Friday, August 6, 2010

Nhột

Từ hồi nào tới giờ em ít có thấy ai nói mình k sợ nhột lắm nha.

Nhột, theo định nghĩa của từ điển đó là 1 cái chạm nhẹ, làm cho mình cười. Vầy mà cũng đòi định nghĩa. Trời ơi, nhột không cần phải chạm vô nha, chỉ cần thấy 2 ngón tay nghoe nghoe, con mắt người ta nhìn vô cái under arm là đã thấy nhột rồi. Nhột nó ghê hơn đau nữa đó, nhột có thể được so sánh là đau mà cười.

Mình sợ nhột, khai thiệt đó. Mà không biết nhột có phải là 1 điều đáng xấu hổ không nữa chứ hồi xưa đi làm nail, con khách nào mà nó nhột là nó xin lỗi mình rồi rít. Sao mà em ghét hệ thần kinh của mình quá, có vẻ như nó tiết quá nhiều endorphin hay sao đó, không điều khiển mình được. Nhột là 1 hành động involuntary mà.

Cứ mỗi lần mặt mày sưng xỉa với chàng thì chàng nhào vô....tickle mình, đang giận mà cười coi có thấy ai vô duyên.......thúi vậy không?Mà làm sao control mình được để không cười. Bởi cho nên, em ghét cái hệ thần kinh của mình ghê lắm.

Nhột nó kinh khủng hơn đau ở chổ là đau còn cắn răng chịu đau chứ chưa có ai cắn răng chịu nhột được hết đó, khi mình bị nhột thì con người mình tự nhiên vùng vẫy nhưng mà năng lượng từ từ biến mất tại vì cười nhiều quá nên mệt, nên sức phản kháng yếu đi chứ không như đau.

Em tự hỏi sao mấy chổ điều tra xét hỏi thay vì "quýnh cho khai", giờ đổi chiêu đi, đi mua con gà về, nhổ mấy cái lông chổ dưới nách con gà, tước bỏ lông con ở đuôi của cọng lông, rồi phát cho mỗi ông điều tra viên mỗi người chừng chục cây thôi để làm vũ khí, cứ đứa nào không chịu khai thì cột chân nó lại, lấy cái lông gà gãi lên lòng bàn chân của nó, vừa được tiếng là đối xử tốt với phạm nhân(vì nó cười chết luôn), nghe thì tưởng nó hạnh phúc lắm vì vừa lấy lời khai vừa cười...té đái. Coi có đứa nào dám cắn răng chịu nhột nổi không thì biết, chỉ biết nhột quá coi chừng nó tè....tùm lum thôi.