Tuesday, April 26, 2011

Cạo gió (2)

Sau bao nhiêu ngày chờ đợi, tuyển dụng, huấn luyện, mình đã có được 1 bác sĩ đông y chuyên về cạo gió ở ngay trong nhà.

Lý lịch của bác sĩ này rất ngắn gọn. Tên: Patrick Binns. Nghề nghiệp chính: IT.

hahah..lần đầu tiên bạn Pat ra nghề, bạn hồi hộp lắm, bạn không muốn mang tội abuse vợ. Con vợ thì cứ kêu làm mạnh lên, bạn thì ngại ngùng. Con vợ hù nếu không làm thì ngày mai nó lăn ra chết vì không thở nổi nữa, vậy là phải xuống núi hành nghề.

Sau khi bác sĩ ra tay thì con vợ đã thở lại được và đang ngồi kể lể.


Sunday, April 24, 2011

My Easter

Easter là ngày mà gia đình quây quần với nhau, là ngày mà người có đạo thì đi nhà thờ, con nít thì đi lượm trứng.

Easter của 2 vợ chồng mình năm rồi ( mới dating) là ở Sheriff department (cảnh sát quận). Không phải 2 đứa chôm chỉa của ai cái gì mà bạn chồng bản phải sửa máy tính cho bên đó.

Easter năm nay 2 vợ chồng lên kế hoạch sẽ có 1 ngày cho gia đình. Ngày hôm qua tự nhiên cái server của 911 center nằm vạ, nó không chịu làm việc. Bạn chồng phải đi sửa. 8 giờ tối vẫn chưa xong, bạn vợ với bạn Hậu mua dinner đem lên văn phòng cảnh sát ăn tối với bạn chồng xong 2 cô cháu lái xe về học bài. 11h15 tối bạn chồng nói cái test còn 20 phút nữa xong. Đời lúc nào cũng làm mình bất ngờ, cái test không giúp được gì, bạn chồng phải rebuild cái server. Con vợ ở nhà học bài và chờ chồng đến 3h30 sáng mới đi ngủ. Sáng 6h30 thức dậy gọi nói với chồng là mang breakfast, nói xong thấy còn sớm nên định nằm 1 chút, rồi "thăng" luôn mà còn nằm mơ thấy đi với Hậu đến Panera bread mua đồ ăn sáng cho chồng rồi. Giật mình thức dậy là 9h30 sáng.

Nói chung thì Easter hình như có huông, 2 vợ chồng cứ chui vô cảnh sát ngồi.

Friday, April 15, 2011

Mưa trên phố....bellevue

Tháng tư trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa em cũng lạy trời đừng mưa.

Tuyết cứ rơi nhưng đừng mưa. Cứ mưa là nhớ Bình Dương. Nhớ quay quắt, không làm gì được hết. Mưa ở đây nó dai ta nói nó dai như....kẹo mạch nha.

Nhớ những ngày áp thấp nhiệt đới hay ảnh hưởng bão xa, bão gần Bình Dương cũng mưa như vầy. Ngồi trong nhà nhìn ra đường, mưa rả rít. Đợi tới bữa cơm của mẹ, mẹ thường nấu canh củ ngọt (khoai tím), để nhiều rau ngò cắt nhuyễn ăn với cá chi chi kho tiêu và cơm nóng. Thường thì bão khoảng 2 ngày là hết. Mưa từ hôm qua tới hôm nay, mình không có khoai ngọt cũng không có cá chi chi ở nhà, chỉ nhớ mẹ thôi, không phải nhớ đồ ăn mà nhớ cái cảm giác sung sướng. Bình Dương với mình là 1 nơi ngập tràn tình thường, nơi mà có ông bà Nội, có mẹ Loan, có ba mẹ, những người yêu thương mình bằng hết trái tim.

Nebraska cũng có 1 tình yêu thương như vậy, nhưng vẫn không thể so sánh được với Binh Dương vì nó khác, tình thương của Bình Dương là tự nguyện không cần đáp trả, hihihi...

Thursday, April 14, 2011

Mình làm gì khi mình (chưa) 70 tuổi

Nếu tuổi hưu được (bị) nâng lên 70 thì mình phải si nghĩ xem mình mần cái giống gì khi mình chưa tới 70 tuổi đặng có bảo hiểm sức khỏe mà đi nhà thương trị bệnh người già.

Ngày nào coi CNN xong cũng thấy sao mà tương lai mình giống như "cụ rùa", già đi không nổi vẫn phải chống gậy mà đi mần chứ đám con cháu nó có tha cho mà nghỉ hưu đâu.

Trong mấy viện dưỡng lão mình thấy nhiều người vô đó khi người ta mới 55 tuổi thôi hà, đó là chuyện hồi xưa ah, giờ thì 65 mới vô. Mai mốt mình 70 tuổi mới dám vô vì lúc đó mới có medicaid. Giờ mới hơn 30 mà 3 tháng đi gặp Bsi 1 lần, tính xem chưa 70 tuổi mà muốn nghỉ hưu thì tiền phải lo để dành tiền mua health insurance.

Tuesday, April 12, 2011

Chọn cách chết cho mình

Nếu giờ mà mình viết về chọn cách chết sẽ có người nói: con này khùng, mới lấy chồng nói chuyện xui xẻo.

Nhưng mà mình không nghĩ nó là xui xẻo, nó là cái đề tài mà tụi mình đang làm trong lớp medical ethics (đạo đức y khoa). Sau khi bị (được) vô mấy viện dưỡng lão, nhà chăm sóc những người hấp hối, bệnh viện, tụi mình sẽ viết bài về việc luật pháp nên hay không nên cho phép người bệnh được chết với sự trợ giúp của nhân viên y tế.

Hà Lan và Oregon state thì cho được chết bởi sự trợ giúp của nhân viên y tế.

Ý kiến của mình là nên với điều kiện nó được viết trong living will(di chúc khi đang sống), và phải có sự nhất trí của ít nhất là 3 bác sĩ (bác sĩ điều trị, bác sĩ trưởng khoa và 1 đại diện của nhà nước).

Nếu trường không quăng tụi mình vô mấy chổ đó mình sẽ chống đối 1 cách quyết liệt, sau 1 thời gian lăn lê bò lết ở mấy cơ sở đó về thì tụi mình hoàn toàn đồng ý (nhóm mình thôi, không biết mấy nhóm khác thế nào). Tại sao lại như vậy? Nói ngắn gọn là khi con người sống 1 cuộc sống không có chất lượng ( dựa vào nhiều tiêu chí, mình có thể quy định trong living will) thì nên để người ta ra đi bằng sự trợ giúp của nhân viên y tế để: người bệnh không bị đau, người nhà không bị khổ, medicare/medicaid có tiền mà giúp những người khác cần giúp để được sống. Mình có ác quá không? Mình có bi quan về Y khoa quá không?

Monday, April 11, 2011

Tóc đen

Tóc đen là 1 lợi thế, thiệt đó.

Bạn chồng nói hồi mới gặp mình, bạn mê mẩn với cái đầu tóc đen thui của mình.

Hồi mới gặp mình, má chồng nói: tao không nghĩ là thằng Pat có được con bạn gái xinh đẹp như mày.

Hồi mới gặp mấy bạn đồng nghiệp của chồng, ai cũng khoái nhìn mình. Bạn chồng nói: ai cũng thích mái tóc của em.

Đó là lý do vì sao bác kia trong viện dưỡng lão cứ thích bóp múi cam rồi rờ đầu mình vì mấy cô y tá nói bác thích cái mùi cam, bác nói nó thơm, bác lại thích tóc mình vì nó màu đen nên bác rờ đầu mình cho nó thơm mùi cam.

Mình cũng k quởn để đếm xem bao nhiêu người tóc đen mình gặp mỗi ngày. Nhưng, bạn chồng, gia đình chồng, cả cái viện dưỡng lảo mà mình đến đều ở trong những ngôi làng nhỏ, mình đoán chắc toàn Mỹ trắng nên họ chỉ thấy tóc vàng, toc trắng, tóc đỏ thôi. Mấy đứa cháu chồng lần đầu gặp mình thì gọi cho bà Ngoại chồng mình nói: tao mong Uncle Pat cưới Aunt Phụng vì nó đẹp lắm, tóc nó đen. Má ơi!

Còn nhiều chuyện về thẫm mĩ của người Mĩ và người Việt Nam mình khám phá nó khác nhau lắm, bữa nào kể tiếp.

Thursday, April 7, 2011

Chính phủ mà đóng cửa thì......

Cả ngày nay không làm ăn gì được, lo cho cái chính phủ liên bang....

bạn chồng thì k sợ k có lương, đỡ lo 1 phần.

Nhưng, chuyện này lớn nè. Federal Loan của mình. Họ mà đóng cửa thì FHA loan của mình sẽ ngủm luôn, nghĩa là căn nhà mới đó mình sẽ không được dọn vào nữa. Họ mà đóng cửa thì student loan cũng ngủm theo luôn, rồi đào đâu ra tiền mà đóng tiền trường, nó gửi thư hồi tuần rồi, không đóng nó đá mình văng ra khỏi trường.

Monday, April 4, 2011

1 ngày không như mọi ngày

1 ngày trời lạnh, gió lớn, không đi học, ngồi ở nhà cả ngày.

Chạy qua nhà chị Thảo, thấy hình bé Chuột, cứ suy nghĩ và tưởng tượng con đau bao nhiêu. Dì Phụng thương Chuột nhiều nhiều.

1 ngày ở nhà mà không làm gì hết. Sáng thức lúc 6h, đưa Hậu đi học xong, về nhà ngủ đến 1h trưa. Nấu cơm ăn với măng xào dầu. Pha cafe uống 1 mình. Nhìn đống sách vở rồi cười cười, đi vô phòng định ngủ tiếp.

5h chiều, đống chén chưa bỏ vô máy, quần áo chưa giặt, homework ngập mặt chưa làm, chưa nấu cơm chiều, chưa lau chùi bếp....

Ở nhà làm 1 người làm biếng cả ngày, sướng gì đâu. Tồi nay chắc thức tới sáng để làm cho xong bài. Đáng đời. Nhưng ít ra, mình có 1 ngày không như mọi ngày.