Bạn Pat làm hẹn cho 4 người để chích ngừa trước khi đi VN lúc 3:00pm. 2 giờ bạn về nhà đón mình. Đến bệnh viện 2:20pm. Nói với bạn mình vô điền giấy tờ đi, vì 4 người chắc là lâu lắm. Bạn nói mình hẹn 3 giờ, giờ này còn sớm lắm. Cả 4 người ngồi ngoài xe trong cái thời tiết lạnh chết người, may là trong xe có heat.
2:40pm, 4 người vô chổ hành chính để làm giấy tờ, điền giấy tờ xong ngồi chờ đến 3:25pm thì có 1 y tá mặc bộ đồ màu tím ra kêu 4 người vô. Cô y tá đo nhiệt độ 4 người, ghi chép rồi biến mất.
3:40 cô mặc áo đỏ xuất hiện, không phải bác sĩ, không phải y tá, chẳng biết là cái gì. Ôm 1 đống giấy tờ về VN, rồi thì cô phát cho mỗi người 1 xấp, nội dung xoay quanh Việt Nam và những điều lưu ý cho du khách. Cô cầm cả đống đó đọc cho mình nghe, dặn dò đủ thứ. Việt Nam mà cô đang nói hình như ở đâu đó chứ k phải của mình, những điều cô đọc trong đó mình không phải người Mỹ cũng có thể tự đọc được ở nhà. Mất hết 30 phút cho cái người VN mà mình sinh ra va lớn lên mà mình chẳng thấy quen thuộc gì hết. Rồi cô biến mất.
4: 15 cô y tá màu tím khi nãy bưng 1 khay ống vaccin vô. Thật ra chích ngừa chỉ có 10 phút là xong hết cho 4 người. Rồi cô biến mất.
4:30 cô bác sĩ xuất hiện, cô đưa cho bạn Pat toa thuốc trong trường hợp bị bệnh ở VN thì đi mua uống trong thời gian chờ quay về Mỹ vì theo như trong tài liệu thì bệnh viện ở Vn không đủ tiêu chuẩn điều trị quốc tế, nếu bệnh nặng thì đi Sing hay Thái chứ không nên đi bác sĩ VN.
Rời bệnh viện mà không biết nói thế nào cho họ biết về cái cảm xúc tồi tệ của mình. Cửa cuối cùng mình phải gặp là 1 chàng thâu ngân, rất trẻ, đẹp trai nhưng làm việc như 1 người 60 tuổi.
Mình bận, bận lắm, bận như người sống gấp. Nhưng, mình không viết ra để chia sẻ thì chắc mình sẽ nổ tung vì tức cái bệnh viện câu giờ này. Thời giờ của mình cũng quý báu chứ đâu phải chỉ có quý vị kia biết quý thời gian không thôi đâu.
Mình mà gặp Obama sẽ kể ổng nghe chuyện này. Chuyện về cái bệnh viện trên đất nước Mỹ mến yêu.