Mẹ là em ruột của Ba mình. Ba đi làm xa, mẹ mình ở nhà nuôi con và đi làm kế toán cho đồn điền cao su nữa nên mấy anh chị em đứa nào cũng có thời gian sống với Nội và Mẹ Ba khi mẹ mình sinh thêm em. Chỉ có Út Huệ là không ở với Nội và Mẹ ba thôi(nó là Út rồi thì làm gì còn em nữa).

Mẹ Ba trông coi đám cháu kêu bằng cô mà như con Mẹ vậy. Ngoài giờ dạy ở trường ra Mẹ dành toàn bộ thời gian cho đám con ngang hông này. Đứa nào cũng gọi cô Ba bằng Mẹ Ba. Mẹ không lập gia đình, ở vậy nuôi ông bà Nội và cái đám anh chị của mình.

Mới 4 tuổi Mẹ đã dạy mình làm toán, ráp vần. Bởi vì Mẹ Ba không thể nào kể chuyện cổ tích cho mình nghe mỗi đêm nổi nữa nên phải dạy chữ để mình tự xử luôn. Mới 5 tuổi mà cuốn truyện cổ tích Việt Nam mình đọc không sót chữ nào hết, đọc đi đọc lại đến cuốn truyện muốn rách luôn. Lúc này Mẹ không cần kể chuyện cho mình nghe nữa mà mỗi tối mình kể chuyện cho Nội và Mẹ Ba nghe. Cuối tuần ba mẹ mình về thăm con lúc nào cũng được nghe mình kể chuyện cổ tích, cái này gọi là khủng bố bằng truyện cồ tích àh nha. Năm 6 tuổi thì đứa nào cũng được đón về nhà ba mẹ ở Thị xã để đi học.

Xa Nội, xa Mẹ đứa nào cũng khóc cả tuần hết. Cứ đến hè thì lại được về với Mẹ suốt mùa hè. Anh chị em mình không phải đi học thêm hè vì về Nội vừa được nghỉ hè vừa có Mẹ dạy thêm.

Mẹ làm hiệu trưởng trường Mẫu giáo ở xã, mấy cô trong trường thương Mẹ như cô giáo vậy. Ngày 20/11 là mấy cô chúc mừng Mẹ. Mẹ nghỉ hưu gần 20 năm rồi nhưng năm nào mấy cô cũng tới nhà thăm Mẹ hết. Trước ngày 20/11 Mẹ làm rất nhiều kẹo bánh để chờ mấy cô đến thăm.

Mà không phải chỉ tụi con ghiền Mẹ không đâu nha, đám cháu Nội, Ngoại của Mẹ cũng ghiền Mẹ giống như Ba Mẹ nó hồi xưa vậy đó. Mẹ dịu dàng quá mà, từ nhỏ con chưa từng thấy Mẹ lớn tiếng la rầy ai hết, Mẹ lúc nào củng dịu dàng, nhỏ nhẹ, vậy mà Mẹ dạy được mấy anh em tụi con chứ. Mẹ làm hiệu trưởng trường mẫu giáo nên Mẹ biết làm rất nhiều đồ chơi cho tụi con chơi. Từ trong nhà cho đến ngoài vườn, hình như chổ nào cũng có đồ chơi cho tụi con hết, hỏi vậy đứa nào lại không nghiền Mẹ cho được. Mẹ nấu ăn không ngon, nhưng ở nhà Nội thì lúc nào cũng được ăn ngon vì Nội nấu ăn rất ngon. Nên, đối với tụi con, nhà Nội là 1 thiên đường, cái gì cũng có và lại được sung sướng nữa.

Mà ngộ cái là dâu rể của Mẹ cũng yêu thương Mẹ quá chừng. Mẹ thường bênh con dâu với con rể mà. Mẹ hay la anh Hai với anh Ba mình vì hút thuốc lá quá nhiều. Lúc Mẹ la thì 2 anh có bớt hút được vài ngày, mấy ngày sau lại quên mất tiêu, hihii....Anh rể mình về chơi là Mẹ cứ lo anh bị nóng, không ngủ được, lo anh ăn rau cải ở chợ ở SG không fresh bằng Mẹ trồng rồi lại bệnh nữa nên Mẹ thường gửi rau cải cho anh rể ăn.

Tụi con lớn lên, quay cuồng với cuộc sống, nhưng vẫn thèm được về Nội để ngủ trên bộ ván gần phòng Mẹ, được ăn cơm Nội nấu và được nghe Mẹ kể chuyện mấy đứa con nít ở xóm.

Hôm nay không phải là ngày để con cám ơn Mẹ đã nuôi anh em tui con mà con cám ơn Mẹ vì Mẹ là cô giáo đầu tiên của anh em tụi con.

Ngân

Hồi bắt đầu vô cấp II thì gặp Ngân. Ngân lúc đó rất nổi tiếng ở trường mình vì: xinh đẹp(giải nhất nữ sinh thanh lịch mấy năm liền), học giỏi (trường chuyên, lớp chọn), còn nhà giàu(ba của Ngân là Phó Giám Đốc công an tỉnh Bình Dương).

Nhưng mình chơi với Ngân không phải vì mấy thứ trên mà vì Ngân: hiền và ngoan. Hiền đến nỗi mấy anh đeo quá không dám đi ra khỏi nhà luôn vì lúc nào cũng có anh nào đó đứng trước cửa nhà chờ Ngân ra khỏi nhà là chạy theo n1i chuyện. Ngoan vì Ngân chưa bao chê bai hay nói năng lớn tiếng với thầy cô hết. Chưa bao giờ Ngân hỏi bài, quay bài trong giờ thi hay kiểm tra hết(mà lớp mình cũng đâu có đứa nào quay bài đâu-nên ngoan hết lớp luôn).

Lớp mình có đến 2 Ngân. Nguyễn Thị Kim Ngân là bạn thân của mình. Còn 1 Ngân nữa la Võ Hoàng Ngân(con trai) cũng ngoan và hiền luôn, Ba Ngân-con trai- là Giám Đốc công an tỉnh Bình Dương. Để phân biệt 2 đứa Ngân này thì cả lớp quyết định gọi Ngân-con trai- là anh Năm( Ba của Ngân là bác Năm Lâm), hihih....

Mình thật may mắn được học chung với cái lớp của mình đến hết lớp 12.

Ngân tốt nghiệp ĐH xong thì đám cưới với Tuyến(bạn chung lớp luôn), nên cả lớp kéo nhau đi ăn đám cưới mà phải chia phe vì đều là người quen của 2 bên đàng trai và đàng gái mà. Đám cưới không biết có lớn không nhưng đó là cái đám cưới vui nhất mà mình được dự và cũng là cái đám cưới cực nhất mà cả lớp cùng dự.

Con gái của Ngân-Ban Mai- mới sinh được 3 tháng thì mắc bệnh nan y. Bệnh này rất hiếm ở VN. Mình đi Mỹ học được 2 năm thì mới biết được chuyện này. Cầm hồ sơ của bé chạy đến mấy trường Y, bênh viện lớn ở NE nhờ giúp đỡ nhưng ai cũng nói là không trị được. Cuối cùng cũng có 1 tia hy vọng ở bên Cali, mình gửi hồ sơ qua đó theo địa chỉ Ngân cho. Sau bao nhiêu ngày chờ đợi thì người ta cũng đã trả lời, người ta nhận điều trị cho Ban Mai.

Nhận tin mà mừng đến phát khóc. Mừng cho Ngân và cho Ban Mai. Chỉ là thông tin bệnh biện nhận điều trị thôi mà sao niềm vui này lớn quá. Cầu mong cho giấy tờ suôn sẻ để Ban Mai sang Mỹ điều trị.

Cầu xin cho Ngân được sống lại cuộc sống êm đềm như bản tính hiền lành của Ngân. Con gái 3 tuổi là 3 năm Ngân sống trong dằn vặt, đau khổ. Có lúc buồn quá Ngân dắt con đi xa, mình đã khóc thật nhiều khi gọi được cho Ngân. Thương cho bạn phải chịu đựng cảnh sống không hạnh phúc và đau khổ này.

Ban Mai mới 3 tuổi thôi, xinh đẹp và dịu dàng y như mẹ. Cầu xin cho con hết bệnh để không phải đến bệnh viện truyền hồng cầu lắng mỗi tháng.

Mặc dù vẫn chưa biết kết quả điều trị thế nào nhưng mình vẫn vui vì ít ra cũng có chút ánh sáng trong cái đường hầm mà Ngân và con đi trong suốt 3 năm qua.

Wednesday, November 18, 2009

Nebraska.

Lang thang ở ngoài Mall với ly starbuck, tận hưởng cái ngày mà không có gì để làm của mình. Trời mùa thu gì mà lạnh dã man, bầu trời thì xám xịt, cây thì k còn cái lá nào hết nên cũng xám xịt luôn. Mùa thu ở đâu chắc cũng vậy thôi, cái gì cũng xám xịt hết nhưng ở Nebraska thì được khuyến mãi thêm ....GIÓ.

Cái vụ gió ở NE thì khỏi phải than phiền nữa vì than phiền nó cũng vậy thôi hà. Ta nói gió cái kiểu gì mà muốn cuốn mình đi luôn chứ hông phải bình thường đâu nha. Ngồi trên máy bay chờ đáp xuống Omaha mùa tuyết nhìn thấy thảm dễ sợ, bao la 1 màu trắng, không núi đồi gì sất hỏi vậy sao có cái gì để cản gió. Mùa thu thì gió thổi lá cây bay tứ tung quanh tàng hết. Ngủ 1 đêm sáng dậy thấy cái xe đầy lá cây mặc dù mình không có đậu xe dưới cái cây nào hết.

Đó là mùa thu nha, còn mùa đông thì mới thấy cái dã man của gió. Hồi năm rồi có ngày nhiệt độ xuống âm độ F luôn, mà gió ta nói muốn thổi bay cái xe mình luôn chú nói gì đến mình. Trời thì lạnh, người thì nặng nề (tròng vô người 1 đống đồ mùa đông mà), mới vừa mở cửa xe bước xuống, chân tay tê cóng hết trơn còn gặp gió nữa chứ, vòng ra cửa sau để lôi cái cặp ra, mới hí hí cửa xe thôi, chưa kịp né thì gió thổi bật cái cửa xe vô mặt, cái lổ mũi hứng 1 pha trời giáng, sưng chù vù. Vừa lạnh, vừa đau, vừa đi không nổi vì cái cặp nặng quá vậy mà còn bị gió nó luồn vô người, ta nói cái lạnh đó không tả được. Sau ngày hôm đó chỉ muốn chuyển đi tiểu bang khác sống cho rồi. Nhưng mà vầy..

Nebraska chỉ có gió là làm phiền mình thôi, còn lại thì tuyệt với nên....quyết định ở lại.

Đó là chuyện thời tiết. Nebraska còn có nhiều thứ rất đặc biệt nha. Cái tiểu bang này ngộ cái là lần đầu ai nghe nói đến cũng tưởng nó la Alaska. Nebraska không phải là tiểu bang lớn nhưng ít người biết nó ở đâu là đúng rồi nhưng.....ở đây có 1 người nổi tiếng khắp thế giới sống ở đường 42nd và làm việc trên đường Farnam. Người này 89 tuổi rồi mà vẫn còn làm việc, thỉnh thoàng người ta bắt gặp người này ở MC Donald nữa chứ: tỉ phú Warren Buffet-người giàu thứ 2 thế giới. Và NE có: Air force base rất lớn, năm nào cũng có air show cho bà kon coi chơi, nhiều người không chịu được tiếng ồn thì ghết air show nhưng đa phần là thích vì: thấy được máy bay chiến đấu đủ kiểu của Mỹ, thấy được những màn trình diễn nhào lộn, dàn đội hình và nhà khói máu, nhìn rất li kì, hấp dẫn..

Mình yêu NE không phải vì những thứ đặc biệt nào hết, mình yêu nó vì nó cho mình cảm giác rất bình yên, không bon chen, không vội vã cũng như không kẹt xe thường xuyên. Cả tiểu bang rông lớn mà chỉ có 1,3tr dân thôi trong khi Atlanta-thủ phủ của Georgia- có hơn 5 tr dân. Và yêu NE vì.... yêu con người ở đây, hihihi....

Nhớ nhà!!!!!!!!

Cứ hễ rảnh thì lại nhớ nhà, tuần rồi bù đầu bù cổ ở trường quên gọi về nhà luôn, làm cả nhà lo lắng quá chừng, không biết chuyện gì xảy ra. Mấy ngày nay quởn, gọi về nhà hoài đến nỗi bị Mẹ chửi luôn.

Mẹ còn chửi vì cái tội khùng này vài ngày nữa thôi, mình đi làm lại rồi thì k còn thời gian nữa đâu mà nói chuyện.

Ngẫm nghĩ thấy cám ơn anh Hai rất nhiều vì anh Hai đã cho mình đi du học. Ban đầu thì định học cái giống gì về Marketing chẳng hạn để mà còn về cho anh Hai sai vặt. Qua đây, học cũng được gần 2 năm tự nhiệu chán, vô duyên vậy đó, đọc sách về Financial mà dek hiểu. 1 lần lang thang trong book store của trường, ghé vô chổ sách Chemistry, tại thấy hình đẹp quá nên mở ra coi, chèng ơi, sao thấy hiều ghê ta ơi. Get line để gặp counselor, hỏi ổng vậy chứ tao có thể học thêm vài lớp Chemistry không, ổng hỏi để làm gì. Làm sao biết để làm gì trời, hỏng lẽ nói tại thấy hình trong sách đẹp quá nên muốn học thôi. Cuối cùng thì ổng cũng OK cho lấy thêm Chemistry. Cái vụ này thì dấu biệt nha, không dám cho anh Hai biết. Vì hoạt động ngoài vòng pháp luật nên phải tự kiếm tiền mà đóng tiền học chứ hỏng lẽ bắt anh Hai trả tiền cho cái sự khùng khùng của mình.

Gấn 30 tuổi đầu mới thấm thía cái cảnh vừa học, vừa làm, vừa lo cho cuộc sống. Hồi xưa ở VN sướng như công chúa. Nồi cơm còn không biết nấu. Bây giờ chẳng những biết nấu ăn mà còn phải vừa học, vừa làm, tự lo cho cái thân nữa chứ, thấy mình giỏi quá hà.

Anh Hai vẫn chưa biết chuyện mình học thêm Chemistry, Biology and physic. Vẫn đinh ninh chờ cái ngày mình vác cái bằng về trình báo rồi làm 1 chân sai vặt trong cái cty toàn đàn ông của anh Hai. Hồi xưa lúc nhìn thấy các bạn vừa đi học, vừa đi làm mà vẫn học giỏi mình không thấy thán phục các bạn ấy nhiều bằng bây giờ.

UNO-university of Nebraska-Omaha

Hôm nay đến trường UNO để apply cho mùa Spring vi ben UNMC yêu cầu 6 lớp phải lấy ở UNO mới đủ credit nôp đơn vô trường Dược.

Lần đầu tiên đến trường ĐH hoành tráng của tiểu bang. Cái GBS nó chỉ đường đi kiểu gì mà chạy 1 hồi lạc búa xua phải gọi cho thằng bạn đến pick up. Thằng bạn còn hỏi " How much did you pay?", mệ, hỏng lẻ nói cho mày biết là tao mua xe rồi hãng xe tặng cho sang chứ. Cái này mua có 130USD ở BestBuy thoi. Bình thường nó cũng OK lắm mà hỏng hiểu sao hôm nay nó buồn gí mình mà dek thèm chỉ đường đến UNO, hay tại nó cũng chẳng ưa cái trường này, akakak...

Parking ở UNO phải trả tiền. Chưa thấy cái trường nào mà tục như UNO hết. 2 quarters(50 cents) đậu được 30 phút. Móc hết túi trên túi dưới có 25 cents thôi. Hôm nay mới biết cái tật hay quăng tiền xu của mình là 1 tật vô cùng xấu. Thằng bạn cho mượn 25 cents nữa, bỏ vô cái máy chổ đậu xe, nó nhảy lên được 30 phút. Chia tay thằng bạn tốt xong ba chân bốn cẳng chạy vô trường, phải tranh thủ vì mình chỉ được đậu 30 phút thôi nếu k muốn trả tiền thêm thì đem xe đi chổ khác, còn không thì sẽ có cái ticket 20USD.

Vô trường điền application trên computer xong thi phải get line chờ Counselor. Mệ kiếp, hết tiền lẻ mà còn rơi vô cái cảnh này nữa. Cầm 1USD ra chổ cashier để đổi quarter, lại phải get line. Lại phải chửi thề lần nữa, có 1 thằng khốn nó tưởng bà cô thâu tiền là má nó hay sao ma đứng tâm sự cả buổi, đứng chờ được 10 phút thì k còn lịch sự nổi nữa rồi, mặt từ vui vẻ chuyển sang cô hồn liền. "sorry, I am so hurry." thằng đó nó cũng còn lì lắm, vẫn chưa chịu đi nữa, chỉ né sang 1 bên cho mình thò được cái mặt vô mà " Can I get 1 USD change", bà cô thu ngân hình như gặp cảnh này 1000 lần/ngày hay sao đó, mới nói tới đó là bả kéo hộc tiền ra lấy 4 cái quarter liền. Chạy trồi chết ra ngoài bỏ tiền vô cây cột, nó nhảy lên được 60 phút. Đúng là hút máu sinh viên mà.

Quay lại Admission get line lần nữa để gặp counselor. Nói chuyện được với ồng khoảng 15 phút thôi. Ông đưa cho cái địa chỉ cua Health center để đi chích ngừa Rubela. Mệ kiếp. Cái trường này nó nhiều chuyện chịu không nổi.

Trong cái máy chổ đậu xe còn đến 30 phút lận nhưng nó đâu có chịu thối tiền cho mình. Lần này cầm 2 USD đi đổi tiền lẻ. Lấy xe ra, chạy đi kiếm cái building để chích ngừa. Chạy vòng vòng 1 hồi mới thấy cái building đó. Lần này bỏ 2USD luôn vì biết chắc sẽ đợi rất lâu. Đúng như dự đoán, chờ hơn 1 tiếng mới được chích ngừa. 2 mũi ngừa cái giống ôn gì không biết mà đến 110USD, chửi thầm trong bụng tại sao mình lại phải sống với tụi hút máu này 2 năm nữa chứ.

Hết 1 buổi chiều, chỉ để enroll thôi.

Tuesday, November 17, 2009

Chán!!!

Hôm nay không phải đi học, không co homework, không phải chạy due day, ngồi không từ sáng đến giờ, đọc gần hết cuốn sách rồi mà sao vẫn thấy chán quá.
Tối qua tự hứa với lòng là sẽ đi ngủ lúc 10h đêm để "trả thù" cho những ngày quá bận rộn. Lên giường lúc 10h30, nằm hoài đến 1 giờ sáng vẫn chưa ngủ được, mọi ngày đi ngủ sau 2 giờ sáng, thức đậy lúc 8h để chuẩn bị đi học, hôm nay đúng 8h sáng cũng lòm còm thức dậy, cũng không biết làm gì cho hết thời gian rảnh nữa.
Lang thang trên mạng xem tình hình Việt Nam, càng xem càng nhớ nhà nhiều hơn nữa, lại chán. Tuần sau lại vật lộn với mùa học mới rồi.
Nhớ Charlie, tốt nghiệp Master xong vẫn chưa kiếm được việc làm. Suốt hơn 10 năm trời bận rộn với trường học thành 1 thói quen. Tư nhiên tốt nghiệp, niềm vui chưa tận hưởng hết thì phải gặm nhắm nỗi buồn không có gì để làm. Mùa hè thì bạn ấy trồng bông, trồng hoa. Mùa đông biết làm gì bây giờ, đi ra đi vô hoài thấy con người càng mệt mỏi hơn nữa. Cuối cùng thì Charlie quay lại trường, học ngành khác và chung lớp với mình. Ngưỡng mộ sự thông minh của ban ấy quá chừng. Bây giờ thì Charlie đã đi làm, làm đúng công ciệc mà bạn ấy ưa thích, thấy mừng cho bạn ấy rất nhiều.
Hôm qua Lee gọi sau giờ thi, hỏi mình làm gì. uhm, cũng khó tra lời vì mình cũng chưa có bất cứ kết hoạch gì cho kỳ nghỉ này.
Gần đến Thanksgiving rồi, có nhiều lời mời quá, cũng chưa biết sẽ đi với ai nữa. Thầy nhớ nhà quá, trong khi người ta gặp mặt gia đình thì mình lại 1 mình. Thanksgiving năm nay chắc là sẽ đi shopping vao ngày black friday vì trường cho nghỉ đến cuối tuần luôn, không có homework nên cũng rảnh rỗi lắm mà.
Phải tự tìm niềm vui để giết khoảng thời gian trồng giữa 2 mùa học chứ nếu không chắc gọi về nhà hoài quá.