Hỏng phải em quởn, mà cũng hỏng phải em có hứng về Pru lại mà bị gì mấy con sâu bọ, chim chóc nó làm em điên quá, chưa biết sẽ viết cái giống gì cho thầy đây nữa nên nghĩ viết về Pru đi, chắc hay hơn vụ sâu bọ, chim chóc nhiều.
Cảm hứng đợt trước viết về Pru mà bị anh blogspot cướp mất là từ cái vụ VIP của chị Lún. Giờ ngồi nhớ lại cũng còn chút xíu ấn tượng về VIP nha.
Làm ở Pru cực nhứt, hay bị ăn hiếp nhứt là CS(customer service), sau đó là CC(customer care). Hồi mới vô thì em làm CS bên New World(văn phòng Pru đặt gần đó thôi nhưng kiu vậy cho nó soang), làm tay em của chị Thương, chị Khê. Sau đó thì qua Hồ Tùng Mậu, làm đàn em của chị Thu Ba. Rồi qua STC làm đàn em của chị Khê trở lại khi Khê qua VIP của STC(37 Tôn Đức Thắng). (Chắc má Hạnh định đẩy em về BD làm bia đỡ đạn hay sao toàn cho em làm đàn em của mấy người dày dạn kinh nghiệm trong việc nghe chửi).
Về Bình Dương, em làm chính thức là cái gì không biết, nhưng hễ ai mà giàu giàu, dữ dữ là em xử hết.
1 buổi chiều tháng 5, tầm 6 giờ (giờ này pà kon cắt -chạy báo cáo hết rồi), có 2 anh chị , anh thì bụng phệ, mặc quần jean lửng, áo thun bó sát, đeo mắt kiếng đen, chân manh giày thể thao(chắc sợ người ta không biết mình Việt kiều), còn chị thì bận nguyên bộ đồ bộ ở nhà. Xách bộ HĐ lên VP Bình Dương, nhìn là biết muốn hủy HĐ chứ k ai đi đóng phí mà xách theo bộ HĐ hết. Anh Tâm-trưởng văn phòng nói em: em ra tiếp 2 vợ chồng đó đi. Em nói ảnh: anh ra làm lão nhân kế của anh đi. Đẩy qua đẩy lại 1 hồi em phải ra. 2 vợ chồng muốn rút tiền lại hết. Em báo cho họ biết chuyện lỗ lả, chuyện thiệt thòi, rồi giải thích, rồi chia sẻ(đúng bài bản hén chị). Lỗi của em là không để ý đến tuổi của chủ HĐ, em chỉ hỏi chị có phải chị tên đó không, chị nói phải. Nói 1 hồi thấy 2 người này chảnh theo kiểu: lỗ bao nhiêu cũng được, k thích thì k chơi nữa, tui giàu vầy mấy chục cái HĐ vầy tui cũng đóng được nhưng ghét rồi, không chơi nữa nên em cho ký form hủy luôn. Cha mẹ ơi, check chữ ký lạ hoắc, coi chứng minh nhân dân mới biết chủ HĐ không phải cô ấy mà là má cô ấy. Thấu trời không. Bà già mua cái HĐ để lại cho con cháu 500tr, giờ tự nhiên đứa con gái xách lên đòi hủy. Em không giải quyết được, kêu 2 người về. Ông chồng đứng dậy, chống nạnh: cô nói vậy là sao?ý cô nói tụi tui gian lận hả. Cô biết cái vé máy bay từ Mỹ về đây bao nhiêu tiền k?Cô biết cty của cô bên Mỹ tai tiếng sắp phá sản không mà cô còn tưởng là mình ngon lắm. Tiền của tui nhiều gấp mấy ngàn lần cái tiền của HĐ này, cô chi tiền không?Thằng này chịu trách nhiệm hết, cô đừng có lo chuyện tụi tui lừa cô lấy tiền.
Haizzz, ta nói, VIP thì muốn nói sao cũng được mà, má Hạnh dạy vậy. Cuối cùng thì 2 người phải về thôi, em không chi. Đòi lên SG kiện búa xua. Em gửi mail cho Khê báo trước. Ngày hôm sau 2 người xuống dưới Khê, quậy cũng tưng bừng, Khê không có nhịn đâu, kêu bảo vệ lập biên bản luôn. May la Khê làm vậy chứ nếu là em chắc má sẽ thân chinh xuống tranning em lại áh.
Hồi em nhận được visa du học. Gấp quá em viết mail cho anh Trương Minh Tâm xin anh cho em nghỉ gấp vì chuyện học quan trọng hơn. Anh Tâm đống ý liền. Theo cấp độ thì em phải gửi đơn cho Khê, sau đó qua Má, sau đó qua anh Tâm rồi chuyển cho nhân sự. Đến Má thì Má nhảy tưng lên, gửi email rồi forward tá lả là nếu em làm sai HĐ của cty thì má có thể báo với công an, an ninh sân bay không cho em lên máy bay. Má không duyệt thì làm sao chuyển cho anh Tâm nên anh Tâm chờ hoài không thấy, em nói anh đọc mail đi, anh đọc xong viết có 2 dòng thôi: Phụng làm sai quy định thì nhân sự không chi trả lương nghỉ việc thôi chị Hạnh, không đến nỗi phải báo CA đâu chị, em nó phải đi học xa chứ không có đi bộ qua Mỹ được. Thấy cái mail của sếp Má mới xìu đó. Má làm em mất hồn cả ngày thứ 6 luôn, đến thứ 7 em đi mất rồi. Hỏng hiểu anh Tâm viết cái gì mà nhân sự vẫn chi đủ lương nghỉ việc cho em.
Má thì ai cũng biết mà, Pru là trên hết rồi bắt tụi em cũng phải đặt Pru lên đầu, đứa nào không làm vậy là Má làm ghê lắm theo kiểu: tao cho mày nếm mùi cho mày sợ nè. hihih...

