Monday, January 23, 2012

Linh tinh ngày mùng 1

Ngày đầu năm mới được xếp lịch làm anatomy lab lúc 8h sáng. 7 giờ đã vô tới trường, cứ lan man cái suy nghĩ ngày đầu năm mà đi mổ xác chết.

Con người ta sau 1 hơi thở thì chỉ còn 1 thân xác như nhau, lục phủ ngũ tạng như nhau, sau 1 hơi thở bỏ lại hết những bon chen, đua đòi, những bạc tiền vinh hoa phú quý. Đời người cứ ngỡ dài lắm nên con người mình cứ phải phấn đấu vươn lên, phải đạt hết tầm cao này đến tầm sao khác. Cuối cuộc đời mình sẽ ở đâu: Trên những tầng cao kia? trên những tị hiềm? trên những bon chen? trên những bạc tiền? Con người cơ bản là giống nhau ở cấu trúc cơ thể, lúc sinh và lúc chết đi. Mình khác nhau ở đâu đó trong cái cuộc đời này là những thứ mình không mang theo được mãi mãi.

Ngồi lật lại những trang nhật ký của năm qua. Mình viết nhật ký hàng ngày, trong quyển sổ lớn, chủ yếu là những sự kiện. Mực đỏ là niềm vui, mực xanh là những gì khác với niềm vui. 365 ngày qua 90 phần trăm là mực xanh. Ngẫm nghĩ lại cuộc sống có phải là những lo toan, phiền muộn để rồi cuối cùng chẳng mang theo gì hết ngoài thân xác cha mẹ cho lúc sinh ra? Càng học càng thấy cuộc sống thật chán, vô vị vì mình đều có chung 1 đích đến. Nơi đó ai cũng giống nhau, k ai tắt thở rồi mà vì còn nhiều người thương tiếc quá nên ngồi dậy ăn thêm bữa cơm với sơn hào hải vị.

Bác sĩ để làm gì? Để gặp những người không muốn chết, họ đến gặp bác sĩ để mong bác sĩ có thể giành giật cuộc sống cho học. Vậy rồi ai sẽ giành giật cuộc sống lại cho bác sĩ??? Mọi sinh vật trên thế gian này đều quý cuộc sống, làm đủ mọi cách để được sống trong khi ai cũng phải đến cái đích là cái chết.
-----------------------------------------------------------

Về đến nhà thì nhận được cái này:

Đó là lí do tại sao mình thấy cuộc sống ý nghĩa, vì cuộc sống có tình yêu thương. Tình yêu thương k phải chỉ gói trong cái hộp giấy bưu điện đưa tới, đó là thứ chỉ có mình có thể cảm nhận. Nước mắt đầu năm sẽ mang đến cho mình 1 giờ, 1 ngày, 1 tháng, hay 1 năm đầy yêu thương để mình thấy cuộc đời rất đáng sống.

24 comments:

Laberei said...

Chị sướng nha! Đầu năm đã có lộc.

Thanh Nguyễn said...

Trong nhà có người làm bác sĩ là nhà có Đại Phước đó.
Chúc một năm nhiều mực Đỏ nghe Phụng!
:)

lvu said...

Đúng quá rồi em. Nghỉ ở nhà nuôi con đi em, kệ thằng chồng nó đi làm nuôi mình.

PhungPat said...

Laberei: hihihi...nhờ có chút quà mà tinh thần lên thấy rõ.

PhungPat said...

Bác Gác: học BS không phải là khó đến k làm được.

Em biết mình có tuổi, có gia đình rồi, mỗi ngày tự dặn lòng phải học làm sao cho biết Đủ, biết Buông Bỏ, biết từ bỏ Sân Si. Học hoài nhưng chẳng đâu vô đâu hết bác ah.

Em sẽ cố chỉ "nhìn về phía sáng" để năm mới sẽ nhiều màu đỏ hơn.

PhungPat said...

Anh Lừng: em định làm vậy mấy lần rồi, nhưng vẫn chưa biết Buông Bỏ anh ah, em còn nhiều Tham Lam lắm nên cuộc sống cứ nhiều phiền não.

Định có baby sẽ nghỉ 1 năm rồi quay lại, nhưng nhiều khi em cứ hỏi mình cuộc sống có gì vui, con mình sẽ vui được bao nhiêu so với nỗi buồn. Nếu cuộc sống phần lớn là lo toan, phiền não thì mình tạo ra con mình làm gì để cho nó khổ rồi mình cũng lại không Buông Bỏ được, lại buồn chung với nó.

Lún Ghẻ said...

bài này hơi bị "deep". Được coi cái thể xác con người ở trong mần sao là một vinh hạnh lớn lao. Hic, giá mà mìn ở đó, mình vẽ nhỉ. Một muà được mổ bao nhiêu xác Phụng? Có con vui đàng có con. Lúc nào mà chẳng vui chẳng buồn,chưa có con cũng đỏ xanh tùm lum rồi đó.Năm mới vui đê nha.

Anonymous said...

Năm mới chúc hai vợ chồng luôn vui khoẻ và hạnh phúc nha Phụng :)

Trăng Quê said...

Chuc mung nam moi nha ba bac si .
An mut xong roi co them sinh luc de di tiep .

Đỗ said...

Dong y cuoc song la phai "lo toan" nhieu chu khong co "phien muon" nhieu ban oi.

Chuc ban nam moi hanh phuc, nhieu niem vui va thanh dat nhe.

HwangNguyen said...

Đó là lí do tại sao mình thấy cuộc sống ý nghĩa, vì cuộc sống có tình yêu thương.
Chúc em luôn thấy như vầy nha.

ChịBaĐậu said...

Phụng:

Cuộc sống luôn tươi đẹp ở chỗ đó. Tất nhiên có nhiều điều phức tạp và buồn, nhưng những yêu thương như vậy làm cuộc sống thật đáng ý nghĩa.

Chị chúc vợ chồng em một năm mới toàn niềm vui và đầy ấp tiếng cười.

Hugs!

Titi said...

phai co con chu, tuyet lam do em, nhung lo hoc xong da nhe :-D

Mưa và Sương Mù said...

Chuc mung nam moi VC chong nhe! Moi su thanh cong :-)

Lana said...

Bài anatomy làm nghĩ ngợi nhiều quá. Chúc cuốn sổ nhật ký trong Năm Mới này nhiều màu đỏ hơn màu xanh nha Phụng, thật nhiều hạnh phúc nha Phụng.

PhungPat said...

Chị Lún: tụi em 2 đứa thực tập trên 1 xác đó chị. Học hết tất cả các bộ phận trên cơ thể của con người trong suốt semester này. Chị Lún có đi coi body exhibition lần nào chưa? giống vậy đó chị.

Sẽ kể cho chị Lún nghe chuyện vui khi có con ha chị.

Đúng là đàng nào thì cũng xanh xanh đỏ đỏ, cứ thuận theo tự nhiên ha chị ha. Tks chị.

PhungPat said...

Chị Hằng: đúng là ăn mứt xong thấy tinh thần phấn chấn hẳn ah chị, hihihi.....mùa này rối tung rối mù.

PhungPat said...

Chị My: sẽ hạnh phúc như chị My chúc. Tks chị.

PhungPat said...

Bác Đỗ: lo toan nhiều thiệt ha Bác ha, mà tính mình còn tham quá nên khi k đạt được mong muốn thì sinh ra phiền muộn đó Bác. Sẽ cải thiện để con làm mẹ người ta nữa chứ. Hì!

PhungPat said...

Anh Hoàng: hứa với anh sẽ cố gắng tìm thấy yêu thương mỗi ngày. Tks anh!

PhungPat said...

CHị Ba: nếu mình cố nhìn về phía sáng thì sẽ thấy yêu thương ha chị Ba. Tks chị!

PhungPat said...

Chị Titi: em đang mong chờ điều tuyệt đó nè chị, hihih....chắc delay chuyện học lại để thực hiện nghĩa vụ trước quá ha chị.

PhungPat said...

Chị BB: Tks chị!

PhungPat said...

Chị Lana: nhất định sẽ cải thiện tình trạng màu mè trong sổ, ha chị.