Mỗi sáng vừa mở máy tính là coi blogspot trước, facebook sau đặng cập nhật tình hình, đọc hết nhà này sang nhà kia, chỉ cho phép bản thân lang thang 10 phút thôi nên lúc nào cũng tự nhủ giờ trưa sẽ quay lại để lại footprint, nhưng rồi cũng k có cái giờ trưa luôn nên đành "nợ" nhà mình 1 lời chia sẻ vậy.
Lễ ở nhà có tiệc, chồng cặm cuội nấu nướng 1 mình vì mình có 3 bài phải nộp sau lễ, đọc muốn mờ mắt. Biết ơn chồng đã cho mình 1 cuộc sống không phải lo toan cơm, áo, gạo, tiền, cũng k phải lo toan công việc nhà luôn.
Trời Nebraska bữa giờ cứ âm âm u u, người mình nó cứ đờ đờ, melatonin nhiều quá nên cứ dật dờ. Nghĩ cái mùa đông đang đến thấy mình già đi nhanh quá. Bước chân sang Mỹ cũng là đang mùa đông, giờ đã mấy mùa đông rồi k còn bỡ ngỡ hay trông chờ nữa. Gió lớn cuốn lá cây từ nhà này sang nhà kia, thấy nhớ Việt Nam gì đâu mặc dù VN làm gì có cảnh lập đông như vầy. Tiếng lá cây xào xạc làm mình nhớ mấy cây cau bên hông nhà Nội, chiều chiều hay có gió từ ngoài sông thổi vào cũng lào xào như vầy.
Bữa giờ cứ mơ thấy Nội, thấy 2 vợ chồng về nhà Nội, làm vườn với Mẹ, nấu cơm trong cái chái bếp cũ của Nội, ra sông hái rau "biền", lâu rồi đâu có nhớ dữ vậy đâu. Có 1 chi tiết trong giấc mơ mà lâu rồi mình k nhớ là Nội có chiếc ghe để chở lúa, neo ở gốc cây sầu riêng, nó hiện rõ mồn một trong giấc mơ. Tuổi thơ mình với vườn cây, ruộng lúa, con sông sau nhà của Nội, lâu rồi tưởng đã quên.
Saturday, November 26, 2011
Friday, November 18, 2011
Chuyện!
Đã lâu rồi mình ít khi gặp người Việt Nam. Hôm nay tình cờ gặp chú kia, chú sống ở Mỹ chắc cũng gần 40 năm rồi vì chú nói chú đi du học Mỹ trước 1975 rồi ở lại luôn. Trừ gia đình cousin mình ra thì mình ít khi gặp người Việt ở đây. Chú hỏi mình đang học Creighton phải không, đi học thấy thế nào, mấy đứa Mỹ nó "ngu" lắm, ráng học hơn tụi nó thì ra trường mới dễ xin việc làm, bla bla....
Chuyện thế này:
1. Khi mình apply Creighton thì cousin mình chắc kể cho chú nghe hay sao đó, chú gặp mình nói: Creighton nó cho học bổng cho con gái chú nhưng con gái chú chê, k chịu học, muốn học trường lớn ở Cali. Lúc đó tủi thân dễ sợ. Thấy mình ngu gì đâu, trường nó năn nỉ người khác mà người ta k thèm học còn mình thì cứ thấm thỏm lo âu.
2. Chú đang làm kĩ sư ở 1 nhà máy rất lớn ở Omaha. mấy chục năm rồi vẫn chỉ là kĩ sư, dưới quyền của k biết bao nhiêu thằng Mỹ.
Nhưng,
Hể cứ nói đến Mỹ là chú nói: tụi Mỹ nó "ngu". Mình có ý kiến thế này chia sẻ với cả nhà:
1. Nếu Mỹ ngu thì tại sao mình phải đi học trường do nó dạy, làm dưới quyền của nó? Thật sự thì vẫn có nhiều người Mỹ không có đi học và làm chức vụ thấp trong hãng, nhưng thằng cao nhất, cái thằng mà trả lương cho chú là thằng Mỹ chứ k phải thằng Việt Nam. Nếu mình giỏi hơn nó thì mình đã đứng ờ trên cao kia.
2. Trong cái khu nhà giàu ở Omaha thì bao nhiêu phần trăm là Châu Á, chứ đừng nói đến Vn, đang sống trong đó? Người giàu nhất thế giới là người Mỹ hay người Việt Nam?
3. Đó là những gì chú nói với mình nha. Chú k có nói chuyện con gái chú đang học Master ở UNO chứ đâu có học Y. Ý mình là nếu thực sự Creighton cho học bổng học BS tại sao con gái chú k học mà xin vô UNO(trường này không có trong ranking) học Master.
Mình k nói chung, mình chỉ nói riêng ý kiến của mình về những nhận xét rất khách quan về 1 người mà k biết nhà mình có ai từng gặp qua cảnh này chưa?
Rồi chú điện về Vn, nói là con chứ đi học toàn nhất trường không hà, tụi Mỹ nó học...lắm. Mình k có ý là muốn tranh cãi với chú, chỉ mong những người ở VN có cái nhìn về người Mỹ đúng hơn. Họ rất giỏi (những người chịu học), bạn bè trong lớp mình rất giỏi. Cả lớp có mình mình là du học sinh thôi, còn lại là sinh ra và lớn lên ở Mỹ, có 2 bạn Korea và 1 Thái Lan nhưng k tính là Châu Á vì tụi nó sinh ra ờ đây.
Trò muốn giỏi thì phải có thầy giỏi. Không có những giáo sư người Mỹ tài giỏi thì làm sao có những bác sĩ tài giỏi và làm sao nước Mỹ có thể đứng đầu thế giới về Y Khoa?
Chuyện thế này:
1. Khi mình apply Creighton thì cousin mình chắc kể cho chú nghe hay sao đó, chú gặp mình nói: Creighton nó cho học bổng cho con gái chú nhưng con gái chú chê, k chịu học, muốn học trường lớn ở Cali. Lúc đó tủi thân dễ sợ. Thấy mình ngu gì đâu, trường nó năn nỉ người khác mà người ta k thèm học còn mình thì cứ thấm thỏm lo âu.
2. Chú đang làm kĩ sư ở 1 nhà máy rất lớn ở Omaha. mấy chục năm rồi vẫn chỉ là kĩ sư, dưới quyền của k biết bao nhiêu thằng Mỹ.
Nhưng,
Hể cứ nói đến Mỹ là chú nói: tụi Mỹ nó "ngu". Mình có ý kiến thế này chia sẻ với cả nhà:
1. Nếu Mỹ ngu thì tại sao mình phải đi học trường do nó dạy, làm dưới quyền của nó? Thật sự thì vẫn có nhiều người Mỹ không có đi học và làm chức vụ thấp trong hãng, nhưng thằng cao nhất, cái thằng mà trả lương cho chú là thằng Mỹ chứ k phải thằng Việt Nam. Nếu mình giỏi hơn nó thì mình đã đứng ờ trên cao kia.
2. Trong cái khu nhà giàu ở Omaha thì bao nhiêu phần trăm là Châu Á, chứ đừng nói đến Vn, đang sống trong đó? Người giàu nhất thế giới là người Mỹ hay người Việt Nam?
3. Đó là những gì chú nói với mình nha. Chú k có nói chuyện con gái chú đang học Master ở UNO chứ đâu có học Y. Ý mình là nếu thực sự Creighton cho học bổng học BS tại sao con gái chú k học mà xin vô UNO(trường này không có trong ranking) học Master.
Mình k nói chung, mình chỉ nói riêng ý kiến của mình về những nhận xét rất khách quan về 1 người mà k biết nhà mình có ai từng gặp qua cảnh này chưa?
Rồi chú điện về Vn, nói là con chứ đi học toàn nhất trường không hà, tụi Mỹ nó học...lắm. Mình k có ý là muốn tranh cãi với chú, chỉ mong những người ở VN có cái nhìn về người Mỹ đúng hơn. Họ rất giỏi (những người chịu học), bạn bè trong lớp mình rất giỏi. Cả lớp có mình mình là du học sinh thôi, còn lại là sinh ra và lớn lên ở Mỹ, có 2 bạn Korea và 1 Thái Lan nhưng k tính là Châu Á vì tụi nó sinh ra ờ đây.
Trò muốn giỏi thì phải có thầy giỏi. Không có những giáo sư người Mỹ tài giỏi thì làm sao có những bác sĩ tài giỏi và làm sao nước Mỹ có thể đứng đầu thế giới về Y Khoa?
Tuesday, November 8, 2011
Handwriting
Nhớ ngày xưa đi học về là tay dính đầy mực ở ngón giữa. Lúc đi học kế toán cũng vậy, tay cũng đầy mực.
Hồi còn học undergrad, ppt được in ra rồi phát cho sinh viên, take note trên giấy bằng viết chì hay viết mực, tụi bạn nó thường take note bằng viết chì, mình thì thích xài viết mực, đơn giản vì già cả nên mắt kém, chữ phải đậm mới thấy. Mà mình k đơn giản chỉ take note, mình viết hết ppt ra tập luôn theo cách của mình, sắp xếp lại trật tự theo ý mình.
Ở Creighton thì k còn thấy ai take note bằng viết nữa. Đứa nào đi học cũng chỉ kè kè cái taplet, cái giống khỉ gì cũng dùng taplet mà. ppt thì down load trên website xuống, dùng cây viết của tablet mà take note hay gõ thẳng vô ppt. Làm test cũng trên tablet, đọc tài liệu cũng trên tablet vì thư viện cho mình down load 1 số article về máy tính nên cái nào k có mới check out ở thư viện. Sách thì tụi nó check out ở thư viện khi có lớp. Mình thì thích tha theo sách của mình vì mình có thể làm đủ thứ trò trong đó, viết nhăng viết cuội. Thành ra thường là sau mùa học chẳng cuốn nào bán lại được hết.
Mình là "mọi nhớ rừng" nên cho dù có được trang bị tân răng thì vẫn cứ thích kè kè theo cuốn tập với cây viết, mình thích viết bài bằng tay. Cái cảm giác cầm quyển tập lật lật để học bài thấy nó gần gũi gì đâu với cái thời đạp xe đi học ở VN.
Không biết mình nhớ rừng được bao lâu nhưng hiện tại hình như trong cái building này chỉ còn mình mình viết bài ra tập.
Hồi còn học undergrad, ppt được in ra rồi phát cho sinh viên, take note trên giấy bằng viết chì hay viết mực, tụi bạn nó thường take note bằng viết chì, mình thì thích xài viết mực, đơn giản vì già cả nên mắt kém, chữ phải đậm mới thấy. Mà mình k đơn giản chỉ take note, mình viết hết ppt ra tập luôn theo cách của mình, sắp xếp lại trật tự theo ý mình.
Ở Creighton thì k còn thấy ai take note bằng viết nữa. Đứa nào đi học cũng chỉ kè kè cái taplet, cái giống khỉ gì cũng dùng taplet mà. ppt thì down load trên website xuống, dùng cây viết của tablet mà take note hay gõ thẳng vô ppt. Làm test cũng trên tablet, đọc tài liệu cũng trên tablet vì thư viện cho mình down load 1 số article về máy tính nên cái nào k có mới check out ở thư viện. Sách thì tụi nó check out ở thư viện khi có lớp. Mình thì thích tha theo sách của mình vì mình có thể làm đủ thứ trò trong đó, viết nhăng viết cuội. Thành ra thường là sau mùa học chẳng cuốn nào bán lại được hết.
Mình là "mọi nhớ rừng" nên cho dù có được trang bị tân răng thì vẫn cứ thích kè kè theo cuốn tập với cây viết, mình thích viết bài bằng tay. Cái cảm giác cầm quyển tập lật lật để học bài thấy nó gần gũi gì đâu với cái thời đạp xe đi học ở VN.
Không biết mình nhớ rừng được bao lâu nhưng hiện tại hình như trong cái building này chỉ còn mình mình viết bài ra tập.
Subscribe to:
Posts (Atom)
