Thursday, January 27, 2011

Thịt heo kho thơm hiệu Chôm Chôm

Trong lúc không biết nấu gì cho bữa tối, dạo qua nhà "nứ tướng" Chôm Chôm thì thấy có hướng dẫn món này.

Từ khi Nội mình qua đời tới giờ chưa bao giờ ăn được món thịt sườn heo kho thơm như vầy, có kể mẹ nghe mấy lần nhưng mẹ làm k có giống Nội nên thôi k đòi nữa.

Tự nhiên tìm lại được cái mùi mà Nội kho cho ăn năm xưa, nhớ nhà thì thôi. Nhớ cái góc bếp của Nội thì thôi.

(Ăn sạch sành sanh mới nhớ chưa chụp hình, chồng bới thêm cơm-chưa bao giờ chàng ăn nhiều cơm vầy hết)

Thursday, January 13, 2011

Mr Binns and Mrs Tran-Binns



Vậy là mình lấy chồng. Lấy chồng mà không có gia đình bên cạnh, không có cảnh mẹ vén màng cho mình chui ra phòng khách, không có cảnh ba dắt tay mình giao cho chú rể để cám ơn vì từ nay xong nhiêm vụ. Cũng k có cảnh mẹ chồng đeo bông tai. Nhưng mà vẫn cứ vui như hội, hú hồn, có người gồng lưng chịu khổ với con vợ khó tính này rồi nè.

Trước khi tuyên án "chung thân"
Sau khi tuyên án
Bạn bè đồng nghiệp của Mr Binns và gia đình
"Ông tòa"
Chồng nói tấm này đẹp, nên bỏ lên đây khoe luôn.

Monday, January 10, 2011

Tuyết rơi, nghỉ học, và ăn uống

Hôm kia coi dự báo thời tiết biết là hôm nay sẽ có tuyết rơi 8-10 inches. Nhớ lại mùa đông năm ngoái mà ngán ngẫm. Ngồi chửi bới, xỉ vả cái trường mắc dịch vì sợ nó không chịu đóng cửa như năm rồi. Sáng nay gọi vô tổng đài tự động, trường nói đóng cửa tại vì thời tiết xấu. Mình nhảy lên giường reo hò, bạn Pat nói: em giống trẻ con quá!
Tuyết rơi từ sáng chủ nhật, hình chụp lúc 4h chiều thứ Hai, mờ mịt tại vì tuyết đang rơi ah.
Trong tình thế này thì 2 cô cháu ở nhà hong lẽ ngủ hoài nên kêu bạn Hậu thức dậy làm món này ăn với cơm nóng trong cái mùa đông này.

Salad trộn dầu Olive, nước tương, đường và giấm
Steak còn trên bếp.
Vậy là no nê, chiều nay bạn Pat về sẽ dụ bạn chở đi chợ mua củ gừng về làm nước mắm gừng ăn với gà lạnh.

Saturday, January 8, 2011

súng và học đường

Bữa đi chích ngừa trong lúc ngồi chờ thì thấy TV chiếu vụ thằng bé 17 tuổi ở trường high school ở Omaha bắn hiệu trưởng và hiệu phó rồi tự sát.

Hôm nay gặp cô kia là phóng viên của Omaha world-herald, cô nói lí do thằng bé bị tâm lý rất nặng khi phải chuyển trường từ Lincoln về Omaha. Ba mẹ em li dị, em ở với mẹ ở Lincoln, chuyển về Omaha ở với ba là cảnh sát. Ba thằng bé là người cảnh sát tốt, thằng bé lấy súng của Ba đi bắn thầy giáo.

Vài thông tin nhưng làm mình suy nghĩ và lo lắng rất nhiều. Bạn Hậu đang học lớp 11, cái tuổi mà lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ. Súng ống thì tự do, trường bạn Hậu toàn con nhà khá giả, mình dám chắc là ba mẹ tụi nó thế nào cũng có súng để trong nhà phòng thân, thêm nữa là chuyện ba mẹ tụi nó li dị là chuyện bình thường. Cứ lo lắng, 1 ngày nào đó có 1 đứa cũng bị khủng hoảng tinh thần mà đem súng vô trường thì không biết làm sao. Cuộc sống thiệt nhiều nỗi lo quá!

Nói đi cũng nói lại, nguyên nhân cũng do người lớn cả thôi, tất bật với cuộc sống đến mức không biết con mình đang nghĩ gỉ, muốn gì. Mong là sau khi tốt nghiệp mình sẽ có 1 công việc không quá bận rộn để còn có thời gian cho con cái.

Thursday, January 6, 2011

Chích ngừa kiểu Mỹ

Bạn Pat làm hẹn cho 4 người để chích ngừa trước khi đi VN lúc 3:00pm. 2 giờ bạn về nhà đón mình. Đến bệnh viện 2:20pm. Nói với bạn mình vô điền giấy tờ đi, vì 4 người chắc là lâu lắm. Bạn nói mình hẹn 3 giờ, giờ này còn sớm lắm. Cả 4 người ngồi ngoài xe trong cái thời tiết lạnh chết người, may là trong xe có heat.

2:40pm, 4 người vô chổ hành chính để làm giấy tờ, điền giấy tờ xong ngồi chờ đến 3:25pm thì có 1 y tá mặc bộ đồ màu tím ra kêu 4 người vô. Cô y tá đo nhiệt độ 4 người, ghi chép rồi biến mất.

3:40 cô mặc áo đỏ xuất hiện, không phải bác sĩ, không phải y tá, chẳng biết là cái gì. Ôm 1 đống giấy tờ về VN, rồi thì cô phát cho mỗi người 1 xấp, nội dung xoay quanh Việt Nam và những điều lưu ý cho du khách. Cô cầm cả đống đó đọc cho mình nghe, dặn dò đủ thứ. Việt Nam mà cô đang nói hình như ở đâu đó chứ k phải của mình, những điều cô đọc trong đó mình không phải người Mỹ cũng có thể tự đọc được ở nhà. Mất hết 30 phút cho cái người VN mà mình sinh ra va lớn lên mà mình chẳng thấy quen thuộc gì hết. Rồi cô biến mất.

4: 15 cô y tá màu tím khi nãy bưng 1 khay ống vaccin vô. Thật ra chích ngừa chỉ có 10 phút là xong hết cho 4 người. Rồi cô biến mất.

4:30 cô bác sĩ xuất hiện, cô đưa cho bạn Pat toa thuốc trong trường hợp bị bệnh ở VN thì đi mua uống trong thời gian chờ quay về Mỹ vì theo như trong tài liệu thì bệnh viện ở Vn không đủ tiêu chuẩn điều trị quốc tế, nếu bệnh nặng thì đi Sing hay Thái chứ không nên đi bác sĩ VN.

Rời bệnh viện mà không biết nói thế nào cho họ biết về cái cảm xúc tồi tệ của mình. Cửa cuối cùng mình phải gặp là 1 chàng thâu ngân, rất trẻ, đẹp trai nhưng làm việc như 1 người 60 tuổi.

Mình bận, bận lắm, bận như người sống gấp. Nhưng, mình không viết ra để chia sẻ thì chắc mình sẽ nổ tung vì tức cái bệnh viện câu giờ này. Thời giờ của mình cũng quý báu chứ đâu phải chỉ có quý vị kia biết quý thời gian không thôi đâu.

Mình mà gặp Obama sẽ kể ổng nghe chuyện này. Chuyện về cái bệnh viện trên đất nước Mỹ mến yêu.