Friday, January 29, 2010

Chuyện ở Pru

( Cái này em tặng chị Trang)

Hỏng phải em quởn, mà cũng hỏng phải em có hứng về Pru lại mà bị gì mấy con sâu bọ, chim chóc nó làm em điên quá, chưa biết sẽ viết cái giống gì cho thầy đây nữa nên nghĩ viết về Pru đi, chắc hay hơn vụ sâu bọ, chim chóc nhiều.

Cảm hứng đợt trước viết về Pru mà bị anh blogspot cướp mất là từ cái vụ VIP của chị Lún. Giờ ngồi nhớ lại cũng còn chút xíu ấn tượng về VIP nha.

Làm ở Pru cực nhứt, hay bị ăn hiếp nhứt là CS(customer service), sau đó là CC(customer care). Hồi mới vô thì em làm CS bên New World(văn phòng Pru đặt gần đó thôi nhưng kiu vậy cho nó soang), làm tay em của chị Thương, chị Khê. Sau đó thì qua Hồ Tùng Mậu, làm đàn em của chị Thu Ba. Rồi qua STC làm đàn em của chị Khê trở lại khi Khê qua VIP của STC(37 Tôn Đức Thắng). (Chắc má Hạnh định đẩy em về BD làm bia đỡ đạn hay sao toàn cho em làm đàn em của mấy người dày dạn kinh nghiệm trong việc nghe chửi).

Về Bình Dương, em làm chính thức là cái gì không biết, nhưng hễ ai mà giàu giàu, dữ dữ là em xử hết.

1 buổi chiều tháng 5, tầm 6 giờ (giờ này pà kon cắt -chạy báo cáo hết rồi), có 2 anh chị , anh thì bụng phệ, mặc quần jean lửng, áo thun bó sát, đeo mắt kiếng đen, chân manh giày thể thao(chắc sợ người ta không biết mình Việt kiều), còn chị thì bận nguyên bộ đồ bộ ở nhà. Xách bộ HĐ lên VP Bình Dương, nhìn là biết muốn hủy HĐ chứ k ai đi đóng phí mà xách theo bộ HĐ hết. Anh Tâm-trưởng văn phòng nói em: em ra tiếp 2 vợ chồng đó đi. Em nói ảnh: anh ra làm lão nhân kế của anh đi. Đẩy qua đẩy lại 1 hồi em phải ra. 2 vợ chồng muốn rút tiền lại hết. Em báo cho họ biết chuyện lỗ lả, chuyện thiệt thòi, rồi giải thích, rồi chia sẻ(đúng bài bản hén chị). Lỗi của em là không để ý đến tuổi của chủ HĐ, em chỉ hỏi chị có phải chị tên đó không, chị nói phải. Nói 1 hồi thấy 2 người này chảnh theo kiểu: lỗ bao nhiêu cũng được, k thích thì k chơi nữa, tui giàu vầy mấy chục cái HĐ vầy tui cũng đóng được nhưng ghét rồi, không chơi nữa nên em cho ký form hủy luôn. Cha mẹ ơi, check chữ ký lạ hoắc, coi chứng minh nhân dân mới biết chủ HĐ không phải cô ấy mà là má cô ấy. Thấu trời không. Bà già mua cái HĐ để lại cho con cháu 500tr, giờ tự nhiên đứa con gái xách lên đòi hủy. Em không giải quyết được, kêu 2 người về. Ông chồng đứng dậy, chống nạnh: cô nói vậy là sao?ý cô nói tụi tui gian lận hả. Cô biết cái vé máy bay từ Mỹ về đây bao nhiêu tiền k?Cô biết cty của cô bên Mỹ tai tiếng sắp phá sản không mà cô còn tưởng là mình ngon lắm. Tiền của tui nhiều gấp mấy ngàn lần cái tiền của HĐ này, cô chi tiền không?Thằng này chịu trách nhiệm hết, cô đừng có lo chuyện tụi tui lừa cô lấy tiền.

Haizzz, ta nói, VIP thì muốn nói sao cũng được mà, má Hạnh dạy vậy. Cuối cùng thì 2 người phải về thôi, em không chi. Đòi lên SG kiện búa xua. Em gửi mail cho Khê báo trước. Ngày hôm sau 2 người xuống dưới Khê, quậy cũng tưng bừng, Khê không có nhịn đâu, kêu bảo vệ lập biên bản luôn. May la Khê làm vậy chứ nếu là em chắc má sẽ thân chinh xuống tranning em lại áh.

Hồi em nhận được visa du học. Gấp quá em viết mail cho anh Trương Minh Tâm xin anh cho em nghỉ gấp vì chuyện học quan trọng hơn. Anh Tâm đống ý liền. Theo cấp độ thì em phải gửi đơn cho Khê, sau đó qua Má, sau đó qua anh Tâm rồi chuyển cho nhân sự. Đến Má thì Má nhảy tưng lên, gửi email rồi forward tá lả là nếu em làm sai HĐ của cty thì má có thể báo với công an, an ninh sân bay không cho em lên máy bay. Má không duyệt thì làm sao chuyển cho anh Tâm nên anh Tâm chờ hoài không thấy, em nói anh đọc mail đi, anh đọc xong viết có 2 dòng thôi: Phụng làm sai quy định thì nhân sự không chi trả lương nghỉ việc thôi chị Hạnh, không đến nỗi phải báo CA đâu chị, em nó phải đi học xa chứ không có đi bộ qua Mỹ được. Thấy cái mail của sếp Má mới xìu đó. Má làm em mất hồn cả ngày thứ 6 luôn, đến thứ 7 em đi mất rồi. Hỏng hiểu anh Tâm viết cái gì mà nhân sự vẫn chi đủ lương nghỉ việc cho em.

Má thì ai cũng biết mà, Pru là trên hết rồi bắt tụi em cũng phải đặt Pru lên đầu, đứa nào không làm vậy là Má làm ghê lắm theo kiểu: tao cho mày nếm mùi cho mày sợ nè. hihih...

Tấm hình này chụp lúc 10h đêm thứ Sáu, mấy anh chị ở lại giúp em nhận bàn giao vì thứ 7 em đi mất rồi. Hồi về VP BD em nhỏ nhất nên mấy anh chị cưng lắm. Chị thấy nhớ Pru k?Em thì cứ cuối năm là nhớ cái không khí rộn rịp của Pru.





Nhà em

Tối nay đi ăn tiệc. Về đến nhà không ngủ được. Kỳ thiệt, hễ ăn uống no say thì lại thao thức suốt đêm. Lúc này VN mình đang rộn rịp lắm nè. Chắc mẹ cũng làm mứt, dưa kiệu như mọi năm mặc dù bệnh hoạn vậy đó. Hôm qua nói chuyện với Ba, Ba complain đủ thứ, nói Mẹ mày kỳ quá, bệnh không chịu nghỉ ngơi mà cứ lọ mọ làm hết cái này đến cái kia, làm xong mệt thì nổi quạu, chửi vói lên lầu: tui đẻ con mà nó hỏng có giống tui, nó giống ai đó, tết nhứt đến nơi mà trong nhà chưa có đồ ăn mà không thấy ai lo hết. Cái bài "tui đẻ con mà hỏng đứa nào giống tui, nó giống ai đó" này nghe từ hồi còn nhỏ xíu lận, giống như cái gì xấu thì nó giống ai đó (ai đó nghe được thì tự hiểu chứ không cần hài danh hài tánh ra, sợ mích lòng)

Cái người bận áo đỏ đứng chính giữa ba mẹ là anh Hai, người bận áo somi trắng bên trái là anh Ba, người bận áo đầm đỏ bên phải là chị Sáu, con nhỏ cao cao đứng đằng sau, nhón nhón lên cười tươi rói là Út. 4 cái mặt này thì giống Ba thiệt hén. (Người mặc áo đỏ đứng kế bên chị 6 là chồng của nàng 6-anh Vũ, người mập mập đứng kế anh Ba là vợ chàng 3)
Cái này chưa đủ nha, thiếu mấy người lận mà đã đông đúc vậy rồi nè.

Thursday, January 28, 2010

Có ai về VN cho em đi với!

Mấy hôm nay giống bạn Imagine, bạn cong đuôi luôn, chuyện nhà, chuyện học, chuyện ăn ở, chuyện yêu đương.

Chuyện nhà thì bước đầu coi như ổn, bác sĩ bên Sing khen là phát hiện sớm nên có thể điều trị được bằng thuốc mà không cần phải mổ, hú hồn. Nhưng thời gian sẽ rất lâu, có thể lên đến vài năm. Sao cũng được, điều trị được là mừng rồi. Cái niềm vui vừa mới dâng trào thì cái nỗi buồn khác nó đè xuống, có thể anh Hai sẽ không đủ tiền để trả tiền trường cho mình nếu Mẹ phải điều trị ở Sing trong thời gian dài. Nhưng mà vậy cũng không sao, chuyện tới đâu hay tới đó, cùng lắm thì về làm cu li cho anh Hai cũng được. Quan trọng là lời cầu nguyện của mình đã linh ứng, tin vui đã đến làm nhẹ đi cái nỗi lo quá lớn này.

Chuyện học, mới có 2 tuần mà sao nó bận như mình đang sống gấp sợ ngày mai lăn đùng ra tắt thở vậy đó. 4 lớp/mùa. Nghe có vẻ không ít cũng hông nhiều, nhưng mùa này thì 4 lớp là quá nhiều, học đến nỗi tối tăm mặt mày luôn. Sáng lái xe đi học mà vẫn còn thèm cái giường quá chừng. Lúc này mùa đông, bãi đậu xe của trường thì nó to nha, nó xa nha, và gió thì lộng lộng nha. Sáng 7 giờ có lớp, trường cách nhà 45 phút(UNO). Mình trừ ta nói nó hao hết biết là 15 phút, bị tính toán là phải vô sớm mới kiếm được cái chổ gần gần để mà walk khoảng vài phút trong cái lạnh 0 độ F vô trường. Nhưng mà, bà con nhà mình cứ trời càng lạnh thì càng chạy chậm, không giải nghĩa được chuyện này luôn nha. Sáng nay lịch sự nhường cho 1 bạn trong exit ra, bạn ở trước mũi mình mà chạy 45mph trong khi đường cho chạy 60mph, line bên cạnh thì nó cũng đông nghèn nghẹt, không sang line được, không biết cái bạn đằng trước nghĩ cái gì mà chạy 45mph nữa. Mình có cái tính là ghét ai ra đường mà chạy chậm kiểu đó vào buổi sáng lắm, buổi tối thì sao cũng được chứ buổi sáng là thời điểm mà mình vất giò lên cổ mà chạy vô trường để xí parking mà. Biết vậy thì không thèm lịch sự làm gì để cho mình lùn sịt hết. Lái vô tới trường thì đúng 7h kém 5, parking đông nghẹt rồi, kiếm được cái chổ cũng hơi xa xa nhưng cứ an ủi là thử vận may đi, xích lên chút nữa coi có đứa nào mới vô trường mà bị tào tháo rượt phải xách xe chạy về nhà không để mình thế chổ, chạy 1 vòng, k có, chạy lại chổ cũ, đứa khác nó xí rồi. Walk từ parking vô tới trường 7 phút, 2 cái lổ tai nó muốn rớt ra luôn, hình như thiếu oxi để thở nữa thì phải nha. Mai mốt không làm người lịch sự nữa, không ra được exit thì ráng chịu nha mấy người trong exit. Mà nghĩ cũng lạ, cho dù mình có trừ hao 30 phút đi nữa thì cái parking nó cũng đầy xe, không lẽ 4 giờ khuya mấy bạn đó thức dậy, đem theo mùng mền chiếu gối vô trường ngủ để xí parking chứ.

Chuyện ăn ở nha, hôm trước có tâm sự với Imagine là tuyết rơi ngập anh mail box rồi, phải giải cứu ảnh chứ không bưu điện không thấy ảnh đâu mà bỏ thư. Không biết sao hôm qua anh lăn đùng ra chết ngắt, chắc bị tuyết đè nên chết cóng hay sao đó.

Chuyện tình yêu, bận quá cũng không có thời gian dành cho tình yêu luôn. Thôi thì sẽ bù cho bạn ấy khi mình rảnh vậy.

Trường đang có đợt chích ngừa H1N1 miễn phí, không biết không chích thì có sao không nữa, người ghợm vầy chứ thấy cây kim là tay chân run lẩy bẩy, nói năng líu lưỡi luôn. Mà mình không phải chỉ sensitive với cây kim không đâu, thấy bất cứ sâu bọ hay bò sát là mình cũng vậy, không biết người như vậy có phải thần kinh bất thường không nữa. Cả thế giới sợ Bin Laden, lâu lâu mình cũng tưởng tưởng nếu đem ổng so với cây kim, bò sát, sâu bọ mình sẽ sợ cái nào hơn. Chắc ổng đứng thứ tư quá. Tại ổng dễ nhìn hơn mấy thứ kia.

Check vé máy bay về VN, mắc quá. Không biết anh Hai có tiền không nữa, nếu không chắc xin đu cánh máy bay xay xin cái ghế nhỏ ngồi chổ đường đi để được miễn giảm quá. Bên Cali nghe con bạn nói vé có 500-750 hà, cái xứ này đến 1,500 là sao vậy trời? Không lẽ lái xe qua cali rồi mua vé bên đó. Thấy hận mấy hãng máy bay quá.

Còn 2 cái essay, mỗi cái 7 trang, nghiên cứu hoa lá cành đủ thứ, chưa biết sẽ viết cái gì, idea còn chưa có thì không biết sẽ hoàn thành nó khi nào nữa, tuần sau nộp bài rồi. ông thầy tàn nhẫn nha, mình thấy con sâu là mất hồn, vậy mà ổng cho cái bài sâu bọ với chim chóc, hoa lá. Em ghét thầy quá, mai viết di chúc, nếu vô phòng thí nghiệm mà con sâu bò lên tay, mình lăn đùng ra chết ngắc giống anh mail box thì cảnh sát bắt ông thầy nha.

Làm bài, làm bài. Cuối tuần còn phải đi cày nữa.

Thursday, January 14, 2010

Mẹ bệnh ung thư

Nhận được offline của Mun: "7 khỏe không? Ba đang buồn và lo nhiều lắm vì Bà Nội bệnh nặng, con cũng buồn và lo quá!". Gọi mãi cho anh Hai mà không được. Gọi về nhà mới biết anh Hai vừa lên máy bay đi công tác. Hỏi mãi Mẹ mới nói là Mẹ chỉ bị bứu tuyến giáp thôi, nhẹ lắm.

Ngồi thẫn thờ suy nghĩ, Mun là đứa ít nói, mà nó nói vậy chắc chắn không phải chuyện thường được. Gọi cho chị Sáu mới biết chính xác mẹ bị ung thư tuyến giáp.

Cầm phone trên tay mà không còn cảm giác nữa. Cái gì đó đặc nghẹt trong đầu, không biết làm sao suy nghĩ nữa.

Con đi mới được 3 năm, về thăm Mẹ được đúng 1 lần. Con lớn lên có Ba có Mẹ, con rời gia đình đi xa thì Mẹ cũng ăn theo giờ giấc của nước mỹ với con, ngủ theo giờ nước Mỹ cùng con 1 thời gian dài. Chị Sáu nói bác sĩ nói bệnh của Mẹ phải mổ, con lại càng lo hơn nữa. Mẹ đã 70 tuổi rồi, nếu mổ thì mẹ sẽ mất sức nhiều lắm vì Mẹ ăn chay nữa.

2 tháng trước, Dì Năm mất, Mẹ xuống tinh thần kinh khủng. Nhìn thấy mấy anh chị con Dì Năm mồ côi Mẹ con thấy mình thật hạnh phúc và may mắn vì con vẫn còn có Mẹ.

Từ ngày con đi xa, chuyện gì vui Mẹ mới kể con nghe, con chuyện gì buồn Mẹ dấu biệt, đến khi chuyện nào nó từa lưa hột dưa rồi con mới biết. Lúc chị Sáu bệnh cũng vậy, cả nhà dấu con sợ con lo, đến khi con gọi về cho chị Sáu ngay cái ngày chi Sáu đi chích thuốc về, sốt rên hừ hừ con mới biết chị Sáu bệnh nặng.

Con mới vào mùa học, anh Hai nói con không cần về khi Mẹ mổ, nhưng sao con lo quá. Cầu mong cho bệnh Mẹ nhẹ như lời anh Hai nói. Hè này con sẽ về thăm mẹ chứ không ham chơi ở đây nữa. Mong Mẹ ăn được nhiều để có sức chóng chọi với bệnh Mẹ nha.

Monday, January 4, 2010

Tìm chổ trốn

Mấy hôm nay lễ lộc mà lòng mình nó rối ta nói như cái nùi giẻ. Lễ lủi thủi 1 mình là 1 chuyện nha, còn 1 chuyện rất quan trọng nữa hình như là có người hỏi mình....chịu về ở chung với người ta không.



Bắt đầu bằng 1 cuộc phỏng vấn rất dài trên ĐT, đầu tiên là phải trả lời mấy câu hỏi về mấy chuyện nhăng nhít mình viết trên blog mà anh gú gồ ảnh dịch ta nói muốn nín thở với ảnh. Mình viết 1 đàng, ảnh dịch 1 nẻo, gặp người âm thầm này khó tính, hay giận hờn nữa chứ, mất hết 30 phút để cáo lỗi vì sự cố của anh gú gồ.



Đoạn cao trào là đoạn mà bạn í hỏi mình ước mơ cái gì khi còn nhỏ, ý là muốn thế nào để chịu theo ai đó về nhà ai đó ở. Đương nhiên phải có xe bông, phải có rượu thịt, phải có bong bóng...để bay lên trời như công chúa nữa chứ. Bạn ấy nghe xong thì phán 1 câu: lét đu ít.



1 câu thôi mà lòng dạ ta nói nó lẫn lộn ruột gang phèo phổi trong đó, đi ra cũng suy nghĩ, đi vô cũng suy nghĩ, nằm cũng suy nghĩ, ngồi cũng suy nghĩ, cuối cùng thì chắc: cao chạy xa bay.



mấy tháng nữa có người hí hửng đem cái cà rá đến nhà, phải tính đường mà bay trước khi chuyện đó xảy ra, em chưa có muốn đổi họ mà.



Mình ao ước cuộc sống tự do như vầy mấy cục năm rồi, mình chơi chưa có đã, chưa được biết hết cái chuyện chơi mà. Bây giờ tự nhiên sống lại cái cuộc sống như hồi xưa, mình chưa cam tâm.



Sẵn dịp tâm sự với Imagine, em ấy nói là em ấy cũng hỏng muốn chống lầy luôn, thấy có đồng minh trong lòng nó sướng hết biết. Mình kỳ thiệt đó, trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng mà không biết mắc cái chứng gì mình cứ sợ lấy chồng. Cứ tưởng tượng cuộc sống hôn nhân nó sẽ ......chôn cái tự do của mình vĩnh viễn. Biết rằng người Mỹ thì rất thoáng, họ không cấm đoán vợ được tự do nhưng mình Vịt Nơm nên không thể bay nhảy búa xua như còn độc thân được, mình không cho phép bản thân làm việc đó. Chưa kể là cái vụ sinh con nữa, chỉ nghĩ thôi là đã sợ đến mất hồn rồi.

Nếu ai đó chịu hỏi mình lúc mình hai mí thì chắc là mình sẽ ừ liền, còn chần chờ gì nữa, bây giờ thì sao khác quá.

Muốn chuyển trường đi, muốn trốn khỏi chổ này để không phải nhìn thấy sự thất vọng của người ta, mình không nỡ mình thấy người ta thất thỉu đi về nhà, thấy mình có tội ghê ghớm. Ừh, sao không được như ngày mới qua nhỉ, chẳng phải quan tâm, để ý đến ai hết.