Friday, December 25, 2009

Hợp đồng ký trên bàn nhậu?

Hôm nay ngoài trời bão tuyết đang kéo đến. Mình sống ở VN bao nhiêu năm, bão tố chỉ thấy mưa gió thôi(ở Bình Dương hầu như k có thiên tai), bão tuyết nó ghê hơn mưa gió ở chổ nó chôn cái xe của mình hồi nào không biết luôn.

Cái entry "Xích lô" của anh Phú thật xúc động. 3 giờ rưỡi sáng rồi nhưng chưa ngủ được vì ngoài trời gió hú ghê quá. Xung quanh im lặng, chỉ có gió thôi và cái entry của anh Phú làm mình nhớ anh Hai quá. Anh Hai không phải đạp xích lô để nuôi mình ăn học, anh Hai cũng không phải thương binh nặng như ba anh Phú. Nhưng 1 lần anh Hai bệnh, rất nặng:

Anh Hai bị lao phổi. Đó là lần cuối cùng mà mình khóc vì thói quen hút thuốc lá của anh Hai. Khi mình lên SG đi học thì ở chung với anh Hai 1 thời gian trước khi anh Hai cho ở riêng. Ngày nào cũng mang nước trái cây từ nhà lên văn phòng cho anh Hai(chị Hai làm sẵn nhưng chị Hai không biết đi xe máy), thường thì mình đổ gạt tàn thuốc trong phòng làm việc của anh Hai vì phòng làm việc của anh Hai ít khi để cho chị tạp vụ vô làm. Ngày nào đầu lọc trong gạt tàn thuốc mình đếm tổng cộng cũng gần 40, chưa tính đầu lọc trong gạt tàn thuốc trong phòng tiếp khách của anh Hai. Phòng làm việc của anh Hai ban đầu sơn màu trắng, nó ngả sang vàng vàng rồi thành màu vàng luôn cũng là lúc anh Hai nhập viện Phạm Ngọc Thạch.

Trong ngần ấy năm mình năn nỉ anh Hai bỏ thuốc không biết bao nhiêu là lần, rồi giận, rồi khóc luôn vì sợ anh Hai bệnh, mình là người biết rõ số lượng thuốc lá anh Hai hút 1 ngày nhất nên mình cũng là đứa năn nỉ nhiều nhất. Anh Hai nói: anh Hai làm việc khuya, không ngủ nhiều, phải suy nghĩ nhiều nên anh Hai hút thuốc để đầu óc tỉnh táo. Thương anh Hai đến không nói được gì. Anh Hai thức rất khuya, thường 2 giờ sáng anh Hai mới đi ngủ, mình có thói quen thức khuya cũng từ đó vì thấy anh Hai thức mình cứ lo lỡ anh Hai xỉu lúc đang làm vệc thì không ai biết(lo vậy thôi chứ chị Hai lúc nào cũng bên cạnh anh Hai khi anh Hai ở nhà).

Bác sĩ chẩn đoán anh Hai bị lao phổi do lao tâm, lao lực và do thuốc lá nữa. Mình có cảm giác vì mấy đứa em nheo nhóc mà anh Hai đổ bệnh, cái cảm giác đó không biết tả thế nào. Bác sĩ yêu cầu anh Hai phải bỏ thuốc ngay. Chỉ trong 1 ngày, anh đoạn tuyệt với thuốc lá luôn, anh Hai nói: con xin lỗi Ba Má, tại con hút thuốc nhiều mà đổ bệnh làm cả nhà lo lắng. Mẹ khóc đến khi về đến nhà ở Bình Dương vì thằng con. Anh Hai nằm viện 2 tháng thì xuất viện, trong 2 tháng đó anh Hai không được nhìn thấy con vì mấy đứa nhỏ không được vô bệnh viện Phạm Ngọc Thạch thăm anh Hai. Tụi nó ở nhà làm quà, làm thiệp gửi vô cho Ba. Anh Hai cảm động đến rơi nước mắt. Cái thời gian đó bệnh viện chưa có internet, anh Hai dấu cái laptop trong phòng để làm việc và điều hành cty từ bệnh viện nhưng không chat được với con.

Ngày anh Hai xuất viện, Mun với Hậu mừng đến không nói được, tụi nó chỉ được đứng xa xa nhìn Ba vì bác sĩ vẫn chưa cho anh Hai nói chuyện với 2 đứa nhỏ. Sau đợt anh Hai bệnh, 2 đứa nhỏ lớn hơn nhiều trong suy nghĩ. 1 lần, Mun lấy đất sét nặn thành 1 tấm thiệp, trong tấm thiệp là 1 bức thư, có những chỗ Mun viết bị lem chữ (chắc tại khóc lúc đang vết thư), Mun nói Mun ước được chở Ba đi chơi trên chiếc xe Mun mua bằng tiền của Mun, Mun muốn cắt móng tay cho Ba, pha cafe cho Ba mỗi sáng hoài luôn, chỉ cần Ba không nhậu nữa là Ba sống hoài với Mun, anh Hai ép búc thư cất kỹ như 1 bảo vật.

Sau khi bỏ thuốc thì anh Hai khỏe hơn nhiều, chị Hai cho sơn sửa lại phòng làm việc của anh Hai, mấy năm rồi sơn tường vẫn trắng tinh.

Có lần, anh Hai đi nhậu về, mở cửa cho anh Hai vô nhà, 2 anh em ngồi nói chuyện, mình năn nỉ anh Hai bớt nhậu, anh Hai nói chứ "hợp đồng thỏa thuận trên bàn nhậu không hà, anh Hai bớt nhậu thì không có hợp đồng". Vậy đó, mình khóc với chị Hai vì cái vụ beer rượu, thuốc lá của anh Hai không biết bao nhiêu là lần rồi.

Bây giờ thì anh Hai không còn nhậu nhiều nữa, thuốc lá cũng bỏ luôn rồi, hợp đồng thì cứ đến làm không kịp. Phải khuyên anh Hai bớt làm việc lại, các em cũng lớn hết rồi, gánh nặng trên vai anh Hai cũng nhẹ đi rồi nhưng anh Hai vẫn còn tham công tiếc việc lắm, 1 ngày vẫn còn ngủ 5 tiếng thôi. Đến khi nào anh Hai ngủ đủ 8 tiếng/ngày thì lòng mình mới bình yên được.

Mai là Christmas rồi, mình không phải là con chiên nhưng cũng cầu xin cho anh Hai mạnh khỏe, 1 ngày ngủ đủ 8 tiếng và có thời gian ăn trái cây chứ không uống nước trái cây xay nữa.

9 comments:

Anonymous said...

Bài hay và xúc động quá em :hug

imagine said...
This comment has been removed by the author.
Anonymous said...

Nhỏ Phụng, thể theo yêu cầu của em chị đã posted hình đi .

Polka Dots said...

Coi hình áo quần cho vui được không? Chị không chụp hình Giáng sinh nhỏ ơi.

Người lữ hành kỳ dị said...

Đọc cảm động quá. Cảm động thiệt tình.
Chuyện hợp đồng ký trên bàn nhậu thì không đúng đâu em.

Anh uống rượu vì anh khoái uống rượu, hết. Bây giờ cũng lo cho con, không dám uống, mặc dù thèm lắm, nhiều lúc thèm không ngủ được, nhất là trời mưa.

Còn thuốc, cũng muốn bỏ lắm, mà nghĩ tiếc. Để cố coi sao.

Lana said...

Hi Thy Thy, bữa nay mới vô đọc blog Thy Thy, thấy Thy Thy viết rất giản dị chân thành, có gì đó quen quen với Lana.
Thy Thy viết về anh Hai rất cảm động. Cầu mong cho anh khỏe mạnh. Người đi xa thường lo lắng nhiều hơn về sức khỏe của người thân. Lana rất hiểu điều này.

PhungPat said...

Chị Hai ơi! em tối ngày cứ nhớ nhà hoài, kỳ quá hà. Ráng k nhớ nhà ít bữa xem sao.

Anh Phú nè, chuyện HĐ ký trên bàn nhậu rõ ràng là anh Hai em lừa em mà, cả chuyện hút thuốc cho tỉnh táo cũng lừa em luôn vì bây giờ anh Hai ít nhậu rồi, bỏ thuốc lá luôn nhưng cty anh Hai đâu có ngừng hoạt động mà nó còn đi lên nữa. Em chờ tin anh Phú bỏ thuốc nha anh.

Chị Lana, vui vì chị ghé thăm em áh. Cảm ơn chị hỏi thăm anh Hai em nha, anh Hai em bây giờ khỏe lắm rồi chị.

Huong said...

Happy New Year em. Chị cảm lạnh nên xìu quá ko có viết lách gì hết. Nguyen năm vui vẻ nha nhóc.

Polka Dots said...

Hơi trễ một chút nhưng cho chị chúc mừng năm mới nha. Chúc em sức khỏe, mập lên một tí nè, học hành giỏi giang và sớm gặp lại người ấy nhen.