Thursday, February 4, 2010

Làm trâu đi cày trên Highway

Sáng nay mưa tuyết, nhìn có vẻ là đẹp nhưng đường xá nó dơ ta nói khỏi nói luôn. Sao lúc này mình hay complain về thời tiết quá không biết nữa. Vừa lái xe mà vừa tưởng tượng mình giống con trâu đang cày trên ruộng quá vì dưới đường nó lầy lội y như cái ruộng đang cày ở VN vậy.



Từ ngày có xe mới mình không còn thói quen nghe đài trên xe nữa mà chuyển sang talk phone. Cái xe nó connect với phone của mình luôn nên vừa lái xe vừa talk phone mà không sợ cảnh sát. Nạn nhân ca cẩm của mình là anh Hiếu, hihihi....Hiếu rảnh vào buổi sáng lắm vì Hiếu làm ông cha nên sáng sớm thường là Hiếu là ở văn phòng Hiếu thôi. Kể chuyện em làm con trâu đi cày trên Highway, Hiếu rầy rà từ khi qua Mỹ mình cứ hay ví mình như súc vật quá vậy. Ah, nhớ vụ này rồi, lúc nói với Hiếu mình muốn dọn ra ở riêng vì nhà Mợ nói mấy người sống ở VN giống trâu bò quá vì ở lâu với công sản nên không còn biết cái gì là sướng, là khổ nữa. Lúc đầu nghe nói thì mình cứ nghĩ Mợ là Chí Phèo, còn mình là dân làng Vũ Đại nên không chấp, nhưng cuối cùng làng Vũ Đại có mỗi mình mình thôi nên đích thị mình là trâu bò rồi. Nói với Hiếu trâu bò làm sao ở chung với người ta được nên mình phải dọn ra riêng. Lúc đó thì Hiếu cười, nói mình không biết tự nhịn. Nói đến nhịn thì mình thấy mình không nhịn thì đâu có còn nhìn mặt gia đình bên đó được nữa. Mấy năm làm ở Pru luyện được chiêu: người ta chửi mình mà mình chửi lại thì chẳng khác nào mình cũng giống người ta, im lặng có nghĩa là "tui không cùng đẳng cấp mấy người đâu nha". Nhưng mà Pru khác, nhà Mợ khác vì nhà Mợ ra vô gặp hoài, còn Pru thì khách ra vô thường xuyên nên không đem chiêu này ra xài hoài được.



Sáng nay thì bị Hiếu rầy rà chuyện mình càng ngày càng khác Phụng ngày xưa Hiếu quen biết. Không biết khác cái gì nữa. Hồi mới quen Hiếu, mình cũng hay kể mấy chuyện bực mình khi mình đi làm, nhưng toàn là bực mình nhà nước thôi. Có lần nói với Hiếu Bin Laden mà cho em bom thì em xin 2 trái, 1 trái em thả ở cục thuế, 1 trái em thả ở cục Hải quan. Hiếu nói lúc đó mới từ Mỹ về VN sau mấy chục năm nên thấy mình nói chuyện vui quá nên gây ấn tượng cho Hiếu, vậy là quen nhau. Đùng cái Hiếu đi tu, hahaha..., không lẽ mình có khả năng làm Hiếu muốn cống hiên cuộc đời của anh cho Chúa chứ không cam tâm cống hiến cuộc đời cho mình.



Nói với Hiếu em lớn rồi mà sao em thấy mình cứ vô dụng sao đó, trâu bò nó còn có ích cho đời chứ em hình như chỉ làm hại đời thôi, Hiếu cười nói mình lúc này sao bi quan quá. Không phải mình bi quan mà vì bị điểm thấp là thấy mình vô dụng vậy đó. Anh Hai bỏ cả gia tài cho mình đi Mỹ học, chỉ mỗi chuyện học thôi mà sao cũng khó quá hà. Bài nào thấy cũng hiểu, cũng biết làm hết nhưng điểm thì bị thấp qua vì bị trừ mấy lỗi không đáng trừ, thấy mình tệ quá. Nói với Hiếu mình 30 tuổi rồi mà chưa từng làm được chuyện gì có ý nghĩa hết, cứ quanh đi quẩn lại chỉ mỗi chuyện học hành, gia đình, người yêu thôi. Từng tuổi này mà chưa bao giờ ngồi lại 1 mình mà viết được 1 đoạn suy tư suy năm như Imagine hay em Thanh. cứ ở không là suy nghĩ coi kiếm cái gì ăn cái đã.



Chưa kể là 28 năm làm người từ nhiên qua Mỹ làm trâu bò, trâu bò thì làm gì biết nhục nữa nên nhiều lần sỉ vả mình cái nỗi nhục không biết nấu ăn, mình nấu mình còn không ăn được. Ban đầu còn biết nhục với bản thân nha, tự tìm kiếm công thức để nấu, sau này chấp nhận nhục luôn, nấu k được thì nhịn ăn. Anh Phú nói người như mình thì sướng vì mai sau chồng sẽ phải nấu cho mình ăn. Uhm, nếu chồng mà không nấu thì mình nấu, đâu còn biết nhục nữa đâu mà sợ người ta chê dở.



Chị Lún nói cười lên cho đời nó vui, ngày nào mình cũng có chuyện để cười, lâu lâu mới thấy đời vui. Hiếu nói mỗi ngày phải tự tìm niềm vui cho mình, vui cái nỗi gì khi có mỗi chuyện ăn với học không thôi mà mình còn làm chưa được nói gì đế chuyện lớn là lấy chồng, sinh con.

11 comments:

BeBo said...

Lam gi ma bi quan vay nho, song hon nhien di cho tre mai khong gia nha.hi...hi..

Polka Dots said...

Cái gì mà trâu trâu bò bò vậy!

Đi học thì có lúc điểm thấp có lúc điểm cao, miễn là mình cố gắng hết sức mình thôi.

Nấu ăn thì nấu riết cũng phải lên tay thôi, như chị nè :))

Anonymous said...

Nhỏ Phụng, mùa đông trời lạnh khiến người bị depress ...Em ráng cheer up lên thôi dể bị stress lắm .

Anonymous said...

Phụng à, ngày xưa có những lúc mùa đông Hà Nội cũng làm mình bị trầm cảm vậy đó, gắng lên nha.
nguoilavuaden.

Người lữ hành kỳ dị said...

Làm gì mà bi quan dữ vậy em, nói vậy không sợ trâu, bò nó buồn sao? He he. Giỡn chút cho em vui lên nhé. Cố lên, cố lên

Dã Quỳ said...

Nhỏ ơi. Kiên cường lên nhé. Đừng có bi quan quá mà. Học hành thì có lúc điểm này, điểm kia mà. Miễn là khi mình bị điểm thấp, mình biết lý do vì sao mình bị vậy rồi lần tới mình ráng thêm tí nữa là được rồi heng.

Còn chuyện gia đình ng` quen của Nhỏ thì kệ đi. Mình chấp riết rồi mất công mình mệt thêm à Nhỏ ui !!!

Chúc Nhỏ luôn đầy nghị lực, thành công và vui vẻ hoài nhen !!! Có gì thì gọi đ/t cho chị héng !

hugssssssssssss

Huong said...

sao hổng gọi chị nữa Phụng.

imagine said...

nghiêng người qua đây, em ôm vài cái cho tỉnh táo lại nè. :P nói chớ, trút ra được thì chắc cũng vơi vơi rồi ha. cứ tiếp tục như vầy ha. bức bối bực bội thì la lên, đừng có để trong bụng. thôi, cười lên y cho trẻ lâu và sanh địp. :*

Lana said...

Phụng yêu quý. Khi nào cảm thấy khổ sở thì cứ gào hét lên cũng là một cách thương mình. Gào hét với NK (Blog) là cách gào hiền lành nhất. Em cứ tự do viết hết ra nhé.

Tới chỗ nào ghé dừng được Phụng dừng xe chộp cho cái hình con trâu cày trên Highway. Về nhà ấm áp sạch sẽ thu giãn rồi, post hình lên blog share, lúc coi lại có khi hết bực, lại thấy vui vui. Thử đi nha :)

Cheers.

Thuy Dam Minh said...

Sao lại qua Mỹ làm trâu bò. Có đến mức tệ thế không em?
Mà mới đọc cái tên, anh tưởng em viết về quán rượu Highway 4 ở số 5 Hàng Tre cơ. Mùa Đông mà tới quán này thì thôi rồi. Hay lắm!

lvu said...

học hành nói chung là cực. ngày xưa anh chỉ mong thoát học. đến lúc thoát học đi làm lại thấy áp lực khác,lại chỉ muốn quay lại đi học.

buồn mới depress làm sao được? người yêu đâu rồi?