Monday, May 16, 2011

Đám cưới vàng: 50 năm, đâu có lâu

Cái này mẹ nói, hong phải mình nói.
Thành quả của 50 năm: 5 cháu Nội, 1 cháu Ngoại. 1 thằng lạc bên Mỹ
Có ai thấy người quen hong.
Trao nhẫn mới nè ( nhẫn cũ nhỏ xíu, chật nứt). Lãng mạn trong 1 tình thế nhao nhao của lũ nhóc bên ngoài.
Kèo và cột.
Hành trình 50 năm, hỏi mẹ nghĩ gì khi nhìn lại, mẹ nói: mới đó mà 50 năm rồi. Hồi xưa bom đạn, ba mẹ k có hình cưới, đám cưới nhỏ xíu ở quê rồi thôi.

Mình may mắn đám cưới ngay 50 năm ba mẹ cưới nhau. Nhưng ngày kỉ niệm mình lại không có ở nhà. Cầu xin ông bà hộ độ cho ba mẹ khỏe mạnh đến đám cưới kim cương.


Tuesday, May 10, 2011

Bình Dương ơi! Phải chăng đất không còn lành?

Đất lành thì chim đậu, đất không còn lành thì đất "nhậu" chim luôn.

Người ta từ Tiền Giang, lặn lội lên Bình Dương làm ăn, sao lại có chuyện 1 thằng thợ săn ác ôn vậy mà công an tỉnh lại để cho nó lộng hành.

Hồi đó học chung với thằng Trần Nguyễn Xuân Phương, bữa đọc báo thấy nó giết 4 mạng người, ăn cắp xe trong công an tỉnh luôn, bàng hoàng, gọi cho Ngân, nó nói nó biết lâu rồi nhưng nó quên k có kể. Nhà thằng đó hồi xưa cách nhà mình có mấy căn chứ mấy.

Sinh ra ở Bình Dương, lớn lên ở Bình Dương, mình tự hào là người Bình Dương chính gốc (tính theo lai 3 đời). Mình yêu Bình Dương như yêu cái máu Việt Nam của mình, có lần thằng Mỹ học chung nó hỏi mình có phải Trung Quốc không? Mình xưng xỉa lại: mày thấy mắt tao 2 mí k? Nó nói tại thấy mình xinh xinh nên tưởng TQ. Mẹ bà, bộ TQ mới xinh hả thằng quỷ. Bắt đầu cái essay gửi cho Creighton bằng câu: tui đến từ VN, tui là người VN (thiếu chút nữa nói tui là người Binh dương).

Bình Dương hồi xưa k có như bây giờ, anh Cường bạn trai cũ của Ngân là cảnh sát hình sự, anh nói Bình Dương lúc mình còn học cấp III rất an toàn, ít tệ nạn. Giờ Bình Dương sắp trở thành 1 đống tùm lum rồi. Hồi xưa Ba Ngân làm Phó Giám Đốc CA tỉnh Bình Dương. Ba Hoàng Ngân là giám đốc CA tỉnh Bình Dương. Đến nhà tụi nó chơi, nghe ba tụi nó nói chuyện thấy mình đang sống ở 1 mơi bình yên nhất thế giới.