Saturday, February 25, 2012

Chuyện nhà Binns

1. Dạo gần đây cứ thấy Ba chồng hay đi bước cao bước thấp, mình nói với chồng là ba chồng có vấn đề ở cái đầu gối, ông cần phải đi gặp bác sĩ. Chồng nói 20 năm nay ông k chịu đi bác sĩ vì theo ông bác sĩ toàn khùng khùng, chỉ biết nói bậy ăn tiền. Vậy rồi sao? không lẽ để ba chồng mang bệnh đến chết vẫn không chịu đi bác sĩ như ông Nội chồng? Bạn ấy nói em không thể ép ba đi bác sĩ khi ba không muốn.

Ba chồng là nông dân chính hiệu Iowa, người cao to, ăn nói lớn tiếng, chuyên làm việc nặng. Lần đầu tiên gặp cứ tưởng ba chồng là đại ca giang hồ. Ông hiền lành, nhỏ nhẹ với con dâu. Từ ngày biết thằng con mình sắp mang 1 của nợ về nhà thì ông lo đi kiếm sách dạy nấu món Việt Nam đặng đãi con dâu.

Mang nỗi bức xúc bàn với chị chồng, 2 đứa lên kế hoạch dẫn độ ông già đi bác sĩ. Cuối tuần, mình thủ theo đồ nghề, rủ chồng về Iowa thăm ba chồng. 2 chị em ngồi nói chuyện 1 hồi rồi dụ ông già cho mình đo huyết áp. Đo lần đầu, bơm tới 180 vừa thả ra là nghe có tín hiệu liền. Thấy không ổn. Chờ 5 phút sau đo lại, 183/53. Nhìn thấy chỉ số mình chỉ muốn xỉu. 2 chị em tức tốc bắt ông già bỏ lên xe chở vô bệnh viện. Bác sĩ khám phá thêm nhiều bí mật bên trong cái cơ thể cao to đó.

Giai đoạn canh chừng chuyện uống thuốc, ăn uống của ba chồng là giai đoạn ông già dễ nổi khùng nhất. Sau khi mình và chị chồng liệng hết mấy hủ muối trong nhà, phân thuốc ra từng phần để ba chồng uống hàng ngày, 2 chị em hỏi ông: ba còn thương tụi con không? Khổ cho ông già, có hận lắm cũng phải nói thương, không nó bắt bỏ vô bệnh viện tiếp sao.

2. Khi mình giận chàng mình làm gì? Tịch thu remote TV, cục charge của laptop, và cái gối.

Niềm vui của chồng là chơi với vợ, vợ bận thì coi TV, coi chán thì làm việc với laptop, mệt thì đi ngủ.

Vợ thì quăng cục lơ, không ai chơi thì coi TV. Không có remote thì phải ngồi chồm hổm mà dò từng đài. Chuyện ngồi chồm hổm với mình là chuyện nhỏ nhưng với chồng là chuyện lớn, bạn phải due với cái bụng bự khi nó bị kẹp bởi cái đầu gối cũng bự. Chán! Vậy thì ôm laptop, làm được chút thì nó hết pin, kiếm không ra cục charge. Đầu hàng! Đi ngủ, kiếm không ra cái gối. Bạn ấy chỉ có thề ngủ bằng cái gối của bạn ấy, không có nó bạn ấy khổ sở lắm mới ngủ được trừ khi bạn ấy mệt đứt hơi.

Kết cuộc là muốn giải quyết những khó khăn trên chỉ biết đi kiếm con vợ. Kiếm ra rồi thì phải nói sao cho nó lọt lổ tai nó mới cho làm hòa. Vừa được người chơi chung, vừa được coi TV, vừa có laptop làm việc, và vừa có gối để ngủ.

Tóm lại thì vợ bạn chỉ biết gây sóng gió, xong rồi người khác phải thuận theo chiều gió nếu k muốn gió hốt hết đi.

20 comments:

Mrs. Truong said...

Dzợ khùng ặkặk

Tanya said...

học được chiêu của em là khi giận chồng thì mình giấu đi mấy đồ yêu quý của anh ta...haha...

HwangNguyen said...

1 của nợ = Ngọc trong đá :)
Đối với 1 số người Việt mình định cư ở nước ngoài, giúp người thân hòa nhập với cuộc sống mới bên đó thực sự là một gánh nặng phải không Ph?

Trăng Quê said...

Vo nay cao thu ghe! To se hoc hoi .

Lana said...

con dzợ này cao tay, mà dễ thương :D

Người lữ hành kỳ dị said...

zợ ác quá mợi

Mưa và Sương Mù said...

hihihi...mac cuoi qua!!!

PhungPat said...

Mrs Truong: mức độ khùng còn tăng theo thời gian. Đang ở giai đoạn đầu thôi.

PhungPat said...

Chị Thảo nhỏ: em sợ theo thời gian bạn ấy phát hiện ra chiêu thức "sậu độc" của em sẽ chuyển sang những thứ khác ah chị.

PhungPat said...

Anh Hoàng: ở Mỹ cũng dễ hòa nhập chứ em thấy cũng k có khó đâu anh. Hồi em qua 1 thân 1 mình cũng hòa nhập được thôi chứ đâu cần ai giúp đỡ đâu.

PhungPat said...

CHị Hằng: ha ha... chị Hằng đang sở hữu bí kiếp kìa, cứ kéo bạn Ti với bạn Ri ra là chuyện gì cũng xong ha chị.

PhungPat said...

Chị Lana: chiêu này em biết từ hồi 3 tuổi còn ở chung với Nội. Mỗi khi giận Nội cứ thổi tắt hết đèn trong nhà thì kiểu gì Nội cũng năn nỉ. Nhà quê mà buổi tối không có đèn dầu coi như mù, ha ha....

PhungPat said...

Anh Phú: chừng nào bạn í biết iêu vợ như anh Phú iêu chị Thắm em sẽ đằm thắm dzịu dzàng hơn.

PhungPat said...

Chị PP: đợi em thi xong, em kể tiếp chiện nhà Binns sau 1 năm bạn Pat rước của nợ về nhà. Nhiều chuyện cười ra nước mắt lắm ah chị.

Dã Quỳ said...

con dâu ngoan quá mợi!

PhungPat said...

Hong biết có ngoan k chứ em thấy bên nhà chồng em hoảng với cái tính khí khùng khùng của em ah chị. Nói chứ em thương ba mẹ chồng em lắm, văn hoá bên này là cho vô viện dưỡng lão nhưng em nói với chồng em muốn chăm sóc 2 ông bà khi về già. Em nghĩ mình là con nên sẽ nhẹ nhàng hơn y tá.

BeBo said...

Nhỏ mà có võ, ha...ha!

HwangNguyen said...

Du học tự túc?
Anh đang suy nghĩ về việc này, học lấy kiến thức để tự mần ăn chứ chả nghĩ đến chuyện xin việc, bởi lớn tuổi rồi chả ai người ta mướn. Có tiền thì cũng làm ăn được nhưng không bằng người có học em nhỉ?

PhungPat said...

Chị Thảo: vậy mới k bị coi thường ha chị. :)

PhungPat said...

Anh Hoàng: cũng tuỳ mình học gì nữa anh ah, rồi mình thích ngành đó đến đâu nữa. Bữa anh Lừng nói: Châu Á mình thường khoái học Y, Dược, lol..., đúng ghê, nhưng có bao nhiêu người là thật sự thích nó.