Bữa đi làm tình nguyện trong trại dưỡng lão, gặp bác kia mất trí mấy chục năm rồi, 92 tuổi rồi mà cứ như đứa trẻ 2 tuổi. Nhưng khi nhắc đến vợ bác thì bác kể rõ ràng, rành mạch cái thời điểm tai nạn xảy ra. Bác không thích ăn chuối bằng cách cắn từng miếng rồi nhai mà bác thích bóp cho nó chèm nhẹp, rồi liếm. Thấy ghê không. Y tá nói: vợ bác không thích bác làm vậy đâu, bác khóc rồi nằm vạ. Mong rằng.....
Bác kia cứ gặp mình là kêu: Hi pretty, I am not married yet. Hong lẽ già rồi còn cua gái trời????
Bác kia nữa cứ thích cắn móng tay, cắn đến k còn móng. băng bó tùm lum, thấy ghê luôn.
Bác kia không ngồi xe lăn được, phải nằm trong phòng. Khi mình đến thăm thì tưởng là con gái, chửi tè le. Mà chửi bằng tiếng Mỹ với giọng người già k có răng, bố ai mà hiểu nổi. Vậy cũng mừng, k hiểu càng hay. Có cả đống hình trên đầu giường, mèng ơi, hồi đó ta nói đẹp trai, phong độ hết biết, có tấm bận đồ lính, nhìn oai phong ghê luôn ah.
Bác kia thì cứ tối ngày đòi đi chợ, không biết muốn mua gì nữa. Trời mùa đông lanh thấy ông thấy cha mà ngày nào cũng nhất định đòi ra ngoài chút xíu mới chịu.
......
.....
Mấy trăm người trong cái viện này, y tá chạy cũng sứt quần chứ k phải chơi. Ước gì mai sau mình đừng.....


