Từ ngày có bạn Pat, cuộc sống có đôi làm mình hiểu và quý cuộc sống gia đình nho nhỏ của mình quá đỗi. Thương chị, nếu không lấy chồng em sẽ không hiểu được nỗi khổ của chị.
Chị lấy chồng khi cả 2 chẳng có gì hết, chỉ có công việc. Anh làm ở Vietravel, chị làm ở bệnh viện Hùng Vương. Cuộc sống sau hôn nhân là 1 chuỗi ngày hạnh phúc cho dù cả 2 cùng nghèo. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ, chiến tranh loạn lạc, anh lạc cả họ bên Nội.
Ba anh mất trong chiến tranh, mẹ anh ở vậy với Ngoại nuôi anh lớn, anh chưa kịp lớn thì mẹ anh bị ung thư qua đời. Từ đó anh vào đời, cái khó ló cái khôn, anh cố gắng học thật giỏi, anh giỏi nhứt là tiếng Anh, rồi anh đi dịch cho Bộ Thương Mại, Bộ tài nguyên môi trường khi vừa bước chân vô ĐH. Mặc cảm, anh học thật giỏi để có học bổng du học.
Anh tốt nghiệp, trở về VN k có gì quý giá, gia đình không có, làm nhiều tiền, anh tiêu xài phung phí.
Anh gặp chị, chị giới thiệu anh với gia đình, cả nhà ai cũng lo ngại, không phải vì anh nghèo, mà lo ngại anh không biết trách nhiệm với gia đình. Cái ngày anh hỏi cưới chị, anh Hai nói với chị: nếu em chịu được thằng chồng đào hoa thì hẵng ưng nó nghen".
Rồi đám cưới diễn ra. Anh chị sống riêng cho đến khi có bé Mèo, 2 vợ chồng chuyển về sống với ba mẹ mình. Anh đổ bệnh, bệnh nặng lắm, sợ k có tiền anh phải trốn bác sĩ làm việc kiếm tiền. Anh Hai gọi cho anh, anh Hai nói anh Hai lo hết, chỉ lo dường bệnh thôi. Anh yên tâm điều trị, 2 tháng sau anh xuất viện, anh Hai mua xe hơi cho anh vì bệnh của anh không hít khói bụi nhiều được, sẽ hại cho sức khỏe.
Anh đi làm lại, anh muốn trả lại tiền cho anh Hai nhưng anh Hai nói không nhớ là bao nhiêu. Vậy là xù nợ.
Công việc của anh nó cứ thắng tiến, từ 1 người tay trắng, sau 5 năm lập gia đình anh có 1 căn nhà mơ ước, có tiện nghi mơ ước, hơn thế nữa anh có 1 đứa con gái xinh như công chúa. Mình thấy nó xinh nhất thế gian này, hihihi...cưng dữ lắm.
Rắc rối bắt đầu từ khi anh làm có nhiều tiền, anh bắt đầu tham lam, không muốn chỉ có 1 người phụ nữ. Anh có khá nhiều phụ nữ. Chị ghen, ghen đến đổ bệnh. Đương nhiên.
Rồi dần dần chị không muốn để ý nữa nếu tiếp tục sống với anh. Giờ tới lượt những cô gái xung quanh anh ghen lẫn nhau. Họ ghen theo kiểu rất lạ, nhắn tin méc chị, chỉ điểm anh đang quen cô nào. Chị mỏi mệt, coi như không biết. Biết làm gì bây giờ, nói thì anh chối, lại càng tức thêm.
Mình kêu chị quay lại bệnh viện làm, ra ngoài để tinh thần khuây khỏa. Nói dại, lỡ 1 ngày k nhịn được nữa thì có việc làm tòa mới cho nuôi con, nhưng chị lần lữa mãi, vẫn chưa đi làm.
Ước, bạn Pat và mình cứ nghèo nghèo vầy hoài đi. Mình không thích cuộc sống giàu sang rồi mất hạnh phúc. Mình liều và lì hơn chị, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

18 comments:
Yên cái tâm đi nếu khi Phụng hợp với Pat. Theo Lu thì đàn ông ngoại họ rạch ròi và ko đa mang như đàn ông Việt. Thích thì nói thẳng là thích, ko hợp thì li dị họ ko có kiểu một lúc nhiều bà, vì họ sợ nhất sự chịu đựng khác biệt.
Nếu Phụng và Pat thực sự vượt qua được 5 năm đầu của hôn nhân thì có thể yên lòng được 70% sẽ cùng nhau đi tiếp đến lễ bạc, lễ vàng. Vượt qua thêm 10 hay 15 nữa thì có cơ hội được mừng lễ kim cương.
Xác suất tan vỡ cũng có thể xảy ra nếu dị biệt trong suy nghĩ, nhưng càng ở lâu thì độ % tan vở nó sẽ giảm đi. Khuyên chị của Phụng hơi đâu nghe mấy người đàn bà đó méc? họ chẳng qua tranh ăn giành tiền bạc của anh rể Phụng thôi.
Nếu chị Phụng thực sự cảm thấy sự bay bướm của ông chồng có thể coi như để ông ấy giải trí đầu óc giúp cho đám gái nhân tình đó có cơm có cháo thì mặc kệ ông ấy đi. Ăn bánh thì phải trả tiền mà.
Đám gái đó như những chiếc áo, chiếc này cũ thì lại được thay chiếc khác thôi. Chỉ là, phải canh chừng ông ấy đừng để vướng bệnh họan, vì đám gái ấy sự chung thủy ngủ 1 mình anh rể Phụng là điều ko có đâu. Nếu có thể thì khôn khéo quản lí tiền bạc ông ấy lại, đám gái ấy có cho họ ăn thì cứ tính như đi lần tìm của lạ thôi, đừng để bao nhiêu tiền của bị họ lợi dụng.
Ông ấy chỉ bay nhảy thời gian ngắn rồi sức phẻ hết, hưởng chán của lạ thì lại ngoan hiền về nghe lời vợ thôi. Của cha làm ra tội gì ko giử cho con mình hưởng? việc gì phải để ý đến những lời léo nhéo của đám gái ko tư cách đó?
Nếu phải tay Lu mờ bận rộn ko có time đánh đú với chồng, thì Lu sẽ đồng í chi một số tiền cho chồng có phòng nhì. Với điều kiện em đó phải sạch sẽ ko đi bậy, và phải biết xài chừng mực, Lu cho bi nhiêu thì xài bí nhiu. Phải tôn ti trật tự kính trên nhường dưới phận mình bé mọn. Vì em í lấy chồng Lu chỉ vì tiền thôi, cần tiền cần vật chất thì Lu chu cấp cho, nhưng cà chớn bậy bạ ko biết phải phép thì Lu xử. Hì hì ;))
Đàn ông đa số là như vậy, khi họ ăn nên làm ra là sinh tật. Đến khi mõi mệt, già yếu, bệnh hoạn, hết tiền thì quay về vợ con gánh.Đàn bà mình lúc nào cũng là người chịu đựng, chán thật.
LU: mình ở ngoài nên mình cũng không biết chị thương anh mãnh liệt đến mức nào đâu. Hồi bé Mèo còn nhỏ, Phụng kêu chị li dị đi, Phụng phụ chị nuôi bé Mèo, nhìn chị đau khổ chịu không có nổi LU ơi. Phụng khóc nhiều lần, rất nhiều lần khi nhìn thấy chị tiều tụy. Giờ thì chị nghĩ giống LU vậy. Giữ càng nhiều tiền càng tốt, anh không có nhiều tiền tụi nó sẽ chán, nhưng mình tính không bẳng trời tính, anh rể Phụng không phải làm công ăn lương không mà anh còn có cty nữa, rồi hùn hạp, rồi cổ phiếu, nói chung thu nhập của anh hoàn toàn chị không biết là bao nhiêu. Nhưng anh cưng con, cưng dữ lắm. Bất cứ khi nào còn gọi kêu về học bài chung là chạy về. Anh tài xế nói với chị của Phụng: chị có là bùa giữ chồng mà, đừng có lo, sáng nào cũng nghe 2 cha con nói chuyện trên đường đưa Mèo đi học, ngu cũng biết anh quý con bé như báu vật.
Phụng thì không chấp nhận được cảnh người đàn ông của mình chia sẻ với người đàn bà khác, thà là Phụng k có chồng. Giờ thì thấy chị nhẹ nhàng hơn, cũng mừng, đi chùa, làm việc thiện, tập thể dục....nói chung là lành mạnh, hihihi....
Đàn ông cũng khó nói lắm, khi không có tiền thì không ham của lạ, có tiền rồi mình không lường được đâu, nhứt là kiếm tiền 1 cách dễ dàng quá.
Chị Thảo: em cũng nghĩ vậy đó chị. Không biết nếu mình chẳng may mà có người chồng như chị thì em sẽ xử sao nữa. Em thì chắc chắn là không rông lượng và đủ kiên nhẫn để chờ anh quay về rồi. Tiền bạc, không có thì không được nhưng nó dễ làm cho con người biến chất và nhiều gia đình tan vỡ.
Giờ thì Pat thương em lắm, rất thương, ráng mà tận hưởng thôi chị àh, nhưng nếu được ước thì em sẽ chọn cuộc sống nghèo như bây giờ để lúc nào về nhà cũng đầy ắp tiếng cười.
Đúng là cuộc sống vợ chồng phức tạp quá hén chị.
trời sinh em không có tính đua đòi, nên chắc nếu Pat làm nhiều tiền em cũng không thấy hạnh phúc hơn đâu.
@BeBo: Trong cái đa số của chị, loại trừ em ra nhé! :D
@Phung: Đừng ước như thế nhé. Hạnh phúc là do cả hai cùng chung tay vun đắp, dựng xây. Nếu có khác biệt hãy hóa giải những khác biệt đó, hãy xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống nhé Phụng. Khi đã yêu nhau, kết hôn đừng để cái tôi cá nhân làm hỏng hạnh phúc gia đình, nếu cái tôi khác biệt nào đó làm cho gia đình hạnh phúc thì khi đó cái tôi cá nhân là cái tôi chung rồi đó Phụng.
"Muốn có hạnh phúc trước tiên phải Hòa Thuận Phụng ạ!"
Anh Hoàng: hồi xưa, đến tận giờ luôn, chị em và anh rể vẫn yêu thương nhau lắm. Hiều nhau, yêu nhau và anh hạnh phúc khi có cả gia đình bên vợ yêu thương anh. Nhưng, đánh chết cái nết không chừa anh ah, có tiền rồi thì lại tham lam, mặc dù không dám nhân mình lẹo tẹo ở ngoài với vợ, Anh Hai em nói nó còn chối là nó còn sợ tan vỡ. Em thì không chịu vậy, nếu sợ tan vỡ thì đừng lẹo tẹo.
Chung quy ại cũng vì anh làm nhiều tiền anh ah, LU nói đúng đó, người ta đến với anh vì tiền, em nghĩ anh biết điều này nên anh cũng không care. Anh kiếm tiền dễ nên anh tiêu xài phung phí. EM nghĩ anh rể em cũng biết chỉ có chị em là yêu anh thật lòng, không phải vì tiền nên anh mới sợ mất gia đình. Nói chung, nhìn vậy em sợ lắm anh ah, tính em k giỏi chịu đựng, nếu em là chị chắc em thà để con mất cha chứ em không thể sống chung với người chồng vậy được quá.
nên, ước bạn Pat đừng có thay đổi khi làm có nhiều tiền thôi.
Anh Hoàng: anh xóa rồi mà!
Ah, em dùng từ "anh" là anh rể em áh. hihihi...
Mệt quá, hổng nói gì nổi lun. Chạy lại hugsssssssssss nhỏ cái thui à nhỏ ui
Ối trời đất ơi!
Em viết lại đi Phụng ơi! Đáng ra phải là "Ảnh" chứ sao lại viết là "Anh", viết vậy mọi người hiểu sai hết Phụng à. Viết lại comment đi nhé!
Anh chỉ xin giữ lại 2 câu của anh thôi:
"Hiện tại anh làm chỉ đủ ăn thôi Phụng ơi! Đó là sự thật!!!
Tương lai thì chưa biết nhưng chắc chắn không nghèo! :D"
trời trời, sao anh HwoangNguyen cứ sợ mọi người hiểu sai nhỉ?
@Imagine: Ừ nhỉ, nếu anh cứ sợ thì hóa ra anh tưởng tượng mọi người nghĩ anh giàu như Bill Gates. Không chừng mắc bệnh hoang tưởng thì chết. :D
Mà Bill Gates cũng phải có lúc nghèo chứ nhỉ?! :)
Sự nguy hiểm là ở chỗ, gái theo trai không hẳn là vì tiền không đâu. Họ cũng muốn sở hữu nên họ ghen nhau đó chớ. Rồi biết đâu nảy sinh tình cảm nhiều hơn là ăn bánh trả tiền, biết đâu lại có con cái. Mà anh rể P lại thương con như vậy.
Chị cũng nghe nói Mỹ ko có lèng tèng, hết là hết. Nhưng cản trở văn hóa sâu xa thì vẫn còn hoài đó em.
Chào chị Phụng Tran,
Hôm nay vào đây đọc được bài này thấy tội qúa,chị nói chị của Chị ráng trì chú Đại Bi đi và làm nhiều việc thiện thì 1 thời gian ông anh rễ đó sẽ đổi tánh,CN thấy mấy người phụ nữ ở VN có chồng là khổ lắm,thấy mấy chị bà con của CN ,người nào giàu là chồng đều có vợ bé hết,còn nghèo thì khg có gái theo nên mấy ổng sống đàn hoàng 1 chút,nếu CN mà ở VN thì nhất định sẽ khg lấy chồng...
Để kể cho Chị Phung nghe,CN có 1 người chị bà con ở VN,hồi lúc mới cưới chị ấy,2 người nghèo xác xơ nên chả có ma nào theo ông ấy cả nên 2 người sống rất hạnh phúc,nhưng đến khi ông ấy làm ăn lên ,có tiền 1 chút là ra ngoài có bồ liền,tội nghiệp người chị bà con ,chị rầu rĩ nên ốm tong teo,bệnh hoài,lúc đó CN về VN chơi thấy chị ấy vậy nên mới nói chị nên thờ Ngài Quán Thế Âm trong nhà và mỗi ngày nên trì chú Đại Bi và nên làm nhiều việc phước thiện đi,chị ấy nghe theo CN và khoảng 1 năm sau thì CN nghe chị nói là anh rễ làm ăn bị sập tiệm,nghèo lại và thế là 2 vợ chồng sống hạnh phúc đến giờ...chắc Bồ tát Quán Âm giúp chị bằng cách này đó...hỏi chị ấy thì chị nói thà nghèo mà vợ chồng hạnh phúc còn hơn hồi xưa chị muốn chết hoài...
Post a Comment