Tuesday, May 26, 2009

Driver's lisence.

Nhân dịp bạn Phượng comment về cái xe của mình, tự nhiện nhớ lại cái vụ bằng lái ở VN mà thấy hận trong lòng ghê nơi.
Số là mấy anh chị của bạn Phụng ở ai cũng có bằng lái xe hơi hết nên bạn Phụng cũng đua đòi, đi khám sức khỏe để đi học lái xe. Ở VN muốn thi được cái bằng lái xe hơi nó khó ơi là khó đó, phải vô trường học 3 tháng, không biết học cái giống gì mà tai nạn giao thông cũng cả đống. Uhm, quay lại vụ đi học lái xe của bạn Phụng, muốn đi học lái xe phải có cái giấy khám sức khỏe(để làm cái gì nhỉ?Để chắc chắn là mình không bị đui, điếc…?). Cái vụ khám sức khỏe mới là đáng nói nha, ta nói hận tới bây giờ là tại cái tờ giấy khám sức khỏe đó, mình cao 1,5m, bác sĩ nói mình không đủ khá năng lái xe!?!?....Tui không hiểu nổi cái ngành y tế của VN nghĩ sao mà đặt được cái tiêu chuẩn được thi bằng lái xe dựa trên chiều cao, cân nặng nữa. Đi học lái xe mà giống như đi thi hoa hậu vậy, phải cân đo đong đếm xem có đủ tiêu chuẩn không. Còn nữa nha, bạn Phụng có 1 người bạn làm phi công, người Mỹ, anh ý kể cho bạn Phụng nghe những kỳ test sức khỏe của phi công, nghe sao giống test sức khỏe để đi thi bằng lái xe hơi ở VN quá không biết nữa. Nói túm lại, lái được xe hơi ở VN chỉ dành cho những người chân dài, không bị khuyết tật giống như phi công vậy đó. Thế là cuối cùng bạn Phụng ôm mối hận trong lòng, không được đi học lái xe, điều đó có nghĩa là bạn Phụng không bao giờ dám mơ đến chuyện mua xe hơi và lái đi làm.
Bây giờ kể chuyện lái xe ở Mỹ nha, chiều cao của bạn Phụng so với người Mỹ chỉ bẳng bé gái 12 tuổi, skinny (bằng chứng là bạn Phụng đi mua quần jean chỉ mua được ở tiệm bán đồ cho kids, size 12 skin-strength. Hồi mới qua bị shock vụ thi bằng lái ở VN nên cũng sợ là mình cũng sẽ không được lái xe ở Mỹ, mà ở Mỹ không lái được xe hơi thì đi bẳng gì đây trời. Bạn của bạn Phụng sau khi nghe tâm sự của bạn Phụng liền chở bạn Phụng lên tòa án của County bạn Phụng đang ở, lên trên đó có chổ apply để thi bằng lái, nhưng lần đó đi không phải để apply thi bằng lái mà là xin cuốn sách luật về học để thi luật giao thông, ta nói nó dễ thấy sợ luôn, mấy người là trong tòa án rất niềm nở hướng dẫn bạn Phụng cách học luật, cách nộp đơn thi. Bạn Phụng ôm quyển sách về nhà, nghiểm ngẫm khoảng hơn 1 ngày thì thuộc bài, lên online take thử cái test, 100% cho cả 3 lần thử, gọi ĐT cho bạn của bạn Phụng biết là bạn Phụng ready, sáng hôm sau bạn chở bạn Phụng đi thi bằng luật, 10 phút sau bạn Phụng hí hửng cầm cái lisence(luật thôi) đi ra. Bạn Phụng tập lái xe đúng 2 ngày sau thì đi thi lái. Cái ngày đi thi lái xe, bạn Phụng hồi hộp thấy ghê luôn, cứ sợ sẽ bị đè ra khám sức khỏe giống hồi ở VN, ai dè chi diền đơn thôi rồi có 1 cô cảnh sát đi theo bạn Phụng ra xe, kêu bạn Phụng chạy biểu diễn 1 vòng, không đầy 20 phút thì quay trở lại tòa án lấy cái bằng lái, trời, sao dễ dữ vậy????Từ đó đến nay bạn Phụng cứ thế mà vi vu khắp cái noi mà bạn Phụng sống cho dù bạn Phụng không hề cao them được tí nào từ khi qua Mỹ sống.
Đó là cái vụ bằng lái, bây giờ đến vụ luật giao thong. Ở cái chổ bạn Phụng sống có 1 ân huệ cho người nào lỡ mang ticket mà không muốn đóng tiền phạt cũng như không muốn cho tụi bảo hiểm lúc nào cũng chực chờ tăng tiền bảo hiểm của mình khi nó có hồ sơ mình bị ticket là đi học luật giao thong vào 1 ngày thứ bảy, sau ngày thứ 7 ân huệ đó thì tội lỗi sẽ có người ghánh dùm mình rồi, không còn lo mất tiền nữa. Luật giao thong là nếu mình thấy bảng STOP phải dừng xe hẳn, nghĩa là bánh xe không còn quay nữa, rồi mới được chạy tiếp. Bạn Phụng lái xe bấy lâu nay chưa bao giờ chạy quá tốc độ hay quên mở signal khi sang line. Nhưng bạn Phụng bị cảnh sát quay 1 lần vì tới bảng STOP không dừng hẳn. Mà để em kể chuyện em bị anh cảnh sát đẹp trai quay đèn nha. Số là hôm đó bạn Phụng học bài trong thư viện khoảng 11h30 đêm mới ra, lúc đó lừ đừ như củ từ rồi vì cả ngày vật vạ trong trường mà, từ trường bạn Phụng chạy ra thì phải dừng ở bảng STOP rời mới được quẹo phải(hay trái), thông thường thì bạn Phụng cũng dừng hẳn nhưng hôm đó cũng đạp thắng nhưng thầy cái xe ở dưới nó đang chạy lên, suy nghĩa nếu mình dửng hẳn lại thì chắc chắn nó lên gần tới mình, rồi mình phải nhường nó, chờ nó chạy qua, rồi chờ 2 chiếc đằng sau nó nữa mới được quẹo phải, lâu quá lâu quá, thôi thì tranh thủ quẹo trước nó, thế là bạn Phụng thả thắng, quẹo luôn trước khi xe chưa kịp dừng hẳn. Quẹo ra được rồi trong lòng hí hửng lằm vì minh không phải nhường 3 chiếc xe kia. Nhìn kiếng giữa xe sao thấy cái thằng đằng sau mình nó sắp tới đít xe mình rồi, trong lòng nghĩ nếu có cảnh sát là nó chết chắc vì nó chạy quá tốc độ mà, vừa nghĩ đến đó thì thấy trong xe mình sao nhiều màu quá, nhìn lên kiếng chiếu hậu 1 lần nữa thì mới biết là…..em bị cảnh sát quay đèn, cái thằng đằng sau em là thằng cảnh sát chứ không cần tìm đâu xa. Ta nói nó xui thấy ghê luôn, đi đêm có 1 lần thôi là đã gặp ma rồi.
Anh ấy tiến đến xe bạn Phụng yêu cầu mở đèn Emergency, ông ứng bà hành thế nào mà hôm đó cái đèn chết tiệt đó cũng chết ngắc luôn. Đưa cho anh ấy bằng lái, bảo hiểm xe xong rồi ngồi run vì sợ tiền ticket thì ít mà sợ bảo hiểm xe lên thì nhiều, bằng lái mới bảo hiểm mắc gấp 3-4 lần người khác, bây giờ mà có ticket nữa là nó lên vùn vụt trong vòng 3 năm luôn. Sau khi anh ấy kiểm tra thong tin của mình ở hệ thống trên xe anh ấy xong thì chỉ cấp cho mình cái giấy warning thôi, hú hồn, ăn ở có đức độ lắm nên đôi lúc cũng gặp được ma tốt, hihihi….
Nói túm lại, ở Mỹ không có phân biệt ngoại hình như ở VN, cho dù mình có lùn, có xấu, có mắt lé, hay chột thì mình cũng được lái xe. Cho dù mình có bị bệnh phổi, bị gãy cái răng hay hết nguyên hàm răng vẫn được lái xe. Cho dù mình nghèo không có tiền mua xe đẹp cũng vẫn được lái xe. Và nhờ vậy mà bạn Phụng đã được lái xe khi bạn Phụng qua Mỹ.

2 comments:

Mrs. Truong said...

Dù Phụng được lái xe, nhưng em nghĩ khi nào gặp Phụng trên đường thì tốt nhất là nên tránh xa chút =))

PhungPat said...

hhahaha...phải chi anh hàng xóm cũng biết điều như bạn Phượng nhỉ thì bạn Phụng không phải tốn công nhắc ghế ngồi chờ để mắng vốn.