Lang thang ở ngoài Mall với ly starbuck, tận hưởng cái ngày mà không có gì để làm của mình. Trời mùa thu gì mà lạnh dã man, bầu trời thì xám xịt, cây thì k còn cái lá nào hết nên cũng xám xịt luôn. Mùa thu ở đâu chắc cũng vậy thôi, cái gì cũng xám xịt hết nhưng ở Nebraska thì được khuyến mãi thêm ....GIÓ.
Cái vụ gió ở NE thì khỏi phải than phiền nữa vì than phiền nó cũng vậy thôi hà. Ta nói gió cái kiểu gì mà muốn cuốn mình đi luôn chứ hông phải bình thường đâu nha. Ngồi trên máy bay chờ đáp xuống Omaha mùa tuyết nhìn thấy thảm dễ sợ, bao la 1 màu trắng, không núi đồi gì sất hỏi vậy sao có cái gì để cản gió. Mùa thu thì gió thổi lá cây bay tứ tung quanh tàng hết. Ngủ 1 đêm sáng dậy thấy cái xe đầy lá cây mặc dù mình không có đậu xe dưới cái cây nào hết.
Đó là mùa thu nha, còn mùa đông thì mới thấy cái dã man của gió. Hồi năm rồi có ngày nhiệt độ xuống âm độ F luôn, mà gió ta nói muốn thổi bay cái xe mình luôn chú nói gì đến mình. Trời thì lạnh, người thì nặng nề (tròng vô người 1 đống đồ mùa đông mà), mới vừa mở cửa xe bước xuống, chân tay tê cóng hết trơn còn gặp gió nữa chứ, vòng ra cửa sau để lôi cái cặp ra, mới hí hí cửa xe thôi, chưa kịp né thì gió thổi bật cái cửa xe vô mặt, cái lổ mũi hứng 1 pha trời giáng, sưng chù vù. Vừa lạnh, vừa đau, vừa đi không nổi vì cái cặp nặng quá vậy mà còn bị gió nó luồn vô người, ta nói cái lạnh đó không tả được. Sau ngày hôm đó chỉ muốn chuyển đi tiểu bang khác sống cho rồi. Nhưng mà vầy..
Nebraska chỉ có gió là làm phiền mình thôi, còn lại thì tuyệt với nên....quyết định ở lại.
Đó là chuyện thời tiết. Nebraska còn có nhiều thứ rất đặc biệt nha. Cái tiểu bang này ngộ cái là lần đầu ai nghe nói đến cũng tưởng nó la Alaska. Nebraska không phải là tiểu bang lớn nhưng ít người biết nó ở đâu là đúng rồi nhưng.....ở đây có 1 người nổi tiếng khắp thế giới sống ở đường 42nd và làm việc trên đường Farnam. Người này 89 tuổi rồi mà vẫn còn làm việc, thỉnh thoàng người ta bắt gặp người này ở MC Donald nữa chứ: tỉ phú Warren Buffet-người giàu thứ 2 thế giới. Và NE có: Air force base rất lớn, năm nào cũng có air show cho bà kon coi chơi, nhiều người không chịu được tiếng ồn thì ghết air show nhưng đa phần là thích vì: thấy được máy bay chiến đấu đủ kiểu của Mỹ, thấy được những màn trình diễn nhào lộn, dàn đội hình và nhà khói máu, nhìn rất li kì, hấp dẫn..
Mình yêu NE không phải vì những thứ đặc biệt nào hết, mình yêu nó vì nó cho mình cảm giác rất bình yên, không bon chen, không vội vã cũng như không kẹt xe thường xuyên. Cả tiểu bang rông lớn mà chỉ có 1,3tr dân thôi trong khi Atlanta-thủ phủ của Georgia- có hơn 5 tr dân. Và yêu NE vì.... yêu con người ở đây, hihihi....
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

7 comments:
con người ở đó là thằng nào dzậy?
Cam giac binh yen that la tuyet voi.
tớ có 1 cái sweater có thêu chữ Nebraska. Đấy là cái áo tớ rất thích.
To Marcus: cái áo đó màu đỏ phải không Marcus?Marcus biết Nebraska ở đâu không vậy?hihii...
To Phuong: cái vụ đó kể rồi mà ta, sao giờ còn hỏi lại?
To VMC: cái cảm giác bình yên đó đôi khi cũng nguy hiểm lắm vì mình sẽ không đề phòng kẻ gian, hihi...Cái xứ gì mà ra đường là gặp lính đầy đường, ai biết có khi nào nó khùng xách súng máy bắn tùm lum không ta.
To Marcus: có thích thêm vài cái nữa không?Khi nào Marcus sang thăm anh Lừng, Phụng gửi cho Marcus thêm vài cái hén.
Bạn Marcus thiệt là sung sướng, có người offer thêm vài cái áo có chữ Nebraska. Mình quen con mắm này bao nhiu là lâu rồi đó nha, mà chưa được offer cái gì hết á hừmmmm
OK, tặng luôn bạn Phượng 1 lố áo có chữ Nebraska luôn. Nói trước nó màu đỏ nha, lòe loẹt lắm đó nha. hahhah...Mà bạn Phượng đâu có thích màu đỏ.
Post a Comment