Tuesday, November 30, 2010

TSA

Đu theo anh Hoàng em cũng bàn chuyện TSA.

Số là em travel NE với GA hơi bị nhiều nên em thấy chuyện TSA kiểm soát người là chuyện em ......không chống đối.

Cứ mỗi khi ngồi trên máy bay rồi thì coi như tính mạng của mình không do mình làm chủ nữa, mấy chục kg thịt cùng tài sản mang theo giao hết cho phi công. Từ ngày có vụ thàng kia bên Amsterdam mang theo chất nổ, tự nhiên suy nghĩ mà sợ.

Nghĩ lại nếu TSA mà kiểm tra chắc chắn thì lên máy bay ai cũng trong sạch như tiên thì làm gì mình phải sợ?Em thà cho nó muốn soi kiểu gì cũng được, nhưng chắc chắn rằng không có cái gì đó có thể phát nổ trên máy bay là thấy yên tâm rồi.

Mình đi xe bus mà thấy thằng cha nào ghê ghê hay thằng tài xế lái như làm xiếc thì mình còn kiu cảnh sát cứu mình hay mình còn xin xuống xe giữa chừng. Mình lên máy bay thì ai cứu mình, kiu cảnh sát cũng bó tay, hỏng lẽ xin 1 cây dù rồi kiu phi công thả cho mình....xuống biển???

Hay máy bay vừa lên thì có bạn kia trong toilet bước ra với cái gói gì gì đó, thông báo hôm nay tui buồn, rủ mọi người đi...chơi chung, rồi mình làm gì được nó, không lẽ quỳ lạy kêu Phật cứu????Lúc đó bà nội cũng đội chuối khô chứ đừng nói mình.

Mà sao cái chuyện nhỏ xíu vậy mà ngày nào CNN cũng la um sùm, nên phải quan tâm, quan tâm rồi thì thấy...ủa, có gì đâu trời. Mấy bạn TSA cũng đâu có được trả thêm lương để làm thêm cái việc đó, chẳng qua mấy bạn muốn bảo đảm an toàn cho mình thôi mà. Hông lẽ chờ đến lúc....thành tro rồi mới biết hận mấy bạn TSA sao lại cho hành khách khủng bố lên máy bay?

4 comments:

LU said...

An toàn cho hành khách là điều tốt, cảm giác đi trên một chuyến bay mà ko biết nó rớt lúc nào? ko yên tâm tình trạng an ninh thì ko có điều gì khổ hơn cả, vì ai chẳng sợ chết chứ. Lu đã từng một lần chuyến bay từ VN về Mỹ đúng ngày thứ sáu 13, chuyến đó Lu sợ muốn rớt cả tim. Ko hiểu có huông hay sao mà cả 13 giờ bay nó cứ lắc lư liên tục như muốn lao đầu xuống biển ấy. Cả hành khách trong khoang đều bỏ ăn, có người sợ hải khóc la to lên, thức ăn dọn ra thì bị đổ vì máy bay chao đảo liên tục. Lu ngồi ôm cứng thành ghế ko ăn ngủ gì được suốt 13 tiếng bay đó. Khi về đến Mỹ thì thú thật là Lu cảm thấy điều đáng sợ nhất là an toàn trong khi bay, vì nó rớt thì chỉ có chết thôi. Police càng khám xét kỹ thì Lu càng yên tâm hơn khi lên máy bay.

Mrs. Truong said...

Thì người như con mắm, có cóc khô gì đâu mà sợ bị scan héhéh

PhungPat said...

LU: uh, nghe LU kể mà sợ quá nè. Từ đây đu máy bay về đến VN gần 20 tiếng đồng hồ, lỡ còn 5 phút cuối cùng mới có đứa kia buồn buồn thí biết làm sao hén!!!!!! Nó nghe nè LU, thích cái đầm len của LU, hahaha...

PhungPat said...

Mrs Truong: chời, ai nói không có????hahah..hỏng tin hỏi bạn Pat coi.