Tuesday, November 30, 2010

TSA

Đu theo anh Hoàng em cũng bàn chuyện TSA.

Số là em travel NE với GA hơi bị nhiều nên em thấy chuyện TSA kiểm soát người là chuyện em ......không chống đối.

Cứ mỗi khi ngồi trên máy bay rồi thì coi như tính mạng của mình không do mình làm chủ nữa, mấy chục kg thịt cùng tài sản mang theo giao hết cho phi công. Từ ngày có vụ thàng kia bên Amsterdam mang theo chất nổ, tự nhiên suy nghĩ mà sợ.

Nghĩ lại nếu TSA mà kiểm tra chắc chắn thì lên máy bay ai cũng trong sạch như tiên thì làm gì mình phải sợ?Em thà cho nó muốn soi kiểu gì cũng được, nhưng chắc chắn rằng không có cái gì đó có thể phát nổ trên máy bay là thấy yên tâm rồi.

Mình đi xe bus mà thấy thằng cha nào ghê ghê hay thằng tài xế lái như làm xiếc thì mình còn kiu cảnh sát cứu mình hay mình còn xin xuống xe giữa chừng. Mình lên máy bay thì ai cứu mình, kiu cảnh sát cũng bó tay, hỏng lẽ xin 1 cây dù rồi kiu phi công thả cho mình....xuống biển???

Hay máy bay vừa lên thì có bạn kia trong toilet bước ra với cái gói gì gì đó, thông báo hôm nay tui buồn, rủ mọi người đi...chơi chung, rồi mình làm gì được nó, không lẽ quỳ lạy kêu Phật cứu????Lúc đó bà nội cũng đội chuối khô chứ đừng nói mình.

Mà sao cái chuyện nhỏ xíu vậy mà ngày nào CNN cũng la um sùm, nên phải quan tâm, quan tâm rồi thì thấy...ủa, có gì đâu trời. Mấy bạn TSA cũng đâu có được trả thêm lương để làm thêm cái việc đó, chẳng qua mấy bạn muốn bảo đảm an toàn cho mình thôi mà. Hông lẽ chờ đến lúc....thành tro rồi mới biết hận mấy bạn TSA sao lại cho hành khách khủng bố lên máy bay?

Friday, November 26, 2010

Hồi còn nhỏ sống ở quê với ông bà Nội thì nó ở sát ngay bên nhà. Mỗi tối nằm trên divăng nghe ông Nội kễ chuyện đời xưa thì thấy nó thò cái tay vô cửa sổ vẫy vẫy, hồi nhỏ vốn sợ ma nên mình sợ rúm ró, ông Nội nói "mai ông chặt tay nó cho rồi để nó nhát con hoài". Nói thì nói vậy thôi chứ ông Nội k có hành xử như vậy. Bà Nội ghét nó lắm vì nó là nguyên nhân gây ra mấy vụ tai nạn để lại thương tích nghiêm trọng cho mình, thẹo còn đầy trên chân để làm bằng chứng.

Hồi nhỏ sao mà mình hay bệnh kinh khủng, hình như ngày nào cũng bệnh thì phải. Bà Nội nói là 1 trong những nguyên nhân làm cho mình bệnh. Và, nó đây....


Mấy năm trời không được ngửi cái mùi của nó nữa chứ đừng nói là được ăn nó. Hôm nọ thấy bên nhà chị Hai, thèm hết biết. Chị Thảo thấy tội quá nên ship qua cho ăn cho đã. Nó ngon và lạ hơn vì có tình cảm của chị nữa. Cảm động và thương chị.


2 cái đứa này được chị Thảo ưu ái gửi cho 1 thùng đồ ăn VN, đứa cao cao rất cảm động, giành giựt với đứa lùn kia ăn hết trái cây luôn.

3 đứa nó vừa xanh, vừa tròn, vừa giòn, vừa ngọt và đầy tình cảm nha.

Tuesday, November 2, 2010

Tiền bạc và chung thủy

Bữa giờ bài vở ngập đầu, 3 tuần nữa là hết mùa học rồi. Mấy bài nợ nần chưa trả phải lo mà trả trước khi có final test, phải làm cái application gửi cho Creighton nữa. Đưa đón Hậu, nấu nướng, dọn dẹp có bạn Pat giúp chứ k là chết không kịp ngáp.

Từ ngày có bạn Pat, cuộc sống có đôi làm mình hiểu và quý cuộc sống gia đình nho nhỏ của mình quá đỗi. Thương chị, nếu không lấy chồng em sẽ không hiểu được nỗi khổ của chị.

Chị lấy chồng khi cả 2 chẳng có gì hết, chỉ có công việc. Anh làm ở Vietravel, chị làm ở bệnh viện Hùng Vương. Cuộc sống sau hôn nhân là 1 chuỗi ngày hạnh phúc cho dù cả 2 cùng nghèo. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ, chiến tranh loạn lạc, anh lạc cả họ bên Nội.

Ba anh mất trong chiến tranh, mẹ anh ở vậy với Ngoại nuôi anh lớn, anh chưa kịp lớn thì mẹ anh bị ung thư qua đời. Từ đó anh vào đời, cái khó ló cái khôn, anh cố gắng học thật giỏi, anh giỏi nhứt là tiếng Anh, rồi anh đi dịch cho Bộ Thương Mại, Bộ tài nguyên môi trường khi vừa bước chân vô ĐH. Mặc cảm, anh học thật giỏi để có học bổng du học.

Anh tốt nghiệp, trở về VN k có gì quý giá, gia đình không có, làm nhiều tiền, anh tiêu xài phung phí.

Anh gặp chị, chị giới thiệu anh với gia đình, cả nhà ai cũng lo ngại, không phải vì anh nghèo, mà lo ngại anh không biết trách nhiệm với gia đình. Cái ngày anh hỏi cưới chị, anh Hai nói với chị: nếu em chịu được thằng chồng đào hoa thì hẵng ưng nó nghen".

Rồi đám cưới diễn ra. Anh chị sống riêng cho đến khi có bé Mèo, 2 vợ chồng chuyển về sống với ba mẹ mình. Anh đổ bệnh, bệnh nặng lắm, sợ k có tiền anh phải trốn bác sĩ làm việc kiếm tiền. Anh Hai gọi cho anh, anh Hai nói anh Hai lo hết, chỉ lo dường bệnh thôi. Anh yên tâm điều trị, 2 tháng sau anh xuất viện, anh Hai mua xe hơi cho anh vì bệnh của anh không hít khói bụi nhiều được, sẽ hại cho sức khỏe.

Anh đi làm lại, anh muốn trả lại tiền cho anh Hai nhưng anh Hai nói không nhớ là bao nhiêu. Vậy là xù nợ.

Công việc của anh nó cứ thắng tiến, từ 1 người tay trắng, sau 5 năm lập gia đình anh có 1 căn nhà mơ ước, có tiện nghi mơ ước, hơn thế nữa anh có 1 đứa con gái xinh như công chúa. Mình thấy nó xinh nhất thế gian này, hihihi...cưng dữ lắm.

Rắc rối bắt đầu từ khi anh làm có nhiều tiền, anh bắt đầu tham lam, không muốn chỉ có 1 người phụ nữ. Anh có khá nhiều phụ nữ. Chị ghen, ghen đến đổ bệnh. Đương nhiên.

Rồi dần dần chị không muốn để ý nữa nếu tiếp tục sống với anh. Giờ tới lượt những cô gái xung quanh anh ghen lẫn nhau. Họ ghen theo kiểu rất lạ, nhắn tin méc chị, chỉ điểm anh đang quen cô nào. Chị mỏi mệt, coi như không biết. Biết làm gì bây giờ, nói thì anh chối, lại càng tức thêm.

Mình kêu chị quay lại bệnh viện làm, ra ngoài để tinh thần khuây khỏa. Nói dại, lỡ 1 ngày k nhịn được nữa thì có việc làm tòa mới cho nuôi con, nhưng chị lần lữa mãi, vẫn chưa đi làm.

Ước, bạn Pat và mình cứ nghèo nghèo vầy hoài đi. Mình không thích cuộc sống giàu sang rồi mất hạnh phúc. Mình liều và lì hơn chị, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.