Hôm nay là ngày đầu tiên mình viết blog. Không phải quởn đãi gì đâu, bài nhiều quá bị stress nặng lắm rồi, phải kiếm chổ nào để xả stress thôi.
Tuần sau là có final của mùa Spring rồi, nghỉ được 1 tuần thì tiếp tục vật vã với mùa Summer(thường mùa này không bắt buộc), bà con nào không lấy lớp mùa Summer thì chuẩn bị đi làm hay đi chơi. Mình thì làm quần quật 12 tháng, 7 ngày/tuần nên Summer với Winter thì cũng vậy thôi.
Hôm nay có cái presentation trong lớp Toán ( dã man lắm). Nhóm của mình thức đêm thức hôm để làm cái project này nhưng không được điểm cao, buồn kinh khủng. Sáng mai phải vô trường để gặp Tutor check dùm bài essay. Hồi ở Việt Nam không hình dung được đi Mỹ học khó như thế nào, bây giờ thì thấm đòn rồi, đừ như cái củ từ luôn. Mình mà biết học ở Mỹ làm cho nhan sắc mình tàn phai nhanh chóng vầy là mình…..đi học khi tui con trẻ rồi chứ không có đợi tới ngày hôm nay đâu.
1 mùa học bình thường kéo dài khoảng 4 tháng (không tính mùa Summer), cả 4 tháng đó mình chẳng ngủ được 5h/ngày nữa, hỏi vậy sao mà bảo vệ được cái nhan sắc của mình chứ. Chưa kể là ăn uống cũng không điều độ nữa.
Uhm, cái lớp của mình sao lúc này vắng quá, hồi đầu mùa học thì lớp rất vui, bây giờ bà con withdraw nhiều quá nên cũng buồn.
Bây giờ nước Mỹ đang vào mùa xuân, cây cối ra hoa, nhà mình cỏ rác mọc đầy yard trước, yard sau. Nhà mình với nhà hàng xóm không có hàng rào nhưng nhìn cỏ thì biết được biên giới nằm ở đâu. Anh nhà hàng xóm cắt cỏ đến biên giới thì dừng lại, bên yard nhà mình cỏ mọc um tùm chen lẫn với Bồ Công Anh, yard nhà anh hàng xóm thì xanh rì màu “cỏ”. Anh í mà k xịt thuốc dùm cho yard nhà mình thì nhà anh í cũng đừng hòng mà “ xanh rì 1 màu cỏ” thế nào cũng sẽ có vài bông hoa màu vàng từ nhà mình sang làm quen.
Mà nhà mình chắc là cái nhà tệ nhất trong cái khu nhà này đó. Không hoa lá gì hết, cỏ thì để mọc đến khi sợ bị phạt mới cắt, mà cũng phải thôi, nhà mình đi làm 7 ngày/tuần, học full time trong trường nữa, về tới nhà chỉ muốn té xuống mà ngủ thôi.
Hôm nay mình định xách máy ra chụp hình cái biên giới của nhà mình với nhà hàng xóm thì cái biên giới đó biến mất rồi, tìm không thấy, có nghĩa là nhà anh hàng xóm cũng chưa cắt cỏ luôn. Chắc anh í chờ mình .
Mà để kể chuyện nhà anh hàng xóm nha. Nhà anh í có cái driveway hơi dài, sướng quá rồi còn gì nữa, nhưng anh í k thích đậu xe trong garage nhà mình hay trong driveway, anh í thích đậu ngay cái biên giới của 2 nhà thôi, nhiều bữa sáng sớm đi học, mắt nhắm mắt mở thế nào chút nữa là mình ký tên mình lên xe anh í rồi. Ơn trời là tui thắng kịp. Ai nói ở Mỹ nhà ai nấy ở, không phiền đến nhau đâu, nếu mình không thắng kịp thế nào hãng bảo hiểm của mình cũng có chuyện để làm hà.
Mình dọn về nhà này mới có 2 tháng thôi thì vô hè, hồi trước ở Apartment, không cần care cỏ rác, hoa hòe hoa sói gì hết, bây giờ dọn ra nhà riêng rồi, phiền đủ thứ hết áh.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

4 comments:
Đúng vậy, hồi em ở với ba mẹ chồng cũng tỉnh như không, ko thèm đếm xía đến mọi chuyện luôn chứ nói chi đến hoa lá cành. Giờ ở nhà riêng thì cái sân như cái bãi chiến trường luôn, mà em cũng kệ mẹ nó luôn hahahah
Ờ quên khen
''nhỏ này giỏi bây, viết được blog và viết được tiếng việt rồi kìa bây'' =)) hahaha
Làm sao đọc được blog của chị vậy?Mới viết xong hôm qua, hỏi ở nhà có ai thấy mình không, ai cũng nói không he62t a'h.hihii...Anyway, thanks for your comment.
Làm sao đọc được blog của chị à???
Chị comment lung tung trong blog của em, thì cái tên của chị nó đã dẫn đến tận nơi rồi :D.
Còn cái phần Người Theo Dõi đó, chị viết cái gì mới là nó báo cho em liền :P
Chị muốn ở nhà đọc được blog chị thì chị phải gửi link cho ở nhà đi, chứ ai tự nhiên mà mò ra được nhà người ta mà ko có địa chỉ hả bà???
Post a Comment