Sunday, August 28, 2011

Trình diễn máy bay

East coast thì bão tố giông ba, Ne thì trời trong, mây trắng. Bà kon kéo nhau đi coi air show.
Cứ khoảng cuối tháng 8 thì air force base tổ chức air show cho dân tình đi coi. 2 ngày này đường vô trong base cảnh sát đầy đường để bảo đảm không bị kẹt xe. Air show không chỉ có những màn nhào lộn trên không mà air show còn là dịp để bà con chiêm ngưỡng máy bay, mấy chục chiếc máy bay các loại được đem ra cho bà con trầm trồ và mấy đứa bé thì được ngồi vô buồng lái của máy bay chiến đấu cùng với phi công, được phi công giải thích từng câu hỏi, đó cũng là lí do tại sao con nít ớ đây cứ hết lớp 12 là muốn đi lính.


Trình diễn


Xuất kích đội hình 3 chiếc


Chiếc này là 1 trong những máy bay cargo của air force, chuyên chở quân trang quân dụng. khi hạ cánh nó sẽ thả xuống 4 hàng bánh xe bao gồm 8 cái bánh xe, mỗi bánh xe đường kính to bằng bình ah


"Hàng nóng": máy bay tàng hình

Nguyên con em như thế này ạh.
Không có chụp máy bay không người lái, nó nhỏ xíu mà bà con bu đen bu đỏ, không thấy em nó luôn. Mấy chiếc máy bay thả bom thì nó to và dài, ốm nhom ốm nhách chứ k mập mạp như chiếc cargo.
Ghi chú: toàn là máy bay đang sử dụng, không phải hàng retired đâu.
Bạn chồng giải thích từng loại máy bay, nhưng tụi nó khác nhau thế nào thì chỉ có Bernie-anh chồng, đi lính trong đội sửa máy bay- là biết rõ nhất thôi. Mà có biết chắc Bernie cũng không bao giờ nói, top secret. hihii...
Hình nhiều nhưng load hình lâu quá. Cả nhà coi đỡ "hàng nóng" nha.

Wednesday, August 24, 2011

Dr Rita Mayer

Vừa nhận được email của trường. Dr Mayer vừa qua đời ở Mn. Tuần rồi gặp mặt faculty, Dr Meyer là người sẽ dạy đám tụi mình môn giải phẫu học. Cô rất gần gũi, xinh đẹp và nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Cô trấn an mấy đứa nhát gan như mình là giải phẫu học không có gì phải sợ, nếu sợ cô sẽ đứng kế bên khi mình thực hành để động viên tinh thần. Cô dạy ở Creighton 11 năm, cô nói chưa có sinh viên nào phải bỏ học vì sợ giải phẫu học và chưa có bác sĩ nào ra trường rồi quay lại nói với cô còn sợ môn này hết.
Body của cô sẽ về lại Creighton, cô donate body cho đám sinh viên thực tập.
Cầu xin trời Phật hộ độ cho cô được an nghỉ.

Tuesday, August 23, 2011

Thứ Năm...tuần rồi

Chuyện là ngày thứ Năm, 1 ngày trong tuần thôi. Nhưng,

Chồng đi công tác, thằng chó "Hậu" đi cắm trại. Có 1 mình ở nhà.

Và, bão kéo tới. Cúp điện.

Nói thiệt chứ 4 năm ở Mỹ lần đầu tiên thấy cúp điện.

Bi kịck là vầy, mình thường k có mang chìa khóa nhà, cứ về nhà rồi thì bấm cửa gara, vô nhà từ cửa gara luôn. Cúp điện, gara không mở được. Thế là đi bụi. Haizzzz.....

Saturday, August 20, 2011

Học cấp cứu

Hôm nay đi học CBR, nhân viên y tế nào cũng phải qua khóa huấn luyện này, thi lấy chứng chỉ xong mới được cho vô bệnh viện thực tập. Chứng chỉ có giá trị 2 năm.

Vui, hồi hộp. Cuối cùng mình cũng past cái test. Hú hồn.


Friday, August 19, 2011

Tuần đầu tiên đi học

Kết thúc tuần welcome week. 1 tuần mà cái gì cũng mới, đưa mình từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Mình giống như nhà quê ra tỉnh, cứ ngơ ngơ ngác ngác. Đi trong trường thôi mà lạc chắc cũng 4-5 lần. Cứ loay hoay kiếm cái nhà thờ để kiếm lối về lại building của mình.

Creighton sắp xếp cho sinh viên mới và sinh viên cũ cùng ngành ngồi chung với nhau lúc học Orientation. Mình nghĩ là the best way, sinh viên cũ chia sẻ rất rất nhiều kinh nghiệm cho sinh viên mới. Trường tổ chức BBQ day cho sinh viên mới và sinh viên vừa mới xong năm 1 hoặc năm 2 ngồi với nhau. Ai cũng phải đeo bảng tên nên không có cảnh hỏi tên họ, cứ nhìn bảng tên sẽ biết bạn đó đang học ngành nào để mà tụm 5 tụm 3 nhiều chuyện. Rồi trường tổ chức 1 buổi tối đề sinh viên mới gặp gỡ với cựu sinh viên, để được chia sẻ những kinh nghiệm khi đi thực tập, xin việc làm (hiện tại nghe nói là k cần xin, thực tập xong là bệnh viện giữ lại làm luôn).

5 ngày qua biết bao nhiêu là hoạt động, chủ yếu là để mình biết rõ hơn về ngành mình sẽ học, về ngôi trường mình sẽ học trong vòng 4 năm tới.

Mà nói thiệt nha, cái trường nó lớn tới nỗi mà đi lạc mấy lần rồi cũng chẳng biết nơi nào là nơi nào, kiếm được bãi đậu xe đúng theo cái parking permit của mình là đã giỏi lắm rồi. Tất cả số ĐT cá nhân được listed đều là cell phone, trường này ngầu thiệt, nên lúc nào mình cần giúp cũng có sẵn người giúp mình. Nhớ ngày thứ 2 đi học, bị đi lạc trong trường, đi hoài k biết lối ra, gọi cho 1 trong những số ĐT mình có, chút xíu là có cảnh sát của trường đến dẫn mình ra.

Ngày 9/9 sẽ là lễ mặc áo trắng cho bác sĩ mới, lễ được tổ chức trong cái nhà thờ ở trong trường, cái nhà thờ này nó cổ rồi, từ thế kỉ 19, nó lớn dã man.

Wednesday, August 17, 2011

Những ngày đầu tiên....đi học

Mấy ngày nay đang là welcome week nên chưa có chính thức có lecture, chỉ học giống như hồi xưa mình học nội quy vậy đó. Nhưng nội quy này nhiều ghê ghớm, đủ thứ trò hết. Đợt này khai giảng có khoảng hơn 200 sinh viên các ngành thuộc doctoral program.

Đi làm tình nguyện.
Nhóm mình gồm 12 người, đến Hyvee fill mấy cái giỏ này để đem bán, tiền thu được sẽ dùng để giúp những người homeless. Làm rất cực nha, nhưng ai cũng rất tích cực, tốc độ làm việc chóng mặt luôn. Nếu là nhân viên Hyvee thì bằng ấy công việc, bằng ấy người phải làm trong 3-4 tiếng, tụi mình mần cật lực trong vòng 1,5 tiếng.


Trước giờ xuất phát.


Ăn trưa ở trường(không phải phòng ăn, ăn luôn trong phòng học Orientation)

Hôm nay nhận được: 1 laptop, 1 cái book bag.
Creighton là 1 trường Hi-tech nha. Học sinh đi học chỉ cần cái tablet, không cần notebook, k mang textbook, download powerpoint của giáo viên vô laptop, lên lớp thì take note thẳng vô cái tablet luôn. Take exam cũng bằng tablet. Muốn review lại bài giảng thì lên mạng của trường, coi lại bài giảng vì giáo viên khi lên lớp đều được ghi hình lại. Cái camera ngầu lắm nha, giáo viên di chuyển nó di chuyển theo, ghê k?

Saturday, August 13, 2011

Cuộc sống có những điều kì diệu (2)

Nhận được thư xong thì 2 vợ chồng lo chuẩn bị đi VN nên chỉ có mình chồng lo chuyện giấy tờ của Creighton. Từ check student email đến đặt quần áo, laptop, book bag, hẹn chích ngừa, 1 mình chồng lo hết.

Cách đây 2 tháng, không biết ông ứng bà hành gì mà tự nhiên mình lôi lại giấy tờ, đọc lại thất kĩ mới phát hiện 1 tin sét đánh: toàn bộ transcript( bảng điểm) phải chuyễn đến Creighton trước ngày 1/8. Chuyện éo le là mình tốt nghiệp ĐH vào ngày 15/8. Nghĩa là đến tận ngày ấy thì bảng điểm mới được chuyển đến Creighton và ngày ấy cũng là: ngày đầu tiên đi học Creighton.

Sau khi gửi email tá lả, gọi ĐT tá lả, gọi luôn cả Dean để xin được tốt nghiệp sớm, nhưng chẳng ai giang tay ra mà giúp mình hết, ai cũng nói mà không được. Bà mẹ.

Và, 1 ngày cuối tuần đẹp trời, mình gặp được hiệu trưởng của Bellevue University. Đây là điều kì diệu.

Số là 2 đứa mình gặp nhau nhưng chẳng ai biết ai. Mình hồi nào giờ đi học tên giáo viên còn k nhớ thì nói gì đến chuyện nhớ tên hiệu trưởng. Nhưng, hôm đẹp trời ấy mình gặp tổng hiệu trưởng của Bellevue public school. Mình với người này biết nhau khá thân. Người này với hiệu trưởng của mình biết nhau cũng khá thân. 2 người "trùm" của Bellevue nói chuyện đã đời thì bạn già của mình mới giới thiệu mình với hiệu trưởng yêu dấu: Dr Hawkins. Mà k hiểu sao mình vẫn cứ ngu ngu ra mà không biết đây là vị cứu tinh của mình. Đến khi Dr Hawkins gần về thì mình mới vọt miệng xin email của bả.

Cả buổi tối chủ nhật ngồi soạn 1 cái email thật đầy đủ, thật chi tiết và cũng thật lâm li bi đát để gửi cho hiệu trưởng nhờ giúp đỡ.

Chỉ cần 1 cái email thôi, 1 cái email từ Dr Hawkins gửi cho hiệu trưởng Creighton và hiệu trưởng Metropolitan community college thôi thì mọi chuyện êm xuôi. Chuyện này k biết giải thích sao nếu k thể nói là ông bà độ. Dr Hawkins xuất hiện đúng lúc và Dr Deegan cũng xuất hiện đúng lúc nên giờ mình mới ung dung vô Creighton.

(Đoạn sau sẽ là đường đi của transcript vô cùng ngoằn ngòe và hấp dẫn và làm sao mình tốt nghiệp ĐH chỉ trong 3 năm)

Friday, August 12, 2011

Cuộc sống có những điều kì diệu (1)

Giờ đang ngồi chờ đến thứ Hai để đi học ở Creighton. Nhìn lại khoảng thời gian từ lúc phỏng vấn sang Mỹ du học, rồi đi học, rồi được nhận vô Creighton, cuộc sống có những điều rất kì diệu mà mình mãi sẽ không biết tại sao nó lại xảy ra, chỉ biết 1 câu: ông bà độ. Ai không tin cũng được, còn mình thì tin sái cổ là mình có ông bà độ.

Lúc submit application xong khoảng 2 tháng sau mà vẫn chưa thấy email của Creighton thì mình bắt đầu xuống tinh thần. Than thở với chồng, em học dở quá nên k được nhận rồi, chắc phải tính phương án 2, hoặc học master hoặc đi làm. Chồng động viên mình gọi cho Creighton để hỏi coi tại sao mình k được chọn đi phỏng vấn. Mình sĩ diện, nói chứ ai làm chuyện như vậy, hong lẻ đợi người ta nói thẳng là tại mình học ngu quá. Rồi 1 ngày tuyết rơi, gọi đại, kệ họ chửi thì mình cúp máy.

Thằng cha mình gặp tên David, thằng chả mừng mừng tủi tủi nói: tao gửi email kêu mày đăng ký phỏng vấn hơn 1 tháng rồi k thấy mày trả lời. Trời, đọc hết mấy chục cái email mà có thấy cái nào đâu cà. Nói thôi gửi lại dùm, ổng gửi 3 lần mình cũng k nhận được, tới giờ mình cũng k biết tại sao lại có chuyện thần kỳ vậy nữa, ổng nói thôi để tao dùng email cá nhân của tao gửi thử, cha mẹ ơi, vèo cái 10 giây sau mình nhận được cái email đó. Lần theo hướng dẫn trên email để đăng ký phỏng vấn. Ngày nhận được email là ngày thứ 3, ngày phỏng vấn là ngày thứ sáu. Trời ơi!

Ngày thứ sáu ấy tuyết rơi tơi tả, chồng lái đằng trước, con vợ ôm vô lăng bám đít đằng sau, cái campus nó lớn dã man, chạy vòng vòng mới kiếm được cái building trong bản đồ. Chồng chỉ cho vợ 1 cái parking rất ngon lành. Phỏng vấn chỉ 30 phút nhưng còn nhiều hoạt động khác + ăn trưa với thầy cô trong khoa nên kéo đến 3h chiều, chồng đưa vợ đến nơi, hun 1 cái chúc may mắn rồi xách đích đi làm.

Phỏng vấn ra xong thì thấy có miếng giấy vàng vàng trên kiếng xe nha, bị ticket vì tội đậu xe ở fire line. Nói thiệt chứ bữa đó mà kêu thằng cảnh sát tới để chỉ cho mình cái gạch vàng vàng dưới đường mà nó chỉ được mình kêu nó bằng ông nội. Tuyết phủ trắng sát, chổ nào cũng như chổ nấy, nếu cái campus đó k phải địa bàn của nó thì đố nó biết chổ đó là fire line. Xúi chồng thôi đừng trả, mình cũng k nghĩ mình có cơ hội quay lại cái campus đó nên chắc cả đời nó cũng k có cơ hội mà tow xe mình. Chồng âm thầm lặng lẽ đi trả $40.

1 tháng sau, cũng vào 1 ngày tuyết rơi, mình nhận được cái phong bì dầy cui, trong đó có cái thư congratulation. Ghét ghê.

(Đoạn sau mới li kì, ông bà độ đến phút chót là 4h15 chiều nay)