Friday, February 26, 2010

Trước tết, trong tết và sau tết!

Vậy là năm nay k có spring break luôn, là cày luôn cho đến cuối mùa học, là làm mid-term test xong rồi học luôn. E hèm, định spring break sẽ ôm PCAT lên trường nằm vùi ở đó chứ.

Thôi, mà sao cứ quanh đi quẩn lại cái chuyện học hoài. Thấy nhà ai cũng kể chuyện ăn tết tưng bừng hết, giờ tới lượt mình kể chuyện ăn tết của mình.

Trước tết thì cây mai đã có 1 tuần rồi, đặt bánh chưng bên Atlanta, bánh chưng đến rồi thì lo đi mua dưa hấu, bao lì xì. Tối 30, là mùng 1 tết ở VN, hí ha hí hửng gọi về nhà nói chuyện với ba mẹ. Niềm vui không thể tả luôn. Năm nay nhà mình ăn tết thiệt tình là xôm tụ quá hà, mẹ nói tưởng không có tiền ăn tết luôn, anh Hai phát lương/thưởng xong thì sạch túi. Không biết trời thương sao cuối năm có người đem tiền trả nợ cho anh Hai, vậy là cả họ ăn tết hoành tráng nha. Anh Hai mà có tiền thì ai cũng ăn tết lớn được hết.

Vừa qua giao thừa thì nói chuyện với bạn trai, sớm không gây lộn, muộn k gây lộn, ngay ngày mùng 1 gây lộn, vô duyên hết biết. Mà cũng đúng thôi, bạn gái k chơi đi chơi toàn bạn trai hỏi sao chàng k nổi khùng. Giờ thì hạn chế hết luôn òi, chứ k chắc ở giá luôn quá.

Ngay ngày mùng 1 tuyết rơi trắng trời, khuyến mãi thêm gió nữa. Xe đang lái, chưa có muốn sang line nhưng tự nhiên qua line bên cạnh hồi nào không hay luôn. May là mình đi xe hơi, chứ xe gắn máy như ở VN mà gặp gió xứ này thì "thôi rồi Lượm ơi". Vậy mà cũng bò về đến nhà, vừa sợ vừa tức chuyện gây lộn không đúng lúc, vừa cô đơn nữa, dẹp luôn công sức chuẩn bị của mình luôn chứ có vui vẻ gì nữa đâu mà ăn với chơi.

Mùa đông này đụng tuyết không biết mấy chập rồi, chưa kể lần mắc kẹt trong tuyết nữa, cái seal dưới lườn xe với chổ 2 cái bánh nó rớt ra luôn. đang lái trên xa lộ mà nghe ầm ầm rồi mùi khét lẹt, rồi nó rớt trên đường luôn. Đem xe vô hãng, nó estimate hơn $500, gây với nó quá chừng mà nó nhứt định không chịu đền. Gây 1 hồi tức quá nói ngang luôn: "mày làm xe dỏm cho nên nó mới bị như vầy, mày bán xe ở xứ tuyết này mày phải biết là xe thấp sẽ bị bể seal rất dễ mà mày còn bán cho tao", nó nói "bao nhiêu người đi sao k bị mà chỉ mình em bị". Cãi hồi thấy mình khùng lên, nó nói thôi mày điện cho BH của mày đi. Thằng này nó tưởng mình khùng thiệt áh, sửa xe $500, deductable $500, vậy gọi làm gì trời.

Đầu năm k thấy tiền vô, chưa gì hết tiền đã ra ào ào rồi. Ghét con cọp quá.

Thursday, February 18, 2010

PCAT-chết kiểu nào cho đẹp.

Ngày mai có presentation, powerpoint làm xong rồi, nhìn cũng OK lắm. Haizz, sao mà ghét cái vụ present này quá. Presentation chỉ có 50/700 thôi nên cũng không đáng lo lắm, chấp thầy 50 điểm này luôn đó , mình cũng được A.

Bỏ vụ presentation qua 1 bên. Giở PCAT ra, phần Toán không biết sao mình làm cái rẹt là xong hết, thấy nó dễ ghê luôn ah. Mai mốt có con chắc đặt tên Toán quá, không biết sao hồi nào giờ đi học môn Toán là môn tương đối dễ hiểu so với mình. Chemistry cũng OK luôn, mặc dù không làm được cái rẹt như Toán nhưng cũng không đến nỗi nào. Bio thì chỉ thua Chemistry chút thôi. Haizzz, còn làm là tiếng Anh. Comprehension, verbal, essay, làm sao sống được với 3 phần này đây. Mình thiệt tình sao mà cứ ám ảnh mấy phần này hoài. Chị Hạ nói MCAT thì 70% phần English có trong sách nhưng cũng có năm vui vui sao đó nó lấy 1 bài khảo cổ ra đề, kiểu này chắc phải chọn cách chết nào cho đẹp trong phòng thi trước khi đi thi quá.

Nhờ chị Hạ, rồi nói chuyện với chị Hương. Người thì thi MCAT, người thì làm Ph.D bên Biochemistry, ai cũng nói giở sách ra có cái gì học cái đó. Mà giở sách ra rồi, học rồi nhưng thấy lo quá, lỡ cái có mà nó không cho, nó cho cái không có như là khảo cổ, sao hỏa, sao kim, mặt trăng thì sao trời. Nhớ hồi thi Toefl mình cũng chết lên chết xuống, lúc coi điểm cứ tưởng không phải là mình. Vậy mà cũng đủ điểm để đi du học. Mà sao tiếng Anh mình học hoài mà nó cứ giống như sao Hỏa sao Kim ah, nó không dành cho mình hay sao ah, chưa bao giờ viết được 1 bài essay mà không bị chỉnh sửa. Cái khả năng ngôn ngữ của mình đúng là fan của chị Lún nha, sai chính tả chầm chọng cả tiếng Anh và tiếng Việt luôn.

Tina nói Kaplan có dạy luyện thi PCAT, $3,000/3 tháng. Mắc quá, không có tiền học. Chị Hạ nói không cần luyện thi, cứ ôm cuốn sách mà học rồi đi thi. Nhưng cuốn sách nó k có dạy nhiều phần comprehension, verbal với essay. Nó cứ tập trung vô Chem, Bio với Math thôi. 3 cái này thì mình OK rồi. Thi không xong cái PCAT chắc quay về với Business quá. Ngán tới cổ ngành này rồi.

Học hết tuần sau được nghỉ Spring break, sau Spring break vô thì chiến đấu tiếp với Organic Chem, cái này nó tàn nhẫn ghê lắm, vẽ từa lưa tập vở hết mà cũng có khi quên lên quên xuống. Nhưng mà không sao, ít ra thì cũng đỡ hơn English. Kiếp sau nếu Diêm Vương cho đi đầu thai, xin đầu thai vô mấy nước nói tiếng Anh, để vừa được sinh ra khóc bằng tiếng Anh luôn sẽ đỡ khổ hơn bây giờ, English is a second language.

Thursday, February 4, 2010

Ngày thứ 6 ở trường

Giờ đang ngồi ở trường, trường có cái view rất đẹp, nhìn ra ngoài thấy tuyết đang rơi nhẹ, 2 bàn tay ôm cứng cái ly cafe vì lạnh quá chứ không phải sợ người ta giựt.



Cảnh đẹp như vầy mà anh Phú ở đây chắc chắn sẽ có 1 bài thơ hay, nếu Imagine ở đây sẽ có 1 đoạn văn tản mạn. Mình ngồi đây nghĩ xem tuyết rơi vầy chút nữa có phải cào tuyết trên xe không. Tìm đâu lại được cái tâm hồn thi ca, văn vẻ của 10 mấy năm về trước. Mình viết blog ta nói nó dở vầy không biết sao hồi con sinh viên kiếm tiền nhuận bút của báo mực tím được nữa. Cái thời vinh quang đó qua lâu lắm rồi, và sẽ phủi đít đi luôn chứ không bao giờ ngoái lại nhìn mình đâu.



Chút nữa thầy phát bài test, cảnh đang buồn nha, người mà buồn nữa là down luôn đó. Mình làm bài thì cái nào làm cũng thấy ok lắm mà không biết sao cứ bị trừ lắt nhắt 1 điểm cho mỗi cái lỗi nhỏ xíu, 1 điểm không lớn nha, nhưng nhiều cái 1 quá nó hao điểm của mình thấy ghê luôn đó. Thầy cô ở đây keo kiết kẹo kiệt lắm, chút xíu cũng trừ cho mày nhớ. Lúc đó thì nhớ, nhưng về nhà quên tuốt, nhứt là về nhà leo lên Net gặp người iu nữa thì thôi ta nói chuyện gì cũng quên hết.



Hôm nay đi học không có mang máy theo chụp hình mưa tuyết rơi trong trường, đẹp mê ly trong cái khung cảnh cổ kính của trường nằm trên đồi cao nhìn xuống dưới.

Làm trâu đi cày trên Highway

Sáng nay mưa tuyết, nhìn có vẻ là đẹp nhưng đường xá nó dơ ta nói khỏi nói luôn. Sao lúc này mình hay complain về thời tiết quá không biết nữa. Vừa lái xe mà vừa tưởng tượng mình giống con trâu đang cày trên ruộng quá vì dưới đường nó lầy lội y như cái ruộng đang cày ở VN vậy.



Từ ngày có xe mới mình không còn thói quen nghe đài trên xe nữa mà chuyển sang talk phone. Cái xe nó connect với phone của mình luôn nên vừa lái xe vừa talk phone mà không sợ cảnh sát. Nạn nhân ca cẩm của mình là anh Hiếu, hihihi....Hiếu rảnh vào buổi sáng lắm vì Hiếu làm ông cha nên sáng sớm thường là Hiếu là ở văn phòng Hiếu thôi. Kể chuyện em làm con trâu đi cày trên Highway, Hiếu rầy rà từ khi qua Mỹ mình cứ hay ví mình như súc vật quá vậy. Ah, nhớ vụ này rồi, lúc nói với Hiếu mình muốn dọn ra ở riêng vì nhà Mợ nói mấy người sống ở VN giống trâu bò quá vì ở lâu với công sản nên không còn biết cái gì là sướng, là khổ nữa. Lúc đầu nghe nói thì mình cứ nghĩ Mợ là Chí Phèo, còn mình là dân làng Vũ Đại nên không chấp, nhưng cuối cùng làng Vũ Đại có mỗi mình mình thôi nên đích thị mình là trâu bò rồi. Nói với Hiếu trâu bò làm sao ở chung với người ta được nên mình phải dọn ra riêng. Lúc đó thì Hiếu cười, nói mình không biết tự nhịn. Nói đến nhịn thì mình thấy mình không nhịn thì đâu có còn nhìn mặt gia đình bên đó được nữa. Mấy năm làm ở Pru luyện được chiêu: người ta chửi mình mà mình chửi lại thì chẳng khác nào mình cũng giống người ta, im lặng có nghĩa là "tui không cùng đẳng cấp mấy người đâu nha". Nhưng mà Pru khác, nhà Mợ khác vì nhà Mợ ra vô gặp hoài, còn Pru thì khách ra vô thường xuyên nên không đem chiêu này ra xài hoài được.



Sáng nay thì bị Hiếu rầy rà chuyện mình càng ngày càng khác Phụng ngày xưa Hiếu quen biết. Không biết khác cái gì nữa. Hồi mới quen Hiếu, mình cũng hay kể mấy chuyện bực mình khi mình đi làm, nhưng toàn là bực mình nhà nước thôi. Có lần nói với Hiếu Bin Laden mà cho em bom thì em xin 2 trái, 1 trái em thả ở cục thuế, 1 trái em thả ở cục Hải quan. Hiếu nói lúc đó mới từ Mỹ về VN sau mấy chục năm nên thấy mình nói chuyện vui quá nên gây ấn tượng cho Hiếu, vậy là quen nhau. Đùng cái Hiếu đi tu, hahaha..., không lẽ mình có khả năng làm Hiếu muốn cống hiên cuộc đời của anh cho Chúa chứ không cam tâm cống hiến cuộc đời cho mình.



Nói với Hiếu em lớn rồi mà sao em thấy mình cứ vô dụng sao đó, trâu bò nó còn có ích cho đời chứ em hình như chỉ làm hại đời thôi, Hiếu cười nói mình lúc này sao bi quan quá. Không phải mình bi quan mà vì bị điểm thấp là thấy mình vô dụng vậy đó. Anh Hai bỏ cả gia tài cho mình đi Mỹ học, chỉ mỗi chuyện học thôi mà sao cũng khó quá hà. Bài nào thấy cũng hiểu, cũng biết làm hết nhưng điểm thì bị thấp qua vì bị trừ mấy lỗi không đáng trừ, thấy mình tệ quá. Nói với Hiếu mình 30 tuổi rồi mà chưa từng làm được chuyện gì có ý nghĩa hết, cứ quanh đi quẩn lại chỉ mỗi chuyện học hành, gia đình, người yêu thôi. Từng tuổi này mà chưa bao giờ ngồi lại 1 mình mà viết được 1 đoạn suy tư suy năm như Imagine hay em Thanh. cứ ở không là suy nghĩ coi kiếm cái gì ăn cái đã.



Chưa kể là 28 năm làm người từ nhiên qua Mỹ làm trâu bò, trâu bò thì làm gì biết nhục nữa nên nhiều lần sỉ vả mình cái nỗi nhục không biết nấu ăn, mình nấu mình còn không ăn được. Ban đầu còn biết nhục với bản thân nha, tự tìm kiếm công thức để nấu, sau này chấp nhận nhục luôn, nấu k được thì nhịn ăn. Anh Phú nói người như mình thì sướng vì mai sau chồng sẽ phải nấu cho mình ăn. Uhm, nếu chồng mà không nấu thì mình nấu, đâu còn biết nhục nữa đâu mà sợ người ta chê dở.



Chị Lún nói cười lên cho đời nó vui, ngày nào mình cũng có chuyện để cười, lâu lâu mới thấy đời vui. Hiếu nói mỗi ngày phải tự tìm niềm vui cho mình, vui cái nỗi gì khi có mỗi chuyện ăn với học không thôi mà mình còn làm chưa được nói gì đế chuyện lớn là lấy chồng, sinh con.