Monday, January 23, 2012

Linh tinh ngày mùng 1

Ngày đầu năm mới được xếp lịch làm anatomy lab lúc 8h sáng. 7 giờ đã vô tới trường, cứ lan man cái suy nghĩ ngày đầu năm mà đi mổ xác chết.

Con người ta sau 1 hơi thở thì chỉ còn 1 thân xác như nhau, lục phủ ngũ tạng như nhau, sau 1 hơi thở bỏ lại hết những bon chen, đua đòi, những bạc tiền vinh hoa phú quý. Đời người cứ ngỡ dài lắm nên con người mình cứ phải phấn đấu vươn lên, phải đạt hết tầm cao này đến tầm sao khác. Cuối cuộc đời mình sẽ ở đâu: Trên những tầng cao kia? trên những tị hiềm? trên những bon chen? trên những bạc tiền? Con người cơ bản là giống nhau ở cấu trúc cơ thể, lúc sinh và lúc chết đi. Mình khác nhau ở đâu đó trong cái cuộc đời này là những thứ mình không mang theo được mãi mãi.

Ngồi lật lại những trang nhật ký của năm qua. Mình viết nhật ký hàng ngày, trong quyển sổ lớn, chủ yếu là những sự kiện. Mực đỏ là niềm vui, mực xanh là những gì khác với niềm vui. 365 ngày qua 90 phần trăm là mực xanh. Ngẫm nghĩ lại cuộc sống có phải là những lo toan, phiền muộn để rồi cuối cùng chẳng mang theo gì hết ngoài thân xác cha mẹ cho lúc sinh ra? Càng học càng thấy cuộc sống thật chán, vô vị vì mình đều có chung 1 đích đến. Nơi đó ai cũng giống nhau, k ai tắt thở rồi mà vì còn nhiều người thương tiếc quá nên ngồi dậy ăn thêm bữa cơm với sơn hào hải vị.

Bác sĩ để làm gì? Để gặp những người không muốn chết, họ đến gặp bác sĩ để mong bác sĩ có thể giành giật cuộc sống cho học. Vậy rồi ai sẽ giành giật cuộc sống lại cho bác sĩ??? Mọi sinh vật trên thế gian này đều quý cuộc sống, làm đủ mọi cách để được sống trong khi ai cũng phải đến cái đích là cái chết.
-----------------------------------------------------------

Về đến nhà thì nhận được cái này:

Đó là lí do tại sao mình thấy cuộc sống ý nghĩa, vì cuộc sống có tình yêu thương. Tình yêu thương k phải chỉ gói trong cái hộp giấy bưu điện đưa tới, đó là thứ chỉ có mình có thể cảm nhận. Nước mắt đầu năm sẽ mang đến cho mình 1 giờ, 1 ngày, 1 tháng, hay 1 năm đầy yêu thương để mình thấy cuộc đời rất đáng sống.

Wednesday, January 18, 2012

Kẹt xe

Chuyện kẹt xe là chuyện thường ngày, ai cũng biết, nhứt là người Houston.

Hồi xưa học Undergrate phải đi 3 cái xa lộ mới vô được exit. Giờ thì chỉ 1 highway 75 thôi, đường này buổi tối rất ít kẹt xe. Chính vì vậy nên ỷ y.

Highway 75 có tai nạn. Đèn xe thì báo hết xăng, mùa đông mà phải tắt máy heat sợ k đủ xăng chạy về nhà. 2 cái đầu gối quýnh nhau lộp cộp, 2 hàm răng nghiến với nhau thiếu điều muốn rớt răng. Cơ thịt căng ra để chống chọi cái lạnh.

Trong tình huống thê thảm vậy mà bỗng nhiên mắc te huyền. Trời ơi, cảm giác rất khác biệt. Hơn hẳn cảm giác lúc làm anatomy lab.

Wednesday, January 11, 2012

Ngày này năm ấy

Mới đây mà 1 năm rồi. 1/11/11 lạnh thâu xương, khoảng -20 độ C. Quấn mấy lớp trước khi mặc áo dài vô, 2 đứa vô tòa ký giấy kết hôn.

1 năm qua cái vèo. Bữa giờ trời quang mây tạnh, tự nhiên hôm nay tuyết rơi tá lả, gió thổi bay cái thùng rác của nhà hàng xóm sang sân nhà mình luôn. Chồng rủ tối nay đi ăn nhà hàng, lên kế hoạch rồi, quần áo cũng chuẩn bị xong rồi, trời vầy mà quấn bộ đó lên là chết k kịp ngáp.

Anyway, kỉ niệm 1 năm làm Mrs. Binns.