Bây giờ là 1:20am ngày 10/11 ở Việt Nam. Mọi năm sau ngày này thì về nhà Mẹ Ba mà ăn bánh kẹo nha.
Mẹ làm cô giáo từ trước năm 1975 lận. Mẹ là em ruột của Ba mình. Ba đi làm xa, mẹ mình ở nhà nuôi con và đi làm kế toán cho đồn điền cao su nữa nên mấy anh chị em đứa nào cũng có thời gian sống với Nội và Mẹ Ba khi mẹ mình sinh thêm em. Chỉ có Út Huệ là không ở với Nội và Mẹ ba thôi(nó là Út rồi thì làm gì còn em nữa).
Mẹ Ba trông coi đám cháu kêu bằng cô mà như con Mẹ vậy. Ngoài giờ dạy ở trường ra Mẹ dành toàn bộ thời gian cho đám con ngang hông này. Đứa nào cũng gọi cô Ba bằng Mẹ Ba. Mẹ không lập gia đình, ở vậy nuôi ông bà Nội và cái đám anh chị của mình.
Mới 4 tuổi Mẹ đã dạy mình làm toán, ráp vần. Bởi vì Mẹ Ba không thể nào kể chuyện cổ tích cho mình nghe mỗi đêm nổi nữa nên phải dạy chữ để mình tự xử luôn. Mới 5 tuổi mà cuốn truyện cổ tích Việt Nam mình đọc không sót chữ nào hết, đọc đi đọc lại đến cuốn truyện muốn rách luôn. Lúc này Mẹ không cần kể chuyện cho mình nghe nữa mà mỗi tối mình kể chuyện cho Nội và Mẹ Ba nghe. Cuối tuần ba mẹ mình về thăm con lúc nào cũng được nghe mình kể chuyện cổ tích, cái này gọi là khủng bố bằng truyện cồ tích àh nha. Năm 6 tuổi thì đứa nào cũng được đón về nhà ba mẹ ở Thị xã để đi học.
Xa Nội, xa Mẹ đứa nào cũng khóc cả tuần hết. Cứ đến hè thì lại được về với Mẹ suốt mùa hè. Anh chị em mình không phải đi học thêm hè vì về Nội vừa được nghỉ hè vừa có Mẹ dạy thêm.
Mẹ làm hiệu trưởng trường Mẫu giáo ở xã, mấy cô trong trường thương Mẹ như cô giáo vậy. Ngày 20/11 là mấy cô chúc mừng Mẹ. Mẹ nghỉ hưu gần 20 năm rồi nhưng năm nào mấy cô cũng tới nhà thăm Mẹ hết. Trước ngày 20/11 Mẹ làm rất nhiều kẹo bánh để chờ mấy cô đến thăm.
Mà không phải chỉ tụi con ghiền Mẹ không đâu nha, đám cháu Nội, Ngoại của Mẹ cũng ghiền Mẹ giống như Ba Mẹ nó hồi xưa vậy đó. Mẹ dịu dàng quá mà, từ nhỏ con chưa từng thấy Mẹ lớn tiếng la rầy ai hết, Mẹ lúc nào củng dịu dàng, nhỏ nhẹ, vậy mà Mẹ dạy được mấy anh em tụi con chứ. Mẹ làm hiệu trưởng trường mẫu giáo nên Mẹ biết làm rất nhiều đồ chơi cho tụi con chơi. Từ trong nhà cho đến ngoài vườn, hình như chổ nào cũng có đồ chơi cho tụi con hết, hỏi vậy đứa nào lại không nghiền Mẹ cho được. Mẹ nấu ăn không ngon, nhưng ở nhà Nội thì lúc nào cũng được ăn ngon vì Nội nấu ăn rất ngon. Nên, đối với tụi con, nhà Nội là 1 thiên đường, cái gì cũng có và lại được sung sướng nữa.
Mà ngộ cái là dâu rể của Mẹ cũng yêu thương Mẹ quá chừng. Mẹ thường bênh con dâu với con rể mà. Mẹ hay la anh Hai với anh Ba mình vì hút thuốc lá quá nhiều. Lúc Mẹ la thì 2 anh có bớt hút được vài ngày, mấy ngày sau lại quên mất tiêu, hihii....Anh rể mình về chơi là Mẹ cứ lo anh bị nóng, không ngủ được, lo anh ăn rau cải ở chợ ở SG không fresh bằng Mẹ trồng rồi lại bệnh nữa nên Mẹ thường gửi rau cải cho anh rể ăn.
Tụi con lớn lên, quay cuồng với cuộc sống, nhưng vẫn thèm được về Nội để ngủ trên bộ ván gần phòng Mẹ, được ăn cơm Nội nấu và được nghe Mẹ kể chuyện mấy đứa con nít ở xóm.
Hôm nay không phải là ngày để con cám ơn Mẹ đã nuôi anh em tui con mà con cám ơn Mẹ vì Mẹ là cô giáo đầu tiên của anh em tụi con.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment