Có nhiều khi mình rất tàn nhẫn trên nỗi đau của người khác má mình không hề biết. Nếu được quay lại thì mình sẽ không vô tư đến tàn nhẫn như vậy.
Mình gặp 1 cô gái, cô ấy rất thấp, nói theo tiếng Việt Nam là người Lùn. Cô thấy mình đeo nhẫn, cô hỏi mình khi nào thì kết hôn, mình nói mình vẫn chưa định được ngày vì chưa học xong. Cô hỏi vậy chàng nói sao, mình nói chàng chờ mình. Rồi kể cho cô nghe làm cách nào mình gặp chàng, chàng đối xử với mình thế nào...và mình đối xử với chàng thế nào nữa. Cô nghe xong thì nói mình may mắn quá, có người yêu thương và muốn đám cưới. Cô mơ ước 1 người đàn ông yêu cô nhưng tìm mãi vẫn chưa được vì thân hình khác thường.
Trời ơi, sao mà mình biến thành con dở hơi mà mình vẫn không biết stop mình lại. 1 chuyện rất bình thường mà mình không thể nghĩ rằng có người ao ước 1 tình yêu đến như vậy. Kể chàng nghe mà nước mắt cứ chảy, thấy mình thiệt có tội, mình đang hạnh phúc trong khi người khác ao ước mà mình không biết, mình lại vô tư trên nỗi buồn của người khác.
Thursday, May 13, 2010
Subscribe to:
Posts (Atom)
