Sáng đưa bạn Hậu tới trường xong, chạy vô trường sớm, nhìn thấy mấy cái trụ để dọc đường tự nhiên ngứa miệng chửi: "mấy con khỉ này lại làm đường, parking thì không có mà cứ sửa hoài, lúc người ta nghỉ 2 tuần sao k chịu sửa dùm, mấy ông nội?"Câu này mình nói hoài mà k thấy chán, hahahha...
Cho xe chạy từ từ qua cái building 11, ồi trời ơi, cái gì nè, học ở đây gần tốt nghiệp luôn rồi mà chưa bao giờ được đậu ở có spot sang trọng này hết. Cái spot này nha, kế bên bạn handicapped, không cần phải tả thì cũng biết nó tuyệt thế nào rồi, từ hồi nào tới giờ mình chưa từng được hưởng cái cảm giác đi mấy bước là vô được trường.
Đang ngồi trong lớp thì thấy số ĐT lạ hoắc gọi vô phone của mình, bực mình nha, đừng có để lại msg nha, tháng này bị lố phút rồi đó. Vậy mà để lại msg thiệt, ghét ghê nha. Tan học, nghe msg xong hết giận, lớp microbio chiều nay cancel, nghĩa là sao?là có thời gian ngồi viết blog, đọc blog, và lớp kế tiếp mình k lo chạy quáng quàng vì đâu có assignment.
Tự nhiên trưa nay lãng mạn tiểu tư sản lắm, không thèm lái xe qua building 09 mà quyết định đi bộ trong tiết thu với lá vàng rơi dọc lối đi, gió nhè nhẹ, trời nắng dịu và thời tiết 53 độ. Vai vác laptop, ôm 2 cuốn sách+2 cuốn lab. Ban đầu thì hào hứng lắm, đi dọc đường còn ngắm cảnh, tự hứa sẽ mua 1 ly cafe trong food court nữa chứ. Đi được nữa đường thì mới biết lảng mãn đôi khi là 1 cách tự mình đối xử tệ với mình, bình thường lái xe thì thấy nhanh lắm giờ sao đi hoài không thấy tới và bất đầu hấm mệt, không lẽ quay trở lại lấy xe, thôi lỡ rồi, đi luôn chứ sao nữa.
kêu cafe xong thì k có tiền lẻ, vô duyên thiệt, sáng nay có bỏ mấy cái quarter vô túi áo rồi mà, tụi nó không chịu nhận thẻ. Móc hết túi trên túi dưới cũng không có cash, định trả lại ly cafe thì tự nhiên có quới nhân xuất hiện, " let me buy you a coffee", bạn làm mình cảm động quá chừng, xin số ĐT để biết đường mà trả lại tiền cho người ta, nhưng bạn không chịu, quanh ta còn nhiều người tốt thiệt. hihih...
Học xong, đi bộ trở lại building 11 để lấy xe về thì giời ơi, mấy bạn chim chưa đi trú đông còn lại trên tán cây to kia, mấy bạn ấy đi restroom đầy trên xe, hèn nào không có ai đậu cái spot này. Nhưng anyway, mình cũng được hưởng ít nhất 1 lần cái cảm giác sang trọng: bước xuống xe bước mấy bước là vô tới lớp.