Sunday, April 25, 2010

Chuyện của 2 tuần qua.

Số là em lúc này cứ ôm PCAT ngủ nên có thể không nên đề cập chuyện này nữa.

Chuyện là vầy nè. Hồi tuần rồi, chính xác là chủ nhật tuần rồi, cái phone bị rớt hoài nên nó nổi khùng rồi chết ngắc luôn. Mò mẫm gọi cho insurance, nó nói cái phone mới sẽ đến vào ngày thứ 3, 4 giờ chiều. Sống hết nguyên ngày thứ 2 k có phone trong nỗi hồi hộp sợ lái xe ban đêm mà lỡ chàng trở chứng giữa đường thì không biết làm sao kiu cảnh sát. Đến 10 giờ tối thứ 3 người đẹp vẫn chưa thấy tới, sáng thứ Tư trong lóng sôi sục máu khùng khùng, nói với chàng em sẽ gọi insurance, chàng năn nỉ hay để anh gọi cho, chàng rành nàng lắm, lúc khùng khùng thì nói tiếng VN người VN còn chưa hiều nói gì đến tiếng Mỹ. Nhưng chàng thì lúc nào cũng nice như nàng Hai nên nàng k chịu cho chàng nói chuyện. Chuyện là giờ nó đòi phải copy ID gửi cho nó thì nó mới gửi cái phone cho mình, vậy mua bảo hiềm làm gì trời. Nó nói vậy nghĩa là nó kiếm chuyện để kéo dài thời gian để mình không thèm đòi nó nữa vì mình k thể sống thiếu cái phone thêm mấy ngày nữa. Chàng năn nỉ quá chừng, rồi thì đi lấy cho nàng cái phone Google, có phone mới và đẹp nên cục tức của nàng nó cũng dịu xuống chút nhưng vẫn thầy unfair cho chàng quá. Nàng bỏ AT&T ra đi, cùng chàng bước vô Verizon với lời hứa là chàng trả bill, nàng không cần lo.

Rồi thì giờ tới chuyện cái trường. Tuần sau mình có 1 cái speech 10 phút. yêu cầu là phải ăn mặc formal. Kiếm đâu ra cái quần tây vừa vặn cho cái dáng chuẩn thiệt chuẩn của mình ở xứ Mỹ này đây trời. Kiếm k ra quần tây, nàng chuyển sang mặc váy, kiếm cũng k ra cái váy nào formal hết trừ váy jean. Giờ tính sao đây, không lẽ để bị trừ 5 điểm vì ăn mặc. Nhục.

Mình có tật hay càm ràm. Biết chàng rất bận rộn nhưng không nhịn được, bao nhiêu bực bội cứ lôi chàng ra nói, chàng lúc nào cũng nice như nàng Hai, "cho dù em ít điểm thì em vẫn là đứa thông minh nhứt trong tim anh". Trớt quớt.

Giờ ngồi ước: cao thêm xíu, xương to hơn xíu, cái eo nở hơn xíu thì chắc chắn không bị trừ 5 điểm. Phải ghi lại, học thuộc lòng để biết mà xin Diêm Vương lúc gặp ổng.

6 comments:

Anonymous said...

Nhỏ Phụng :hug ...Thôi ráng chịu khổ để mai này sướng nha ...Take care em gái .

Dã Quỳ said...

Nhỏ ui, nhỏ mặc size 0 petite vừa hông? Tại DQ còn mấy bộ formal size 0 nè. Chị nghĩ nhỏ mặc vừa đó. Muốn váy có váy, muốn quần tây có quần tây? Có gì đưa địa chỉ đây, chị thảy qua cho. Tại bây giờ chị ních size 0 vào cũng hết nổi rùi ......đang định đưa cho nhỏ em Út đây nè.

BeBo said...

Chàng của em dễ sương quá nha P, đừng có mà nhõng nhẽo quá nha cưng...

Thuy Dam Minh said...

Có lần anh hỏi em về anh Bùi Chí Vinh. Em cho anh link của anh bạn anh Vinh. A có viết thư hỏi, nhưng rồi không lưu lại. Hu hu!

HwangNguyen said...

Nhõng nhẽo chàng bằng nụ hôn thôi nhá. Anh cũng mong sao có người nhõng nhẽo anh bằng những nụ hôn mà vẫn chưa được.
Sao anh nghe mấy người nói, đi tây ăn nhiều bơ sữa, cho nên người đẹp dần lên cơ mà?

TNguyen said...

Phụng,
Viết .... dễ sương quá :). LL đây cũng ước ao cao cao và bự con chút nè mà ước hoài hỏng được đây nhỏ. Được cái dáng mi-nhon như em là quá mừng rồi. Chúc mừng Phụng được chàng cưng nghen.