Thursday, October 28, 2010

Sinh nhật!

Hôm qua là sinh nhật bạn Phụng.

Hôm nay mình chỉ muốn viết để cảm ơn chàng. Sinh nhật thì năm nào chẳng có, hơn 30 cái sinh nhật rồi nhưng sinh nhật năm nay đặc biệt lắm, mình có nick name: Phungpat.

Từ hôm thứ năm tuần rồi chàng đã gọi ĐT mời gia đình chàng, gia đình cousin mình đi dự sinh nhật. Chàng làm mình cảm động và hơn thế nữa, cảm giác được yêu thương, quan tâm.

Nhìn mấy anh chị kỉ niệm 5 năm, 10 năm.....sống chung. Ước, mình sẽ kỉ niệm mỗi năm hoài nha "anh yêu", mình sẽ ôm nhau khi sấm sét, mình sẽ nấm cơm, dọn dẹp nhà cửa chung hoài nha "anh yêu". Ah, mình sẽ hát "lâu đài tình ái" mỗi ngày nữa. Trời ơi, không biêt sao cái bài hát này nó lại nhiễm 2 đứa mình nữa, hát thì dở mà ngày nào cũng eo éo cái bài nay, không biết sao vậy mà mình không chán.

Em yêu sẽ "blow on your belly until I die". Trời ơi, nghĩ tới thôi đã mắc cười rồi.

The longer I am with you, the more I love you. Cái này chàng nói lúc mới hẹn hò. Giờ để dành, lâu lâu nhắc lại cho chàng nhớ.


Tuesday, October 26, 2010

Ai sợ sấm sét???

Tối qua mưa và gió lớn, cái cây ngoài cửa sổ nhà to ơi là to mà gió thổi nó quằn quại, nhìn thấy sợ. Nghĩ nếu mình mà ngoài đường giờ đó chắc bay như....bà phù thủy rồi.

Cứ mỗi lần gió rú lên, sét đánh cái đùng là bạn Pat ôm mình cứng ngắt. Sét mà đánh liên tiếp 2-3 lần là khỏi cựa quậy, bạn siết cứng như seatbelt vậy. Bạn nói: anh ôm em để em không giật mình. Giờ ngồi nghĩ, có khi nào bạn ấy sợ sấm sét nên ôm mình cho đỡ sợ không ta?

Thursday, October 21, 2010

Lại chuyện vụn vặt....

Đi học ở Mỹ gần 4 năm, có nhiều bạn Mỹ.

Mấy chục năm đi học ở VN, có nhiều bạn VN hơn bạn Mỹ(đương nhiên, hhihi....)

Mấy năm đi làm ở VN, có nhiều đồng nghiệp. Đồng nghiệp thì có người vầy, người khác vì mỗi người lớn lên ở môi trường giáo dục khác nhau.

1 bạn VN khác bạn Mỹ: bạn Mỹ thích khen trước mặt mình, sau lưng nó có chê bai, nói xấu hay không thì mình không biết. Bạn VN( có 1 đứa thôi) thích nói xấu sau lưng mình, bạn này chưa từng khen hay chê gì trước mặt mình hết.

Biết là bạn đọc blog mình thường nên mới đi nói xấu:
- Con đó học dở vậy mà bày đặt đi Mỹ học, học ở VN còn chưa xong, tiếng Anh tiếng U như hạch, chắc anh Hai nó nhiều tiền nên làm giấy tờ giả cho nó đi Mỹ học chứ nó mà học hành gì. Nghe lâu rồi nha. Nói đúng là mình học dở thiệt, tiếng Anh, tiếng U như hạch thiệt. Không chấp vì nói đúng quá. Nhưng không biết làm giấy tờ giả đâu nha. Nếu biết sẽ chỉ cho người khác làm giả kiếm tiền rồi. Uh, mà không phải chỉ mình bạn thấy lạ khi mình đi Mỹ học đâu, nhiều người lắm, trong đó có mình nữa. Thiệt.
- Con đó mà học Y cái gì, dở như nó chỉ giết người chứ cứu người cái gì. Uh, cái này đính chính chút, đang năm cuối BIOS thôi nha, chưa được vô trường Y, đang chờ thôi. Để coi, biết đâu trường Y người ta nhận thấy khả năng tiềm ẩn có thể giết người của mình thì người ta sẽ từ chối thôi, mình phải xin vô sở rác làm thôi.
- Con đó xấu vậy nên chỉ có Mĩ lấy nó thôi chứ VN nào mà chịu nó. Uh, đúng ở chổ là mình xấu thiệt, bạn có thể chà đạp mình nhưng giận là bạn chà đạp bạn Pat thôi. Bạn Pat hiền lắm, tha cho bạn đó đi.

Mình thì mình không ngại người ta chê mình, thiệt lòng đó, nhưng đừng có chê sau lưng nha.

Friday, October 15, 2010

Máu.....xỉu

lần đầu tiên trong đời em bị xỉu, mà em xỉu ở trong phòng lab mới ghê chứ!

Chuyện là thế này, em phải tự lấy máu của mình rồi làm đủ loại xét nghiệm, nghĩa là chọt cho mình chảy máu, rồi nặn nặn vô cái vỉ để thử loại máu, rồi nặn nặn cho đầy cái ống, rồi bỏ vô máy quay ly tâm coi máu của mình có mấy thành phần, có đủ oxy hay không........vân vân và vân vân.

máu thì em thấy nhiều rồi, trên phim, trong bệnh viện(ở VN), em cắt tay em chảy máu hoài, em thấy bình thường thôi. Không biết sao hôm nay khi thấy cô bấm tay cô chảy máu, giọt máu đầu tiên nhiểu lên plate, em thấy bình thường, giọt thứ 2, em thấy như mình bị điếc, giọt thứ 3 thì không còn thấy gì nữa, tự nhiên hiểu rằng mình sắp xỉu, thảy cái ĐT lên bàn, dặn Anna, 10 phút nữa gọi fiancee tao dùm nha, xong rồi là hết biết gì luôn. Khi tỉnh dậy thấy mấy đứa bạn nhìn mình, mắc cỡ mà không biết làm gì được, thèm được chui đâu đó ghê.

tụi nó kể khi em xỉu cô nói mọi người đừng có lo, chút nó tự động tỉnh dậy, tao thấy vụ này nhiều rồi. Anna nói em xỉu 5 phút thôi hà. Còn nợ cái lab đó chưa có làm. Tụi nó nói dễ lắm, k có đau đâu, đừng có sợ. Em không có sợ đau, em đã chưa từng sợ máu, không biết sao em lại xỉu khi thấy máu của người khác chứ chưa phải máu mình.

Định hỏi cô đem Pat vô thử máu thay cho em nhưng nghĩ thấy tức cười quá. Bữa đó Pat chạy vô trường đón về. Thương anh quá!

Monday, October 11, 2010

Vụn vặt

Mình là mình không thích bạn Ruby đâu đó. Hồi đầu lúc phát hiện ra mình không thích bạn mình phải tự đặt mình vô hoàn cảnh của bạn để mình thích bạn. Học chung với bạn 4 mùa rồi, cùng là dân du học nên mình thông cảm cho bạn nhưng bạn thiệt tình không giống như Việtnam mình. Bạn lười, Dave nói vậy đó, bạn thích làm boss trong phòng lab-cái này mình nói, ai cũng phải làm lab, cũng phải học bài mới có điểm, điều cơ bản vậy mà bạn không hiểu được. Vô phòng lab thì bạn chỉ thích ra lệnh cho người khác đi lấy cái này, đi lấy cái kia cho bạn, ban đầu con Jeniffer nó lịch sự nên mới lấy cho bạn thôi, sau nó không thèm nhìn mặt bạn luôn, mùa sau nó không chịu ở chung nhóm lab với bạn nữa, nhớ không? Có lần Dave nhất định không ghi tên bạn vô lab report vì bạn thật ra không có làm gì hết. Mà sao bạn cứ thích ở trong nhóm lab của mình vậy?Gia đình bạn bên Togo giàu lắm-bạn nói vậy. Nhưng chuyện đó đâu có liên quan gì đến tụi mình, Dave gọi bạn là: sleepy girl, bạn lúc nào cũng: I am tired. Có lần mình nói chuyện với bạn chỉ mong tìm cái gì đó thông cảm cho bạn, bạn nói bạn không cần đi làm vì ba mẹ bạn giàu, vậy mà lúc nào cũng thiếu ngủ là sao? Bạn xinh đẹp, ừh thì bạn đẹp thiệt, dáng giống hoa hậu Châu Phi áh, bạn thích làm dáng, ăn mặc sang trọng, nhưng không ai cấp bằng cho bạn vì mấy thứ đó hết, cũng không ai willing làm lab sẵn rồi cho bạn ghi tên vào vì mấy thứ đó hết. Bạn muốn mọi người tôn trọng bạn ah, vậy thì tôn trọng người khác trước đi chứ không có ai tôn trọng bạn vì ba mẹ bạn giàu và bạn xinh đẹp cả.

Lúc nói cho nhóm biết mình engaged, ai cũng chúc mừng, bạn hỏi mình: "white?', không biết sao vậy mà mình cũng trả lời, bạn có biết vậy là bạn không có lịch sự không, vô hình bạn tạo cho người khác cảm giác phân biệt không?Uh, white thì sao? Là chồng mình là được rồi. Mình không nói nặng với bạn như Dave, Jen, Ana,...từng làm được tại thấy tội bạn quá, nhưng bạn đừng có vô nhóm lab của mình nữa. Tối qua hỏi bạn về cái project của nhóm, bạn nói bạn bận quá nên chưa làm. Mai nếu bạn không có thì tụi mình sẽ nói với cô cho bạn làm 1 mình đó. Nói ra trước để mai mình có làm vậy thì mình cũng không thấy hối hận vì lòng dạ mình hẹp hòi.

Tuesday, October 5, 2010

what the nice day!

Sáng đưa bạn Hậu tới trường xong, chạy vô trường sớm, nhìn thấy mấy cái trụ để dọc đường tự nhiên ngứa miệng chửi: "mấy con khỉ này lại làm đường, parking thì không có mà cứ sửa hoài, lúc người ta nghỉ 2 tuần sao k chịu sửa dùm, mấy ông nội?"Câu này mình nói hoài mà k thấy chán, hahahha...

Cho xe chạy từ từ qua cái building 11, ồi trời ơi, cái gì nè, học ở đây gần tốt nghiệp luôn rồi mà chưa bao giờ được đậu ở có spot sang trọng này hết. Cái spot này nha, kế bên bạn handicapped, không cần phải tả thì cũng biết nó tuyệt thế nào rồi, từ hồi nào tới giờ mình chưa từng được hưởng cái cảm giác đi mấy bước là vô được trường.

Đang ngồi trong lớp thì thấy số ĐT lạ hoắc gọi vô phone của mình, bực mình nha, đừng có để lại msg nha, tháng này bị lố phút rồi đó. Vậy mà để lại msg thiệt, ghét ghê nha. Tan học, nghe msg xong hết giận, lớp microbio chiều nay cancel, nghĩa là sao?là có thời gian ngồi viết blog, đọc blog, và lớp kế tiếp mình k lo chạy quáng quàng vì đâu có assignment.

Tự nhiên trưa nay lãng mạn tiểu tư sản lắm, không thèm lái xe qua building 09 mà quyết định đi bộ trong tiết thu với lá vàng rơi dọc lối đi, gió nhè nhẹ, trời nắng dịu và thời tiết 53 độ. Vai vác laptop, ôm 2 cuốn sách+2 cuốn lab. Ban đầu thì hào hứng lắm, đi dọc đường còn ngắm cảnh, tự hứa sẽ mua 1 ly cafe trong food court nữa chứ. Đi được nữa đường thì mới biết lảng mãn đôi khi là 1 cách tự mình đối xử tệ với mình, bình thường lái xe thì thấy nhanh lắm giờ sao đi hoài không thấy tới và bất đầu hấm mệt, không lẽ quay trở lại lấy xe, thôi lỡ rồi, đi luôn chứ sao nữa.

kêu cafe xong thì k có tiền lẻ, vô duyên thiệt, sáng nay có bỏ mấy cái quarter vô túi áo rồi mà, tụi nó không chịu nhận thẻ. Móc hết túi trên túi dưới cũng không có cash, định trả lại ly cafe thì tự nhiên có quới nhân xuất hiện, " let me buy you a coffee", bạn làm mình cảm động quá chừng, xin số ĐT để biết đường mà trả lại tiền cho người ta, nhưng bạn không chịu, quanh ta còn nhiều người tốt thiệt. hihih...

Học xong, đi bộ trở lại building 11 để lấy xe về thì giời ơi, mấy bạn chim chưa đi trú đông còn lại trên tán cây to kia, mấy bạn ấy đi restroom đầy trên xe, hèn nào không có ai đậu cái spot này. Nhưng anyway, mình cũng được hưởng ít nhất 1 lần cái cảm giác sang trọng: bước xuống xe bước mấy bước là vô tới lớp.