Tuesday, October 25, 2011

Homeless!

Người không gia cư ở Mỹ không ít đâu nha. Mình k biết số liệu thống kê là bao nhiêu trên toàn nước Mỹ nhưng riêng Omaha thì chắc khoảng vài trăm.

Hôm nay đi làm tình nguyện, 2 giờ tình nguyện đầu tiên của quá trình tích lũy 40 giờ trước khi tốt nghiệp.

5h người vô gia cư mới đến nhà ăn, 4h30 tụi mình đã lục tục kéo đến. Nhà ăn cũng là nhà ở của những người vô gia cư. Đó là 1 cái building rất to, chia ra 2 phần cho nam và nữ. Rất lịch sự, sạch sẽ, có 1 cái TV màng hình phẳng thiệt lớn cho người trong nhà đó coi nữa.

Thức ăn cho người vô gia cư cũng phải đầy đủ rau, thịt. Mỗi bàn lớn (giống bàn tiệc ở VN) có 6 người ngồi, trên bàn có 1 bình cafe nóng, muối, đường, tiêu, sữa, nước đá. mỗi người nhận 1 khay đồ ăn bao gồm: đậu nấu xúc xích, thịt gà tây hầm, khoai tây nghiền, 1 miếng bánh tráng miệng+trái cây đóng hộp và 1 trái cà chua.

Tình nguyện viên rất đông nhưng do diện tích của nhà ăn nhỏ nên phải chia làm 4 đợt nhận thức ăn, mỗi đợt ăn 30 phút. Làm tất bật suốt 2 tiếng đồng hồ, mệt đừ. Còn 38 tiếng trong vòng 4 năm. Ráng thanh toán càng nhiều càng tốt ở năm nhất để mấy năm sau yên tâm mà đi thực tập. Nói thiệt chứ homeless ở Mỹ sướng thiệt. Mùa đông này sẽ đi bán mật ong, gây quỹ giúp mấy người homeless cần wheelchair.

List để đăng ký tình nguyện thì nhiều lắm, mà ác cái là ai cũng có nhu cầu nên mình đăng ký từ hồi đầu năm mà cứ bị dư hoài, giờ mới đăng ký được chổ này.
Nơi kế kiếp là 1 trại dưỡng lão, mai đi làm. Tổ chức Halowwen cho những người già bị stroke, aphasia, dementia....Hy vọng sẽ chụp được hình làm kỉ niệm.

Saturday, October 22, 2011

Quân tử Tàu

Hôm qua mình đi lạc, chuyện đi lạc đối với mình hình như là chuyện rất thường. Nhưng mỗi lần đi lạc trong down town đối với mình y như là ngày tận thế. Lần nào đi lạc thì chồng cũng là nạn nhân, mình gọi cho chồng chỉ để tức tưởi, khóc lóc rằng mình k về nhà được, mình ở luôn ngoài đường, thì rằng là mình thề chẳng bao giờ mình đi tới chổ đó nữa. Chồng chỉ cần biết mình đang ở đâu thôi là chàng có thể nhìn trên bản đồ mà chỉ đường mình về, 10 lần như 1 chục mình đều k biết mình đang ở đâu. Ơn trời là chồng mình vẽ bản đồ, hơn thế nữa bạn ấy rành con vợ nên cuối cùng bạn cũng dụ mình nói cho bạn biết mình đang ở đâu. Lần nào đi lạc mình cũng thề mình sẽ k đi nữa, thề không biết bao nhiêu lần rồi, và cũng lạc k biết bao nhiêu lần rồi.

Có những lúc mình thấy mệt mỏi, thất vọng, bế tắc kinh khủng. Lúc đó chỉ cần được la lối, khóc lóc, nói ngang nói bừa với ai đó thôi chứ không mình chắc sẽ nổ như bong bóng căng hơi. Ơn trời nạn nhân lúc nào cũng là bạn chồng hơn thế nữa là bạn biết con vợ mình nó là quân tử...tàu. Nó thề hoài. Không biết bao nhiêu lần mình nói với chồng là mình sẽ nghỉ học luôn, đi xin việc làm, không ai nhận thì đi làm nail. Có khi thề lúc 9h tối, rồi quên. 2h sáng vẫn còn chong đèn học bài, chồng hỏi sao k đi ngủ mai k đi học nữa mà. Lúc đó mới nhớ. 6h sáng hôm sau vẫn đúng lịch trình thức dậy pha cà phê, dở cơm rồi hối thằng Hậu đi học.

Mình từng hứa với chồng mình k làm bác sĩ, cô sĩ gì nữa, mình mệt quá và thấy đuối lắm. Mới đi học có 2 tháng mà hứa cũng 3 lần rồi. Chồng nói em k làm bác sĩ cũng k sao, anh vẫn yêu em, vẫn nuôi em nổi. Vậy rồi sáng sớm cũng lái xe đi học, là sao, là sao k biết là sao. Là vì mình là quân tử Tàu.

Wednesday, October 12, 2011

Depressed!

Tuần này có mid-term exam, mới đây mà được nửa học kỳ rồi. Ghét nhất là mid-term exam, vì môn nào chưa thi thì vẫn có assignment, môn nào thì rồi thì vẫn có giờ học bài mới. Final exam thì k có cảnh này, "chỉ biết thi thôi chẳng biết gì" nguyên cả tuần. Mấy cái community engagement cũng phải làm cho xong để học kỳ sau đi thực tập rồi k có thời gian trả nợ. Vậy mà,

Ông bà mình nói: họa vô đơn chí, phước bất trùng lai. Bận như 1 con khùng chưa đủ, cái máy rửa chén với cái máy giặt lăn ra chết cùng thời điểm. Gọi cho Nebraska furniture mark báo hư, nó nói đến thứ 7 nó mới có người đến sửa. phải chờ đến 4 ngày. K biết nhà Warren Buffet ờ đâu để đến mắng vốn ổng.

Mẹ nói: mày càng ngày càng hư, có mấy cái chén ăn xong cũng rửa k nổi. Haizzz...ngay cái lúc mình bận chứ đâu có tệ đến k rửa chén nổi đâu.