Con người ta sau 1 hơi thở thì chỉ còn 1 thân xác như nhau, lục phủ ngũ tạng như nhau, sau 1 hơi thở bỏ lại hết những bon chen, đua đòi, những bạc tiền vinh hoa phú quý. Đời người cứ ngỡ dài lắm nên con người mình cứ phải phấn đấu vươn lên, phải đạt hết tầm cao này đến tầm sao khác. Cuối cuộc đời mình sẽ ở đâu: Trên những tầng cao kia? trên những tị hiềm? trên những bon chen? trên những bạc tiền? Con người cơ bản là giống nhau ở cấu trúc cơ thể, lúc sinh và lúc chết đi. Mình khác nhau ở đâu đó trong cái cuộc đời này là những thứ mình không mang theo được mãi mãi.
Ngồi lật lại những trang nhật ký của năm qua. Mình viết nhật ký hàng ngày, trong quyển sổ lớn, chủ yếu là những sự kiện. Mực đỏ là niềm vui, mực xanh là những gì khác với niềm vui. 365 ngày qua 90 phần trăm là mực xanh. Ngẫm nghĩ lại cuộc sống có phải là những lo toan, phiền muộn để rồi cuối cùng chẳng mang theo gì hết ngoài thân xác cha mẹ cho lúc sinh ra? Càng học càng thấy cuộc sống thật chán, vô vị vì mình đều có chung 1 đích đến. Nơi đó ai cũng giống nhau, k ai tắt thở rồi mà vì còn nhiều người thương tiếc quá nên ngồi dậy ăn thêm bữa cơm với sơn hào hải vị.
Bác sĩ để làm gì? Để gặp những người không muốn chết, họ đến gặp bác sĩ để mong bác sĩ có thể giành giật cuộc sống cho học. Vậy rồi ai sẽ giành giật cuộc sống lại cho bác sĩ??? Mọi sinh vật trên thế gian này đều quý cuộc sống, làm đủ mọi cách để được sống trong khi ai cũng phải đến cái đích là cái chết.
-----------------------------------------------------------
Về đến nhà thì nhận được cái này:
Đó là lí do tại sao mình thấy cuộc sống ý nghĩa, vì cuộc sống có tình yêu thương. Tình yêu thương k phải chỉ gói trong cái hộp giấy bưu điện đưa tới, đó là thứ chỉ có mình có thể cảm nhận. Nước mắt đầu năm sẽ mang đến cho mình 1 giờ, 1 ngày, 1 tháng, hay 1 năm đầy yêu thương để mình thấy cuộc đời rất đáng sống.
