Thứ hai, ngày 04 tháng một năm 2010

Tìm chổ trốn

Mấy hôm nay lễ lộc mà lòng mình nó rối ta nói như cái nùi giẻ. Lễ lủi thủi 1 mình là 1 chuyện nha, còn 1 chuyện rất quan trọng nữa hình như là có người hỏi mình....chịu về ở chung với người ta không.



Bắt đầu bằng 1 cuộc phỏng vấn rất dài trên ĐT, đầu tiên là phải trả lời mấy câu hỏi về mấy chuyện nhăng nhít mình viết trên blog mà anh gú gồ ảnh dịch ta nói muốn nín thở với ảnh. Mình viết 1 đàng, ảnh dịch 1 nẻo, gặp người âm thầm này khó tính, hay giận hờn nữa chứ, mất hết 30 phút để cáo lỗi vì sự cố của anh gú gồ.



Đoạn cao trào là đoạn mà bạn í hỏi mình ước mơ cái gì khi còn nhỏ, ý là muốn thế nào để chịu theo ai đó về nhà ai đó ở. Đương nhiên phải có xe bông, phải có rượu thịt, phải có bong bóng...để bay lên trời như công chúa nữa chứ. Bạn ấy nghe xong thì phán 1 câu: lét đu ít.



1 câu thôi mà lòng dạ ta nói nó lẫn lộn ruột gang phèo phổi trong đó, đi ra cũng suy nghĩ, đi vô cũng suy nghĩ, nằm cũng suy nghĩ, ngồi cũng suy nghĩ, cuối cùng thì chắc: cao chạy xa bay.



mấy tháng nữa có người hí hửng đem cái cà rá đến nhà, phải tính đường mà bay trước khi chuyện đó xảy ra, em chưa có muốn đổi họ mà.



Mình ao ước cuộc sống tự do như vầy mấy cục năm rồi, mình chơi chưa có đã, chưa được biết hết cái chuyện chơi mà. Bây giờ tự nhiên sống lại cái cuộc sống như hồi xưa, mình chưa cam tâm.



Sẵn dịp tâm sự với Imagine, em ấy nói là em ấy cũng hỏng muốn chống lầy luôn, thấy có đồng minh trong lòng nó sướng hết biết. Mình kỳ thiệt đó, trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng mà không biết mắc cái chứng gì mình cứ sợ lấy chồng. Cứ tưởng tượng cuộc sống hôn nhân nó sẽ ......chôn cái tự do của mình vĩnh viễn. Biết rằng người Mỹ thì rất thoáng, họ không cấm đoán vợ được tự do nhưng mình Vịt Nơm nên không thể bay nhảy búa xua như còn độc thân được, mình không cho phép bản thân làm việc đó. Chưa kể là cái vụ sinh con nữa, chỉ nghĩ thôi là đã sợ đến mất hồn rồi.

Nếu ai đó chịu hỏi mình lúc mình hai mí thì chắc là mình sẽ ừ liền, còn chần chờ gì nữa, bây giờ thì sao khác quá.

Muốn chuyển trường đi, muốn trốn khỏi chổ này để không phải nhìn thấy sự thất vọng của người ta, mình không nỡ mình thấy người ta thất thỉu đi về nhà, thấy mình có tội ghê ghớm. Ừh, sao không được như ngày mới qua nhỉ, chẳng phải quan tâm, để ý đến ai hết.

Thứ sáu, ngày 25 tháng mười hai năm 2009

Hợp đồng ký trên bàn nhậu?

Hôm nay ngoài trời bão tuyết đang kéo đến. Mình sống ở VN bao nhiêu năm, bão tố chỉ thấy mưa gió thôi(ở Bình Dương hầu như k có thiên tai), bão tuyết nó ghê hơn mưa gió ở chổ nó chôn cái xe của mình hồi nào không biết luôn.

Cái entry "Xích lô" của anh Phú thật xúc động. 3 giờ rưỡi sáng rồi nhưng chưa ngủ được vì ngoài trời gió hú ghê quá. Xung quanh im lặng, chỉ có gió thôi và cái entry của anh Phú làm mình nhớ anh Hai quá. Anh Hai không phải đạp xích lô để nuôi mình ăn học, anh Hai cũng không phải thương binh nặng như ba anh Phú. Nhưng 1 lần anh Hai bệnh, rất nặng:

Anh Hai bị lao phổi. Đó là lần cuối cùng mà mình khóc vì thói quen hút thuốc lá của anh Hai. Khi mình lên SG đi học thì ở chung với anh Hai 1 thời gian trước khi anh Hai cho ở riêng. Ngày nào cũng mang nước trái cây từ nhà lên văn phòng cho anh Hai(chị Hai làm sẵn nhưng chị Hai không biết đi xe máy), thường thì mình đổ gạt tàn thuốc trong phòng làm việc của anh Hai vì phòng làm việc của anh Hai ít khi để cho chị tạp vụ vô làm. Ngày nào đầu lọc trong gạt tàn thuốc mình đếm tổng cộng cũng gần 40, chưa tính đầu lọc trong gạt tàn thuốc trong phòng tiếp khách của anh Hai. Phòng làm việc của anh Hai ban đầu sơn màu trắng, nó ngả sang vàng vàng rồi thành màu vàng luôn cũng là lúc anh Hai nhập viện Phạm Ngọc Thạch.

Trong ngần ấy năm mình năn nỉ anh Hai bỏ thuốc không biết bao nhiêu là lần, rồi giận, rồi khóc luôn vì sợ anh Hai bệnh, mình là người biết rõ số lượng thuốc lá anh Hai hút 1 ngày nhất nên mình cũng là đứa năn nỉ nhiều nhất. Anh Hai nói: anh Hai làm việc khuya, không ngủ nhiều, phải suy nghĩ nhiều nên anh Hai hút thuốc để đầu óc tỉnh táo. Thương anh Hai đến không nói được gì. Anh Hai thức rất khuya, thường 2 giờ sáng anh Hai mới đi ngủ, mình có thói quen thức khuya cũng từ đó vì thấy anh Hai thức mình cứ lo lỡ anh Hai xỉu lúc đang làm vệc thì không ai biết(lo vậy thôi chứ chị Hai lúc nào cũng bên cạnh anh Hai khi anh Hai ở nhà).

Bác sĩ chẩn đoán anh Hai bị lao phổi do lao tâm, lao lực và do thuốc lá nữa. Mình có cảm giác vì mấy đứa em nheo nhóc mà anh Hai đổ bệnh, cái cảm giác đó không biết tả thế nào. Bác sĩ yêu cầu anh Hai phải bỏ thuốc ngay. Chỉ trong 1 ngày, anh đoạn tuyệt với thuốc lá luôn, anh Hai nói: con xin lỗi Ba Má, tại con hút thuốc nhiều mà đổ bệnh làm cả nhà lo lắng. Mẹ khóc đến khi về đến nhà ở Bình Dương vì thằng con. Anh Hai nằm viện 2 tháng thì xuất viện, trong 2 tháng đó anh Hai không được nhìn thấy con vì mấy đứa nhỏ không được vô bệnh viện Phạm Ngọc Thạch thăm anh Hai. Tụi nó ở nhà làm quà, làm thiệp gửi vô cho Ba. Anh Hai cảm động đến rơi nước mắt. Cái thời gian đó bệnh viện chưa có internet, anh Hai dấu cái laptop trong phòng để làm việc và điều hành cty từ bệnh viện nhưng không chat được với con.

Ngày anh Hai xuất viện, Mun với Hậu mừng đến không nói được, tụi nó chỉ được đứng xa xa nhìn Ba vì bác sĩ vẫn chưa cho anh Hai nói chuyện với 2 đứa nhỏ. Sau đợt anh Hai bệnh, 2 đứa nhỏ lớn hơn nhiều trong suy nghĩ. 1 lần, Mun lấy đất sét nặn thành 1 tấm thiệp, trong tấm thiệp là 1 bức thư, có những chỗ Mun viết bị lem chữ (chắc tại khóc lúc đang vết thư), Mun nói Mun ước được chở Ba đi chơi trên chiếc xe Mun mua bằng tiền của Mun, Mun muốn cắt móng tay cho Ba, pha cafe cho Ba mỗi sáng hoài luôn, chỉ cần Ba không nhậu nữa là Ba sống hoài với Mun, anh Hai ép búc thư cất kỹ như 1 bảo vật.

Sau khi bỏ thuốc thì anh Hai khỏe hơn nhiều, chị Hai cho sơn sửa lại phòng làm việc của anh Hai, mấy năm rồi sơn tường vẫn trắng tinh.

Có lần, anh Hai đi nhậu về, mở cửa cho anh Hai vô nhà, 2 anh em ngồi nói chuyện, mình năn nỉ anh Hai bớt nhậu, anh Hai nói chứ "hợp đồng thỏa thuận trên bàn nhậu không hà, anh Hai bớt nhậu thì không có hợp đồng". Vậy đó, mình khóc với chị Hai vì cái vụ beer rượu, thuốc lá của anh Hai không biết bao nhiêu là lần rồi.

Bây giờ thì anh Hai không còn nhậu nhiều nữa, thuốc lá cũng bỏ luôn rồi, hợp đồng thì cứ đến làm không kịp. Phải khuyên anh Hai bớt làm việc lại, các em cũng lớn hết rồi, gánh nặng trên vai anh Hai cũng nhẹ đi rồi nhưng anh Hai vẫn còn tham công tiếc việc lắm, 1 ngày vẫn còn ngủ 5 tiếng thôi. Đến khi nào anh Hai ngủ đủ 8 tiếng/ngày thì lòng mình mới bình yên được.

Mai là Christmas rồi, mình không phải là con chiên nhưng cũng cầu xin cho anh Hai mạnh khỏe, 1 ngày ngủ đủ 8 tiếng và có thời gian ăn trái cây chứ không uống nước trái cây xay nữa.

Thứ hai, ngày 21 tháng mười hai năm 2009

3 năm lưu lạc

Đi mua quà Christmas cho Tony và Tenna, 2 đứa con của cousin, tụi nó dễ thương đến nỗi mình có thể ghét cả nhà bên đó không thèm nói chuyện nhưng không thề không sang thăm tụi nó.



Thấy 2 đứa lớn lên từng ngày, Tony thì nói tiếng Mỹ pha tiếng Việt còn Tenna còn nhỏ nên vẫn chưa đi học trường Mỹ, nói tiếng Việt líu lo. Thương 2 đứa cứ bị nhốt trong nhà, không được ba mẹ chở đi đâu chơi hết mà cũng không có đồ chơi luôn. Ba mẹ làm 7 ngày 1 tuần, 10 tiếng 1 ngày ở ngoài tiệm nails. Thương 2 đứa đứt ruột mà không dám chở đi chơi vì sợ đổ thừa. Làm con nhà giàu mà như tụi nó thật tội. Ở nhà 1 triệu rưỡi, ba mẹ đi xe Cadillac, nhà đất ở Mỹ, ở VN bao la mà trong nhà không có tiền mua đồ chơi cho 2 đứa nhỏ. Quần áo thì toàn đồ Goodwill. Cousin mình không phải không có tiền nhưng vợ giữ tiền hết, mua đồ chơi hay quần áo cho con về mà vợ coi bill thấy gần $20 là nói cả đêm khỏi ngủ luôn vì chồng xài sang quá. Mỗi lần mình mua đồ chơi cho 2 đứa chơi mà bị hư thì tụi nó bị mẹ nó chửi là chơi không biết giữ nên mẹ tụi nó mới không mua đồ chơi cho chơi(có đứa con nít nào chơi đồ chơi không bị hư không ta?). Tony học trường tư, thấy các bạn có đồ chơi mang vô lớp chơi, Tony không có, giựt của bạn chơi luôn. Thấy cháu ngồi viết thư xin lỗi hiệu trưởng mà không cầm được nước mắt, thương cho cái phận con nhà giàu của con quá.



Nhớ mấy đứa cháu ở VN quá, anh chị mình không có giàu như cousin mình nhưng con cái thì không thiếu thứ gì nha. Cưng con đến nổi phát bực luôn vì mình từng bị "cưng" như vậy. Cái gì cũng có chỉ có tự do là không có thôi. Mun-con anh Hai-21 tuổi rồi mà còn chưa biết đi xe đạp. Ba đưa đón đi học hoặc tài xế của Ba chở đi. Mun có bạn trai, nhưng chỉ được gặp bạn trai ở nhà thôi, Ba Mun không cho 2 đứa đi đâu hết. Tội nghiệp thằng nhỏ, đi làm vậy chứ canh giờ Mun nghỉ trưa thì mua bịch nước mía với fast food chạy vô trường cho Mun rồi 2 đứa nói chuyện chút xíu trước khi Mun có lớp. Nhớ hồi xưa, mình 22 tuổi, được ở riêng nhưng nhà thì có ĐT, anh Hai biết hết lịch học, cứ đúng giờ là anh Hai gọi ĐT nhà xem về chưa. Mỗi lần muốn đi chơi thì phải xin và trả lời đầy đủ câu hỏi mới được đi: đi đâu, với ai, chừng nào về, có về nhà trước 10 giờ không. Về Bình Dương đi làm thì đỡ hơn chút. Chỉ có điều không nỡ đi chơi chứ không phải ba mẹ không cho đi. Bữa nào đi chơi là mẹ thức chờ cửa đến khi mình về mẹ mới ngủ. Lâu lâu còn hù "mai tao nói với thằng Nghĩa, mày lúc này coi cái nhà này như nhà trọ, về nhà chỉ để ngủ thôi chứ không biết có 2 người già này nữa". Vậy đó, cứ bị anh Hai la hoài từ nhỏ cho đến lớn, Chị Hai bênh mình "mấy đứa lớn rồi, anh đừng la tụi nó nữa" anh Hai hỏi "có chồng chưa mà lớn". Vậy là hết chuyện, không ai nói gì nữa hết. Thèm được tự do như mình đang được sống ở Mỹ nên xúi mấy đứa cháu tìm cách mà chạy sang đây để được tự do.



Mẹ cứ hỏi chừng nào lấy chồng, nghe đến lấy chồng thì lại tiếc cuộc sống bây giờ nhưng không dám nói, sợ Mẹ lo. lấy chồng thì sợ sinh con, sinh con khó quá làm sao mà mình sinh con cho được chứ. Mà lấy chồng mà không sinh con thì không được. Mình chưa muốn lấy chồng, không dám sinh con nhưng muốn có con để nuôi.



Hồi mới qua Mỹ, mấy ngày đầu thức dậy khoảng 2 giờ sáng, xung quanh im lặng hết, cảnh vật thì lạ hoắc, cứ tưởng mình chết rồi, tự nhiên đổ mồ hôi vì sợ, mình chết mà chưa gặp được Ba Mẹ. Hình ảnh Ba Mẹ cứ theo mình mãi cho dù mình đang ở xa ơi là xa và lâu ơi là lâu chưa về thăm Ba Mẹ được nữa.

Nhớ hồi nhỏ có 1 mơ ước được ra ngoài chơi với mấy đứa trong xóm, xin hoài mà không ai cho hết. 1 hôm nhà có khách, thừa cơ xin luôn, ba mẹ không muốn mình khóc lóc hoài nên cho ra ngoài chơi 10 phút. Không biết ông ứng bà hành thế nào vừa chạy chơi được có 5 phút tự nhiên có chiếc xe honda bị lạc tay lái đụng cái rầm vô cửa nhà mình, ba mẹ mặt mày xanh xám, chạy ra kéo 2 chị em vô nhà, đóng cửa lại. Vậy là hết luôn, đừng mong chơi bời gì nữa.

Chưa có con nhưng hoạch định sẵn 1 kế hoạch nuôi dạy con rồi nha. Những gì mình có và không có sẽ cho con hết. Sẽ mua cho con đồ chơi, sẽ cho con được tự do chới với bạn chứ không bị nhốt trong nhà như mình hồi còn nhỏ, sẽ cho con được học lái xe khi đến tuổi, sẽ cho con đi chơi với bạn trai/gái.

Còn mấy ngày nữa là đúng 3 năm mình lưu lạc ở đây. TỰ DO muôn năm, hihihi...cám ơn cuộc sống tự do đã cho mình lớn lên chứ không là em bé 30.....tuổi ở nhà nữa.

Thứ sáu, ngày 18 tháng mười hai năm 2009

Thèm...... cạo gió!

Mấy ngày nay lạnh quá, tưởng mình có thể tự chống chọi được nhưng cuối cùng thì lực bất tòng tâm. Cái lưng nó đau và thở cũng không được nữa, cái cổ thì không quay qua quay lại được, cái vai thì không vác nổi cái cặp.

Đi bác sĩ được tống cho 1 đống thuốc, ngồi nhìn đống thuốc xong cất vô.

Thiệt tình, mẹ mình chắc giỏi hơn bác sĩ vụ này đó, chẳng cần thuốc men gì hết, chiêu cạo gió của mẹ cao siêu hơn nhiều. Nếu,

Mẹ ở đây sẽ đè mình ra cạo gió mặc cho mình than đau, muốn đi restrooom Mẹ cũng mặc kệ "tao cạo cho mày hết bịnh chứ có giết mày đâu mà mày làm thấy ghê vậy", chửi vậy thôi chứ mình cũng chưa chịu nằm yên đâu nha. Cạo gió xong thì có cái chiêu chà gừng khắp người, ta nói gừng nó lợi hại hơn mấy cái mền lông nha, lợi hại hơn cái hearter nữa. Thả tù binh ra là mẹ đi nấu cho tô cháo thịt ăn cho có sức. Nấu xong chưa phải màn cuối đâu, còn đoạn chửi bới hâm he cho mình ăn hết tô cháo nữa. Vậy là xong, hạ màn, chờ kết quả.

Mà bây giờ mình ở đây, 1 mình, lạnh run, mình mẩy thì nhức, có 2 cái lổ mũi và 1 cái miệng mà vẫn khó thở. Gọi ĐT cho cousin hỏi xem có ai ở nhà không để chạy qua nhờ cạo gió.

Qua nhà cousin thì thế nào cũng sẽ nghe chuyện chống cộng, mình ngán cái bài này đến độ bỏ nhà đi luôn. Vừa cạo gió vừa nghe Mợ kể chuyện cái trường gì đó bên Texas bị biểu tình đòi tháo cờ VN xuống. Nghe xong đã thấy vô duyên rồi, Mợ còn nói cả nhà định gọi vô đài SBTN để ủng hộ cái vụ đó, vô duyên tập 2 luôn nha. Mình không nhịn nữa, kêu Mợ rủ cả nhà lên UNO mà biểu tình, nó treo cờ VN lỏng nhỏng kìa. Mợ nói tại UNO hên là xứ này ít người Việt nên nó mới dám làm vậy chứ ở Cali, Texas hay GA là không có trường nào dám treo cờ VN hết. Trời, muốn nhịn cũng không được nha, nhưng không thèm cãi nữa, chuyển qua nói xóc nè: Mợ nói đồng minh của Mợ có giỏi thì đem xe tăng, máy bay dìa VN quýnh tụi ĐL, Trung Quốc, chiếm mấy quần đảo đó rồi trương cái cờ vàng 3 sọc đỏ lên, làm vậy mới đáng nể chứ cứ xúm nhau biểu tình mấy chuyện ruồi bu này cho người ta cười người VN.

Cũng may là Mợ không có đuổi về, vẫn chịu cạo gió cho mình đó nha. Sáng nay thì đỡ rồi, người bớt đau rồi. Tư nhiên thấy tội nghiệp Mợ, phải cạo gió cho mình mà còn bị mình nói xóc nữa, thôi lầm sau mua cho mợ mất cuồn Asia là mợ vui rồi.

Tuần sau được nghỉ lễ rồi, không ngờ mình vật lộn với 5 cái test trong 1 tuần nổi, nhưng cuối cùng cũng bị nó quýnh xém chết, hên là không bi knock out. Mấy ngày nay 1 ngày ngủ có 4 tiếng hà. Cuối tuần này phải đi làm kiếm tiền trả tiền xe nên coi như không có thời gian mà ngủ bù luôn, tối về thì phải làm homework, coi như xong lễ.

Thứ năm, ngày 10 tháng mười hai năm 2009

Sau bão tuyết là bão trong lòng

Tình hình rất là tình hình là sáng nay trời lạnh -2 độ F, anh hùng Mazda của mình đề mãi mà không nổ máy, đến khi nổ thì heat lên không nổi. Sáng nay thức dậy khắp người ê ẩm, nó đau đều từ đầu xuống mấy ngón chân luôn. Ngồi vô xe thì nó lạnh cóng, nhưng biết làm sao bây giờ, đến giờ phải đi học rồi mà cái xe vẫn chưa ấm được nữa.


Cái hình này chụp lúc mới thoát nạn, chạy được về nhà
Tuyết phủ cái xe của bạn này muốn thành cục tuyết luôn rồi nè. Lạnh vậy mà mình phơi cái mặt ra ngoài để đào cái giao thông hào de cái xe từ trong garage ra ngoài, thấy mình giỏi thiệt áh. Mình moi đúng 1 cái lổ vừa cho chiếc xe của mình thôi nha, kết quả của vụ moi móc đó là hôm nay tay chân mình mẩy nó đau đều hết, không có chổ nào hạnh hẹ được chổ nào hết đó.
Cái hình này chụp ở backyard, tuyết lên cao như vậy đó.

Còn đây, hưởng ứng ngày nước Mỹ cho mọi người nghỉ lễ.


Cái này thì không phải thuyết minh, chụp cây thông trước cửa nhà nà.




Tuyết trắng trời, xe của mình màu đỏ mà giờ thành màu trắng luôn rồi nà.
Sáng nay nhận được 1 cái email dài ơi là dài của 1 người ở rất xa. Bạn ấy giận vì mình không báo cho bạn ấy biết xe mình gặp nạn. Trời, sao hay dữ vậy nè, nhớ chưa kể mà sao biết vậy không biết nữa. Bạn ấy còn trách: em không có tiền trả tiền xe sao không nói. Ủa, chuyện này mình có chơi có chịu chứ nói năng gì, tại mình muốn đi xe mới mà. Cuối cùng mình phát hiện ra là người ấy đọc blog của mình. ghê ở cái chổ là người ấy không biết tiếng VN. Ghê hơn nữa là trên mạng có cái soft gì đó mà có thể translate từ tiếng Việt ra tiếng Mỹ luôn. Ta nói đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác luôn nha, hên là chưa kể mấy vụ đi chơi tới sáng mới về. Từ nay nói năng phải cẩn thận, người âm thầm này hay giận lắm, hở chút là giận, mà giận hồi nào rồi tự hết giận luôn rồi hỏi mình: sao anh giận em không năn nỉ. Có biết giận hồi nào đâu mà năn nỉ.
Đó là chuyện vui. Còn chuyện này không có vui nà.
Sáng nay cái lưng nó đau, 2 cái vai và 2 cái tay thì khỏi tả luôn rồi. Hậu quả của việc ăn chơi quá sức mấy ngày nay nay(cong lưng xúc mười mấy inches tuyết mà). Ngồi trên xe lái ra xa lộ thì bị kẹt xe vì cảnh sát chận hết 2 line để giải quyết tai nạn nên có thời giang nghe nhạc và uống cafe, thong thả vậy đó. Ta nói tai nạn dài đường mà vụ nào cũng chùm chùm không hà (4 chiếc xe trở lên/vụ). Bây giờ biết vì sao bảo hiểm xe tiểu bang này mắc như hút máu người rồi. Đang rề rà thì bỗng nhiên cái xe đằng trước nó thắng, mình lật đật thắng nhưng mà...cái xe nó hỏng có dừng, nó cứ muốn ủi đít cái anh đằng trước hà, hồn vía lên mây hết trơn, hên là sát đít ảnh thì nó dừng lại. Cái này ông bà độ chứ không thể nói gì hơn được. Sáng nay mặt đường là 1 cục cước đá mà, thấy người ta bị tai nạn thấy mà sợ luôn. Exit vô trường bị cảnh sát đóng luôn vì 1 chùm tai nạn. Chạy vòng vòng mãi mới kiếm được đường vô trường.
Tìm được cái exit, hoàn hồn lại rồi kế tự nhiên......khóc. Ta nói nó vô duyên gì đâu đó, không biết tại sao khóc luôn, mà khóc nức nở nữa mới nói chứ. Hôm qua mới khoe với anh Lừng là em đang rất hạnh phúc, tự nhiên hôm nay khóc vậy đó. Không thể giải thích được cái vụ khóc lóc này luôn.
Bây giờ ngồi nhìn đống homework xong tự nhiên thấy....muốn khóc nữa, Học hết tuần sau được nghỉ lễ 1 tuần. Thầy cô nào cũng tranh thủ cho test trước lễ, điều này có nghĩa là mình sẽ có 5 cái test vào tuần sau. Điều này có nghĩa là sau bão tuyết thì bây giờ bão ở trong lòng bão ra. Mà bão này không gây ảnh hưởng hậu quả nghiêm trọng đến môi trường và những người xung quanh. Bão này cũng không được dự báo trên TV luôn.
Bão lòng bắt đầu rồi nè.

Thứ tư, ngày 09 tháng mười hai năm 2009

Tai nạn sau bão tuyết.

Tuyết rơi nặng từ tối hôm thứ Hai đến sáng ngày thứ Tư luôn, có gió mạnh nữa, nhiệt độ xuống -3 độ F sáng nay. Tuyết chất đống, dày cui trước cửa nhà, bước 1 cái lên tuyết, lún tới đùi.

Gọi mãi vô trường vẫn không nghe được cái msg trường đóng cửa nên phải đi học. Đầu tiên là move cái đống tuyết mấy chục inches đó ra khỏi cái drive way thì mới de xe ra được. Bò từ từ ra gần hết khu nhà, chuẩn bị ra đường lớn để ra highway thì xe mình bị stuck lại, giống như xe mình lún sình ở VN vậy đó.

Khổ cái là xe mình sport nên cái đầu nó chúi xuống, cái đít nó nhỏng lên, gầm xe thì thấp lè tè nên không thể trườn qua được cái đống tuyết dưới xe.

Nghĩ hoài cũng không biết làm thế nào, lúc này gọi vô trường mới nghe cái msg trường đóng cửa. Sao không để msg sớm cho người ta nhờ không biết nữa, 7h30 mình có lớp mà đến 7h25 mới có msg trường đóng cửa. Nằm 1 chổ, không nhức nhích cục cựa gì được, lúc này thấy nó giống như anh hùng gặp nạn vậy, bình thường mạnh mẽ thế nào mà bây giờ nằm 1 đống chịu thua cái đống tuyết mềm èo.

Ở hiền thì bỗng nhiên mình gặp lành hà. Bỗng từ xa có 1 anh truck màu trắng chạy đến, anh ấy đến gần xe mình thì dừng lại. Sau cái thùng xe anh ấy là đồ xúc tuyết, anh ấy tiến đến xe mình, gõ cửa xe rồi đề nghị giúp. Trời, đề nghị gì nữa, tui không năn nỉ thì thôi chứ sao phải đề nghị. Ta nói nha, đang mắc nạn mà gặp hiền nhân, không lễ ôm hôn anh ấy 1 cái chứ. Anh ấy hì hụi moi cái đống tuyết dưới xe mình, cái gầm xe thấp đến nổi không thể đút cái đồ xúc tuyết vô, cuối cùng thì 2 đứa phải lấy cái đồ cào tuyết cho xe mà khỉa từng cụm tuyết ra rồi lấy cái đồ cào tuyết xúc ra. Trời đã lạnh rồi còn gió nữa, làm khoảng hơn nửa tiếng thì môi mỏ gì nứt nẻ, chảy máu hết trơn, nói chuyện k được luôn vì cái môi nó đông cứng luôn, không mấp máy được. Anh ấy thì mũi dãi chảy lòng thòng, mình thì không nói chuyện được. Cuối cùng thì cũng giải cứu được chiếc Mazda của mình ra khỏi đống tuyết. Nhưng, biết chắc là không thế quay đầu xe chạy về nhà được.

Bỗng,

Từ xa thấp thoáng đèn vàng nhấp nháy của xe cào tuyết. Trời ơi, mình yêu anh xe truck và anh xe cào tuyết nữa. Xong chuyện, vậy là có thể về nhà trùm mềm rồi. Mình hỏi anh xe truck: mình chụp hình được không?Anh cười cười, bữa khác đi, số phone của tao nè. Vậy đó, giải cứu anh hùng của mình xong và mình có luôn số phone của anh hùng khác. Nhất định sẽ gọi phone cám ơn và 1 món quà Christmas nữa chứ.

Xa quê hương, nhớ mẹ hiền. Ngoài mẹ hiền thương mình ra còn có khối người rất tốt ở ngoài kia, ngoài cái xã hội mà mình đang sống 1 mình.

Thế nhé, bão tuyết hôm qua thì xe bị trợt, quay vòng vòng trên free way. Bão tuyết hôm nay thì xe bị mắc nạn hơn nữa tiếng và gặp được hiền nhân. Đâu phải cái gì xui thì sẽ xui tận mạng đâu. Trong cái xui cũng có cái hên ma.

I love Nebraska.

Thứ ba, ngày 08 tháng mười hai năm 2009

Đi Mỹ

Hôm nay đài báo có bão rồi, tối qua tuyết rơi nhẹ gần như cả đêm, vậy mà sáng nay trường vẫn ngaon cố không chịu đóng cửa làm mình phải bò từ nhà đến trường hết 2 tiếng đồng hồ xong bò về cũng ngần ấy thời gian, bình thường thì khoang 45 phút thôi. Ta nói đường sá mà như cái ruộng ở VN đang cày dở vậy đó, nó lầy lội phát ghớm. Ác cái là tuyết đang rơi thì không có ai cào tuyết cho mình hết nên xa lộ cho chạy 70mile nhưng mình cứ 35-40 mile thôi vậy mà lúc sang line, thắng xe nhẹ thôi mà còn bị trượt quay đầu xe luôn. Hú hồn là không có xe 18 bánh nào kế bên nếu không là chết chắc.
-----******----

Mấy ngày nay xúc tuyết nhiều quá 2 cánh tay mỏi nhừ, cái đồ xúc tuyết cũng không có nặng, tuyết cũng nhẹ hều nhưng làm nhiều quá nên đau 2 cái vai nữa. Cái xe thì không cần tả rồi, nó dơ y như đi lôi ruộng mới về vậy đó. Chiều nay trường đóng cửa nên em ở nhà viết blog, hihihi...

--------******-------

Hôm nay không có bệnh nhưng lại nhớ nhà. Cái bệnh này khó trị àh nha, giờ này VN đang ngủ nên không dám gọi về nhà, nhớ thì trùm mền suy nghĩ thôi.

Nhớ nhà mà lại nhớ anh Hai trước, ngộ thiệt, thường là nhớ Mẹ sao hôm nay tự nhiên trở chứng vậy đó. Nếu 3 năm trước anh Hai không cho đi du học thì làm sao có cái ngày xúc tuyết đến đau cái vai thế này, nói vậy không phải bắt đền anh Hai mà chỉ ví dụ vậy thôi hà. Cái ngày gọi điện vô Highland Dragon gập Mrs. Trương báo đi Mỹ, Mrs. Trương ngỡ ngàng, chị Hà ngỡ ngàng không biết con này nói thiệt hay nói chơi nữa. Mà mình đi Mỹ nhanh thiệt đó, phỏng vấn ngày thứ Ba, có visa ngày thứ Tư, Thứ Năm nộp đơn xin nghỉ bên Pru nói là thứ 6 nghỉ bị Má Hạnh hăm he đủ thứ, đành vậy thôi chứ biết sao bây giờ, trường học khai giảng vào tuần sau mà. Anh Hai kêu anh Vũ book vé máy bay gấp để cho nó đi cho kịp trường học. Tối thứ sáu nhà anh Vũ-chị Sáu ăn tân gia sẵn làm tiệc chia tay mình luôn vì thứ 7 lên máy bay rồi. Ta nói cái gì từ từ mình còn suy nghĩ chứ nó đến như nước lụt thì ai sai đâu làm đó chứ chẳng có suy nghĩ được gì. Ngày thứ 7 là 1 ngày kinh hoàng, đi sắm đồ hết cả ngày, về đến nhà 7 giờ tối. Bị Mẹ chửi cho 1 trận vì về trễ sợ k đóng vali kịp. Cũng may chị Sáu có thâm niên đóng vali cho anh Vũ đi công tác mấy chục năm trời nên chị khui đồ ra, đóng khoảng 45 phút là xong hết. Cả nhà ăn uống chung trước khi đưa con nhỏ lắm chuyện này ra phi trường. Khiêng va li ra xe anh Hai xong la cả nhà chất lên xe anh Thử, anh Vũ với xe anh Hai đưa mình ra phi trường luôn. Từ Bình Dương đi phi trường 45 phút mà sao thấy thời giang qua nhanh quá, cứ muốn níu giữ cái khoảnh khắc mà cả nhà củng quây quần lại quá. đến phi trường là hơn 10 giờ, 12 giờ bay. Anh Vũ dẫn vô làm thủ tục nên nó nhanh hết biết luôn. Làm xong quay ra chi kịp ôm hôn mẹ, bé Mèo rồi là đi liền, sợ khóc mà.

Vậy đó, đi du học mà như trốn nợ vậy đó.

3 năm rồi đó, về nhà được đúng 1 lần. Không phải không muốn về mà về thì anh Hai tốn tiền nhiều quá nên không dám về nhiều mặc dù nhớ mẹ dữ lắm.

3 năm rồi, thấy mình thay đổi thật nhiều, ngày xưa ở VN mẹ cưng như công chúa, từ nhỏ tới lớn không biết rửa cái chén, cái gì cũng có người làm hết cho mình. Mình lớn lên thì Ba Mẹ nghèo rồi nhưng con nhà nghèo chứ làm em nhà giàu, hihihi...., nên cũng như con nhà giàu vậy đó. Người ta có xe máy đi học anh Hai cũng mua cho mình xe máy. Người ta đi học ở SG phải thuê nhà trọ thì mình có nhà ở đàng hoàng còn khuyến mãi thêm người giúp việc nhà nữa chứ. Vậy đó, sướng như công chúa nhưng không phải công chúa, hahah...

Người ta có cha mẹ cho đi du học, ba mẹ mình nghèo(không có thu nhập cao, chỉ có lương hưu thôi) nhưng mình vẫn được đi du học vì mình làm em của anh Hai. Thực ra anh Hai cũng không phải được kế thừa gì tài sản của ba mẹ hết, ba mẹ cho anh Hai học hết ĐH Bách Khoa-ngành cơ khí xong rồi anh Hai nói con tự lo cho con được. Vậy là anh Hai tự lo cho anh Hai thiệt. Ngày ba làm ăn thất bại, rồi bị bệnh gai cột sống nữa, bác sĩ không cho Ba đi làm nữa, anh Hai hứa với Ba: để con nuôi mấy đứa tụi nó, ba cứ yên tâm mà về hưu đi, con lo cho Ba má được mà. Vậy đó, dậu đổ bìm leo tùm lum nhưng cũng may còn có cây cột xi măng còn chắc nên mình cứ tiếp tục cuộc sống cũ. 20 năm rồi, 1 mình anh Hai thay ba mẹ gồng ghánh nuôi ông bà Nội, nuôi dì Hai(chị của mẹ), nuôi ba mẹ, nuôi bầy em 5 đứa ăn học nên người, dựng vợ gả chồng. Nuôi luôn em rể khi anh Vũ còn nghèo(anh Vũ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống ở chợ Cầu Muối, nhờ anh Hai nói với ba mẹ nên mới cưới được chị Sáu), nuôi luôn em dâu học xong ĐH Mỹ Thuật nữa chứ.

Anh Vũ học giỏi, anh Vũ thành công(tổng giám đốc tập đoàn Mai Linh), anh Vũ ngang tàng(giang hồ cũng cỡ anh Phú) nhưng anh Vũ cực kỳ nể anh Hai. Anh Vũ nể anh Hai không phải vì hồi xưa anh Hai giàu mà không khi dễ anh Vũ mà anh Vũ nể anh Hai vì anh Hai cho anh Vũ biết được tình cảm gia đình thế nào. Anh Vũ nể anh Hai vì anh Hai làm được nhiều chuyện mà không ai làm được nhưng không bao giờ kể.

Cả đời này cũng không biết làm sao để trả cái ơn mà anh Hai nuôi nấng mình nữa.