Hôm nay đài báo có bão rồi, tối qua tuyết rơi nhẹ gần như cả đêm, vậy mà sáng nay trường vẫn ngaon cố không chịu đóng cửa làm mình phải bò từ nhà đến trường hết 2 tiếng đồng hồ xong bò về cũng ngần ấy thời gian, bình thường thì khoang 45 phút thôi. Ta nói đường sá mà như cái ruộng ở VN đang cày dở vậy đó, nó lầy lội phát ghớm. Ác cái là tuyết đang rơi thì không có ai cào tuyết cho mình hết nên xa lộ cho chạy 70mile nhưng mình cứ 35-40 mile thôi vậy mà lúc sang line, thắng xe nhẹ thôi mà còn bị trượt quay đầu xe luôn. Hú hồn là không có xe 18 bánh nào kế bên nếu không là chết chắc.
-----******----
Mấy ngày nay xúc tuyết nhiều quá 2 cánh tay mỏi nhừ, cái đồ xúc tuyết cũng không có nặng, tuyết cũng nhẹ hều nhưng làm nhiều quá nên đau 2 cái vai nữa. Cái xe thì không cần tả rồi, nó dơ y như đi lôi ruộng mới về vậy đó. Chiều nay trường đóng cửa nên em ở nhà viết blog, hihihi...
--------******-------
Hôm nay không có bệnh nhưng lại nhớ nhà. Cái bệnh này khó trị àh nha, giờ này VN đang ngủ nên không dám gọi về nhà, nhớ thì trùm mền suy nghĩ thôi.
Nhớ nhà mà lại nhớ anh Hai trước, ngộ thiệt, thường là nhớ Mẹ sao hôm nay tự nhiên trở chứng vậy đó. Nếu 3 năm trước anh Hai không cho đi du học thì làm sao có cái ngày xúc tuyết đến đau cái vai thế này, nói vậy không phải bắt đền anh Hai mà chỉ ví dụ vậy thôi hà. Cái ngày gọi điện vô Highland Dragon gập Mrs. Trương báo đi Mỹ, Mrs. Trương ngỡ ngàng, chị Hà ngỡ ngàng không biết con này nói thiệt hay nói chơi nữa. Mà mình đi Mỹ nhanh thiệt đó, phỏng vấn ngày thứ Ba, có visa ngày thứ Tư, Thứ Năm nộp đơn xin nghỉ bên Pru nói là thứ 6 nghỉ bị Má Hạnh hăm he đủ thứ, đành vậy thôi chứ biết sao bây giờ, trường học khai giảng vào tuần sau mà. Anh Hai kêu anh Vũ book vé máy bay gấp để cho nó đi cho kịp trường học. Tối thứ sáu nhà anh Vũ-chị Sáu ăn tân gia sẵn làm tiệc chia tay mình luôn vì thứ 7 lên máy bay rồi. Ta nói cái gì từ từ mình còn suy nghĩ chứ nó đến như nước lụt thì ai sai đâu làm đó chứ chẳng có suy nghĩ được gì. Ngày thứ 7 là 1 ngày kinh hoàng, đi sắm đồ hết cả ngày, về đến nhà 7 giờ tối. Bị Mẹ chửi cho 1 trận vì về trễ sợ k đóng vali kịp. Cũng may chị Sáu có thâm niên đóng vali cho anh Vũ đi công tác mấy chục năm trời nên chị khui đồ ra, đóng khoảng 45 phút là xong hết. Cả nhà ăn uống chung trước khi đưa con nhỏ lắm chuyện này ra phi trường. Khiêng va li ra xe anh Hai xong la cả nhà chất lên xe anh Thử, anh Vũ với xe anh Hai đưa mình ra phi trường luôn. Từ Bình Dương đi phi trường 45 phút mà sao thấy thời giang qua nhanh quá, cứ muốn níu giữ cái khoảnh khắc mà cả nhà củng quây quần lại quá. đến phi trường là hơn 10 giờ, 12 giờ bay. Anh Vũ dẫn vô làm thủ tục nên nó nhanh hết biết luôn. Làm xong quay ra chi kịp ôm hôn mẹ, bé Mèo rồi là đi liền, sợ khóc mà.
Vậy đó, đi du học mà như trốn nợ vậy đó.
3 năm rồi đó, về nhà được đúng 1 lần. Không phải không muốn về mà về thì anh Hai tốn tiền nhiều quá nên không dám về nhiều mặc dù nhớ mẹ dữ lắm.
3 năm rồi, thấy mình thay đổi thật nhiều, ngày xưa ở VN mẹ cưng như công chúa, từ nhỏ tới lớn không biết rửa cái chén, cái gì cũng có người làm hết cho mình. Mình lớn lên thì Ba Mẹ nghèo rồi nhưng con nhà nghèo chứ làm em nhà giàu, hihihi...., nên cũng như con nhà giàu vậy đó. Người ta có xe máy đi học anh Hai cũng mua cho mình xe máy. Người ta đi học ở SG phải thuê nhà trọ thì mình có nhà ở đàng hoàng còn khuyến mãi thêm người giúp việc nhà nữa chứ. Vậy đó, sướng như công chúa nhưng không phải công chúa, hahah...
Người ta có cha mẹ cho đi du học, ba mẹ mình nghèo(không có thu nhập cao, chỉ có lương hưu thôi) nhưng mình vẫn được đi du học vì mình làm em của anh Hai. Thực ra anh Hai cũng không phải được kế thừa gì tài sản của ba mẹ hết, ba mẹ cho anh Hai học hết ĐH Bách Khoa-ngành cơ khí xong rồi anh Hai nói con tự lo cho con được. Vậy là anh Hai tự lo cho anh Hai thiệt. Ngày ba làm ăn thất bại, rồi bị bệnh gai cột sống nữa, bác sĩ không cho Ba đi làm nữa, anh Hai hứa với Ba: để con nuôi mấy đứa tụi nó, ba cứ yên tâm mà về hưu đi, con lo cho Ba má được mà. Vậy đó, dậu đổ bìm leo tùm lum nhưng cũng may còn có cây cột xi măng còn chắc nên mình cứ tiếp tục cuộc sống cũ. 20 năm rồi, 1 mình anh Hai thay ba mẹ gồng ghánh nuôi ông bà Nội, nuôi dì Hai(chị của mẹ), nuôi ba mẹ, nuôi bầy em 5 đứa ăn học nên người, dựng vợ gả chồng. Nuôi luôn em rể khi anh Vũ còn nghèo(anh Vũ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống ở chợ Cầu Muối, nhờ anh Hai nói với ba mẹ nên mới cưới được chị Sáu), nuôi luôn em dâu học xong ĐH Mỹ Thuật nữa chứ.
Anh Vũ học giỏi, anh Vũ thành công(tổng giám đốc tập đoàn Mai Linh), anh Vũ ngang tàng(giang hồ cũng cỡ anh Phú) nhưng anh Vũ cực kỳ nể anh Hai. Anh Vũ nể anh Hai không phải vì hồi xưa anh Hai giàu mà không khi dễ anh Vũ mà anh Vũ nể anh Hai vì anh Hai cho anh Vũ biết được tình cảm gia đình thế nào. Anh Vũ nể anh Hai vì anh Hai làm được nhiều chuyện mà không ai làm được nhưng không bao giờ kể.
Cả đời này cũng không biết làm sao để trả cái ơn mà anh Hai nuôi nấng mình nữa.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

15 comments:
Ê nhóc, anh hai em tên gì vậy? Giỏi quá ta.
Em làm Pru hả?
Bữa nào chị qua lấy số phone chị 2 chị em mình tâm sự chuyện xa nhà ha.
Da, hồi xưa em làm ở Pru. Đang iu thích công việc thì dứt áo ra đi. Anh Hai em tên Trần Trung Nghĩa. Anh Hai em làm bên cơ khí, anh chỉ nổi tiếng trong ngành cơ khí thôi hà chị. Em nghĩ anh rể em nhiều người biết hơn(vì lên TV mấy lần hihihii...). Dạ, chị cho em số phone của chị Hai chị hén, em nhiều chuyện lắm, hihih...Chị thức sớm quá vậy?SG mình hơi lành lạnh rồi phải không chị?
Chị, số phone của em: 816 797 3073. Chúc mẹ chị mau khỏi bệnh.
Hồi xưa Trân làm bộ phận nào bên Pru dạ?
Em làm customer service, chị cũng làm Pru ah?Em làm văn phòng chi nhánh Bình Dương.
Chị đi du học từ năm 18 tuổi. Chị thi vảo BK sau mới chuyển qua Y. Hỏi bâng quơ vì bạn thân chị từ BK, Y và Kiến trúc nhiều lắm. Pru có vài người quan trọng là bạn thân chị nên chị cũng hỏi bâng quơ em luôn. :)
mai mốt qua tha hồ 8 nhen
Chậc. Anh Hai và anh Vũ đáng kính nể quá. Ngưỡng mộ ngưỡng mộ. Phú mỗ không dám so sánh đâu, không dám.
Hỏi một câu chân thành nhé: Học xong có về VN không?
Anh Phú: Dạ bây giờ em vẫn còn muốn về, còn lâu dài thì em chưa biết vì còn lâu quá đó anh. Thật ra thì ban đầu định học về Business thôi, bây giờ đèo bòng đủ thứ nên còn lâu lắm. Em ngưỡng mộ anh Phú, còn tại sao em sẽ nói sau, hihihi...
Chị Hương: bạn thân của chị tên gì?Làm bên Medical hay bên Operation vậy chị? Pru lớn lắm nên em cũng không biết nhiều.
hai chị trao đổi YM rồi chat voice có hay hơn không. gái mà nói chiện điện thoại thì biết nhiêu tiền đốt cho đủ? :P
chị, khúc cuối, rơm rớm nha. :)
Bà chị chị làm cho Pru (Sài Gòn), chị hay qua đó chơi thành ra quen quá trời người Pru luôn à. Em mà làm ở SG có khi chị cũng biết em luôn :).
Chi Na: hồi xưa em có làm ở STC 37 Tôn Đức Thắng. Bạn chị tên gì?
Imagine: Thanks. Uhm, ở Mỹ gọi sau 9 giờ đêm thì k bị charge gi hết đó imagine. Em ngủ được chưa vậy?Giữ gìn sức khỏe em nhé, sống 1 mình nên phải tư lo em ah.
Chị cũng từng làm ở Pru mấy tháng,năm 2003. Chị làm chỗ chị Lý. Chị không thích văn hóa làm việc ở đó nên dông sớm.
Em có ông anh Hai qúy hóa quá.
Đọc tâm sự của em thích quá, bữa nào chị cũng kể chuyện nhà chị đi Mỹ như thế nào, cảm tưởng về nước Mỹ, về hay ở lại...cho em nghe.
Chi Polka: nếu nói chuyện ở Pru thì chắc phải làm 1 cái trang riêng cho mọi người viết quá. Em nói thiệt là Pru nhiều đặc sản quá, không biết làm sao mà kể cho hết. Với em, Má Hạnh(Trần Ngọc Hạnh) là đặc sản của em đó, mẫu này không đụng hàng luôn áh. Hôm nào chị em mình tâm sự chuyện Pru, chuyện bỏ nhà đi Mỹ hén chị.
Ừ, hôm nào quởn tâm sự chuyện Pru cho chị nghe với.
Em có người anh Hai thật tuyệt vời.
Tình cờ biết blog của em, tình cờ biết anh hai của em qua bài viết, học hỏi được đôi điều về trách nhiệm và nghĩa vụ làm anh hai. Đầu năm biết một tấm gương như thế này là một điều may mắn, cám ơn em đã viết bài này. Chúc em thành đạt.
--------------------------------
Một người lạ.
Post a Comment