Hôm nay bệnh, bệnh nặng đến nổi không dậy nổi luôn. Bụng đói, tay chân run rẩy nhưng cứ thèm cháo thịt bằm nên phải cố gượng dậy mà tự nấu ăn.
Vừa nấu ăn mà vừa khóc, khóc vì nhớ mẹ quá.
Nếu mình không ở đây 1 mình thì mình sẽ không bao giờ biết quý những giây phút được ba mẹ chăm chút từng li từng tí. 1 tô cháo mẹ nấu cho lúc bệnh, mẹ phải ngồi kế bên canh chừng cho ăn hết tô cháo rồi mẹ mới yên tâm, lúc đó mẹ cứ hay rầy rà bệnh mà không chịu ăn làm sao hết bệnh và: tao không có ăn dùm mày được, nếu tao ăn mà mày no thì tao đã ăn lâu rồi chứ k có bắt mày phải ăn chi cho cực khổ. Nhớ đến đâu nước mắt chảy dài đến đó. Mình sẽ không bao giờ có được tô cháo nào ngon như tô cháo mẹ nấu lúc mình còn ở nhà.
Ngồi ăn tô cháo mình nấu mà sao nó đắng quá, chắc tại sốt nên miệng bị đắng. Hay tại mình khóc nhiều quá.
Mà sao lúc này mình cứ hay bệnh hoài. Thời tiết lúc nóng lúc lạnh, không biết bao giờ mới ổn định lại được nữa.
Gọi ĐT cho bạn báo mình bệnh, bạn lo lắng nhưng cũng đâu làm gì được, bạn đang ở xa lắm mà.
Chỉ cần có mẹ với mình thôi thì không cần uống thuốc chắc cũng hết bệnh, chỉ cần được nghe mẹ rầy rà vì cái tội bệnh mà không chịu ăn, bệnh mà không chịu mặc thêm áo lạnh....
Gọi về nhà cho mẹ để tìm chút hơi ấm, mình không dám nói cho mẹ biết mình đang bệnh nhưng không biết sao mẹ vẫn biết. Mình hỏi mẹ sao mẹ hay quá vậy, mẹ nói: tao nuôi mày 28 năm mới cho mày đi xa làm sao tao không biết được, nghe cái giọng của mày là tao biết mày bệnh. Bị mẹ rầy rà 1 hồi tự nhiên khóc, khóc vì thèm được có mẹ chứ không phải khóc vì giận mẹ như lúc ở nhà.
Cúp ĐT của mẹ xong thì nhận được tin nhắn của anh Hai. Anh Hai lo mình không biết tự chăm sóc bản thân, dặn dò đủ thứ. Mình 30 tuổi rồi mà sao không ai nghĩ mình lớn rồi, cứ phải để ý xem nó đang làm cái giống gì ở bên kia đại dương. Chị Hai cũng dặn dò đủ thứ mà có ai biết thời tiết bên đây có đỏng đảnh thế nào đâu.
Mai hết bệnh sẽ đi lấy hồ sơ trường học cho Hậu, Hậu sẽ sang đây học lại lớp 11 để chuẩn bị cho ĐH. Uhm, thấy mừng vì sắp có người ở chung với mình, mừng vì mình sẽ không còn cô đơn nữa.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

4 comments:
Tội ngịp hem. Đọc mà rớt nước mắt theo, tui cũng nhớ nhà quá, tui ko những nhớ Mẹ, mà còn ông bà ngoại, mấy đưá em nữa. Trừ chồng ra, thì mình coi như cũng một thân một mình bên này chứ gì hixx. Giờ có thêm con nhóc, ko biết tính sao vì ko muốn ở đây chút nào hết. Cứ tính chuyện về vn, mà giờ fải vì tương lai của con em chúng ta
Nhớ nhà vậy thôi chứ cũng chưa tính chuyện về VN đâu vì còn nhiều thứ ở đây níu chân mình lắm lắm, hihihi..
Uhm, nhiều khi thấy buồn, cô đơn tủi thân kinh khủng, nhất là lúc bệnh. Đôi lúc chị nghĩ nếu hồi xưa ba mẹ đừng cưng chiều mình quá thì có khi mình sẽ dễ dàng thích nghi khi mình xa gia đình. Nói vậy thôi chứ nếu mình có con cũng muốn cưng chiều, nâng niu nó như ba mẹ nâng niu mình thôi.
Chị có tới 3 mình mà vẫn thường xuyên thấy cô đơn nè, nói chi đến em. Sao em không kiếm ai share phòng để còn nương tựa qua lại lúc khó khăn.
Chắc là cảm lạnh? Có thuốc men gì không? Thôi chúc em chóng khỏi nhé.
Chị vừa đi khám tổng quát xong, may quá không có vấn đề gì. Cám ơn Phung hỏi thăm.
Em cũng có bạn, nhưng bạn em không có ở gần, đi hoài hà chị.
Em bị cảm vì thời tiết thôi chị, cám ơn chị. EM không có uống thuốc, nó tự hết, hiihihih....em bị dị ứng với kháng sinh mà.
Năm sau cháu em qua đây du học, 2 cô cháu ở chung sẽ đỡ cô đơn hơn.
Post a Comment