Monday, December 21, 2009

3 năm lưu lạc

Đi mua quà Christmas cho Tony và Tenna, 2 đứa con của cousin, tụi nó dễ thương đến nỗi mình có thể ghét cả nhà bên đó không thèm nói chuyện nhưng không thề không sang thăm tụi nó.



Thấy 2 đứa lớn lên từng ngày, Tony thì nói tiếng Mỹ pha tiếng Việt còn Tenna còn nhỏ nên vẫn chưa đi học trường Mỹ, nói tiếng Việt líu lo. Thương 2 đứa cứ bị nhốt trong nhà, không được ba mẹ chở đi đâu chơi hết mà cũng không có đồ chơi luôn. Ba mẹ làm 7 ngày 1 tuần, 10 tiếng 1 ngày ở ngoài tiệm nails. Thương 2 đứa đứt ruột mà không dám chở đi chơi vì sợ đổ thừa. Làm con nhà giàu mà như tụi nó thật tội. Ở nhà 1 triệu rưỡi, ba mẹ đi xe Cadillac, nhà đất ở Mỹ, ở VN bao la mà trong nhà không có tiền mua đồ chơi cho 2 đứa nhỏ. Quần áo thì toàn đồ Goodwill. Cousin mình không phải không có tiền nhưng vợ giữ tiền hết, mua đồ chơi hay quần áo cho con về mà vợ coi bill thấy gần $20 là nói cả đêm khỏi ngủ luôn vì chồng xài sang quá. Mỗi lần mình mua đồ chơi cho 2 đứa chơi mà bị hư thì tụi nó bị mẹ nó chửi là chơi không biết giữ nên mẹ tụi nó mới không mua đồ chơi cho chơi(có đứa con nít nào chơi đồ chơi không bị hư không ta?). Tony học trường tư, thấy các bạn có đồ chơi mang vô lớp chơi, Tony không có, giựt của bạn chơi luôn. Thấy cháu ngồi viết thư xin lỗi hiệu trưởng mà không cầm được nước mắt, thương cho cái phận con nhà giàu của con quá.



Nhớ mấy đứa cháu ở VN quá, anh chị mình không có giàu như cousin mình nhưng con cái thì không thiếu thứ gì nha. Cưng con đến nổi phát bực luôn vì mình từng bị "cưng" như vậy. Cái gì cũng có chỉ có tự do là không có thôi. Mun-con anh Hai-21 tuổi rồi mà còn chưa biết đi xe đạp. Ba đưa đón đi học hoặc tài xế của Ba chở đi. Mun có bạn trai, nhưng chỉ được gặp bạn trai ở nhà thôi, Ba Mun không cho 2 đứa đi đâu hết. Tội nghiệp thằng nhỏ, đi làm vậy chứ canh giờ Mun nghỉ trưa thì mua bịch nước mía với fast food chạy vô trường cho Mun rồi 2 đứa nói chuyện chút xíu trước khi Mun có lớp. Nhớ hồi xưa, mình 22 tuổi, được ở riêng nhưng nhà thì có ĐT, anh Hai biết hết lịch học, cứ đúng giờ là anh Hai gọi ĐT nhà xem về chưa. Mỗi lần muốn đi chơi thì phải xin và trả lời đầy đủ câu hỏi mới được đi: đi đâu, với ai, chừng nào về, có về nhà trước 10 giờ không. Về Bình Dương đi làm thì đỡ hơn chút. Chỉ có điều không nỡ đi chơi chứ không phải ba mẹ không cho đi. Bữa nào đi chơi là mẹ thức chờ cửa đến khi mình về mẹ mới ngủ. Lâu lâu còn hù "mai tao nói với thằng Nghĩa, mày lúc này coi cái nhà này như nhà trọ, về nhà chỉ để ngủ thôi chứ không biết có 2 người già này nữa". Vậy đó, cứ bị anh Hai la hoài từ nhỏ cho đến lớn, Chị Hai bênh mình "mấy đứa lớn rồi, anh đừng la tụi nó nữa" anh Hai hỏi "có chồng chưa mà lớn". Vậy là hết chuyện, không ai nói gì nữa hết. Thèm được tự do như mình đang được sống ở Mỹ nên xúi mấy đứa cháu tìm cách mà chạy sang đây để được tự do.



Mẹ cứ hỏi chừng nào lấy chồng, nghe đến lấy chồng thì lại tiếc cuộc sống bây giờ nhưng không dám nói, sợ Mẹ lo. lấy chồng thì sợ sinh con, sinh con khó quá làm sao mà mình sinh con cho được chứ. Mà lấy chồng mà không sinh con thì không được. Mình chưa muốn lấy chồng, không dám sinh con nhưng muốn có con để nuôi.



Hồi mới qua Mỹ, mấy ngày đầu thức dậy khoảng 2 giờ sáng, xung quanh im lặng hết, cảnh vật thì lạ hoắc, cứ tưởng mình chết rồi, tự nhiên đổ mồ hôi vì sợ, mình chết mà chưa gặp được Ba Mẹ. Hình ảnh Ba Mẹ cứ theo mình mãi cho dù mình đang ở xa ơi là xa và lâu ơi là lâu chưa về thăm Ba Mẹ được nữa.

Nhớ hồi nhỏ có 1 mơ ước được ra ngoài chơi với mấy đứa trong xóm, xin hoài mà không ai cho hết. 1 hôm nhà có khách, thừa cơ xin luôn, ba mẹ không muốn mình khóc lóc hoài nên cho ra ngoài chơi 10 phút. Không biết ông ứng bà hành thế nào vừa chạy chơi được có 5 phút tự nhiên có chiếc xe honda bị lạc tay lái đụng cái rầm vô cửa nhà mình, ba mẹ mặt mày xanh xám, chạy ra kéo 2 chị em vô nhà, đóng cửa lại. Vậy là hết luôn, đừng mong chơi bời gì nữa.

Chưa có con nhưng hoạch định sẵn 1 kế hoạch nuôi dạy con rồi nha. Những gì mình có và không có sẽ cho con hết. Sẽ mua cho con đồ chơi, sẽ cho con được tự do chới với bạn chứ không bị nhốt trong nhà như mình hồi còn nhỏ, sẽ cho con được học lái xe khi đến tuổi, sẽ cho con đi chơi với bạn trai/gái.

Còn mấy ngày nữa là đúng 3 năm mình lưu lạc ở đây. TỰ DO muôn năm, hihihi...cám ơn cuộc sống tự do đã cho mình lớn lên chứ không là em bé 30.....tuổi ở nhà nữa.

10 comments:

Polka Dots said...

Bên Nebraska mà nhà triệu rưỡi thì chắc to lắm? Chắc do tậu nhà to, xe xịn nên phải cong đít trả nợ, không dám ăn xài. Chỉ tội mấy đứa nhỏ.

Hồi trẻ nghĩ tới sinh con chị đã sợ đến rùng mình,vậy mà cuối cùng mọi thứ cứ đến tự nhiên. Sinh con không khó, nuôi con mới khó nhỏ ơi.

imagine said...

nhớ ghi lại nha, chỉ sợ sau này làm mẹ cái quên sạch vì thương núm ruột của mình quá đó chị. mà nghĩ cũng hài, úm chi mà úm dữ ác để chị thèm tự do phát rồ. :P thôi để bữa nào em kể chiện em được tự do cho nghe hén.
vụ sinh con, em cũng nghĩ như chị Polka, nuôi con khó vì thế mà không dám sinh.

Anonymous said...

Lấy chồng phải yêu mới lấy chớ, đâu lấy đại đuợc mà ba mẹ cứ hối. :) Còn vụ sanh con, em đừng lo, đó là điều tự nhiên thôi. Như chị PD nói, sanh con thì dể, dạy con mới khó đó em.. Mà kế hoạch dạy con của em cũng "quành tráng" lắm chớ bộ. Chúc em giáng sinh vui vẻ nhen cưng.

Đậu

lvu said...

happy holidays :)

Quana said...

Y chang chị, chị cũng sợ hết hồn vụ sinh con, thành ra chồng nó chửi hoài :).

Anonymous said...

Phung cưng, như Đậu nói đó khi nào gặp đúng người thì hãy tính chuyện lập gia đình và sinh con ...Merry Xmas em gái .

Người lữ hành kỳ dị said...

Đọc tình cảm hén. Cứ tự nhiên đi, đừng kế hoạch gì. Cái gì đến, khắc đến. Mình muốn cũng không được. Tự nhiên thôi
Chúc em giáng sinh Anh Lành và Hạnh Phúc nhé.

PhungPat said...

Em cũng đang chờ cái gì đến nó sẽ đến, nhưng nghĩ thì sợ quá.

@ Chị PD: nhà cousin em to lắm, tiền màn không mà hết 24 ngàn đó chị. Nhà xe gì cũng pay off hết rồi áh mà cho con mặc toàn đồ nhà thờ cho không hà, vậy mới thương tụi nó.

@ Imagine: nhớ kể nha em, cùng chung cảnh ngộ hén.

@ Chị Ba: em chỉ ước vậy thôi chứ biết chừng nào mới có con được, em không biết mình có con sẽ làm sao nuôi con nữa.

@ Anh Lừng: Giáng sinh vui vẻ nha anh.

@ Chi Na: Giáng sinh vui vẻ nha chị.

@ Chị Hai ơi: em đang chờ để gặp đúng người nhưng hỏng biết có sinh con được không nữa, khó quá hà.

@ Anh Phú: Giáng sinh vui vẻ nha anh.

Polka Dots said...

Cám ơn em. Chúc em Giáng sinh vui vẻ.

Mi gió một cái nè....muah!

Patrick said...

Merry Christmas sweetheart. anh nho em nhieu lam!