Nhớ ngày xưa đi học về là tay dính đầy mực ở ngón giữa. Lúc đi học kế toán cũng vậy, tay cũng đầy mực.
Hồi còn học undergrad, ppt được in ra rồi phát cho sinh viên, take note trên giấy bằng viết chì hay viết mực, tụi bạn nó thường take note bằng viết chì, mình thì thích xài viết mực, đơn giản vì già cả nên mắt kém, chữ phải đậm mới thấy. Mà mình k đơn giản chỉ take note, mình viết hết ppt ra tập luôn theo cách của mình, sắp xếp lại trật tự theo ý mình.
Ở Creighton thì k còn thấy ai take note bằng viết nữa. Đứa nào đi học cũng chỉ kè kè cái taplet, cái giống khỉ gì cũng dùng taplet mà. ppt thì down load trên website xuống, dùng cây viết của tablet mà take note hay gõ thẳng vô ppt. Làm test cũng trên tablet, đọc tài liệu cũng trên tablet vì thư viện cho mình down load 1 số article về máy tính nên cái nào k có mới check out ở thư viện. Sách thì tụi nó check out ở thư viện khi có lớp. Mình thì thích tha theo sách của mình vì mình có thể làm đủ thứ trò trong đó, viết nhăng viết cuội. Thành ra thường là sau mùa học chẳng cuốn nào bán lại được hết.
Mình là "mọi nhớ rừng" nên cho dù có được trang bị tân răng thì vẫn cứ thích kè kè theo cuốn tập với cây viết, mình thích viết bài bằng tay. Cái cảm giác cầm quyển tập lật lật để học bài thấy nó gần gũi gì đâu với cái thời đạp xe đi học ở VN.
Không biết mình nhớ rừng được bao lâu nhưng hiện tại hình như trong cái building này chỉ còn mình mình viết bài ra tập.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

16 comments:
Khoái nhất câu "đơn giản vì già cả nên mắt kém", nghe quen quen hihi
Nó cũng giống như cảm giác cầm quyển sách lật giở từng trang, ngửi mùi giấy mới thay vì cầm cái Kindle đúng không chị?
nghe chị kể chuyện thế này, làm em thích đi học quá!
Chị Hằng: hihii...đúng là câu cửa miệng của Nội em ah. Em lớn lên với Nội đến năm em 5 tuổi, em thích xài từ của Nội tại vì vốn từ vựng đầu tiên của em là từ Nội ah.
Nghe nhớ thời tuổi thơ quá ha chị.
Hi Laberei! đúng là cầm cuốn sách lật lật nó sướng hơn ôm kindle thiệt. CHo dù Kindle có textbook thì chị vẫn cứ thích mua textbook, tại mình còn vẽ rồng vẽ rắn nữa.
hichuyen: học đi em, nếu có cơ hội thì tiếp tục học đi em.
tưởng nhớ rừng theo kiểu thèm hú chứ :))
HÚ hú hú chị Trang, hahaha...
Đọc một quyển sách vẫn thích hơn bằng Kindle, giống như take note vậy. Mình cũng giữ thói quen take note, không chỉ trên giáo trình học. Mỗi khi dọn dẹp, nhìn & đọc lại những dòng chữ ngày xưa thấy dễ thương lắm lắm. :). Coi như bạn Phụng giờ là hàng hiếm đó. hehe
Loan: đúng là khi mình đọc lại handwriting của mình thấy thích thiệt, P cũng thích cái cảm giác vài năm sau đem tập ra đọc lại, hihihi....không biết ở VN giờ SV viên còn viết bài bằng viết k hen, chứ trường P thì handwriting của tụi nó hơi ghê vì tụi nó đánh máy nhiều đó Loan.
"...vì già cả nên mắt kém", là bạn sinh viên Phụng á? ha ha...
Bác Đỗ: thiệt mà Bác. Mắt em lúc này yếu hẳn, chắc là đến tuồi phải mang mắt kiếng rồi, chữ mà nhỏ nhỏ, mờ mờ là chào thua. Chữ to, màu sặc sỡ thì may ra mới hút được em, hhihihi...
Chị ngại viết tay lắm, nhưng viết thiệp mừng, thư tình, thơ thẩn... đại khái những thứ ít chữ thì rất khoái, viết tỉ mẩn đẹp đẽ vô cùng. Cảm tưởng viết tay, phóng bút thì có thể gửi hết yêu thương cho người nhận á :-D
Viết dễ thương quá Phụng ơi ... Bỏ viết tay lâu rồi nên chữ của T. bây giờ cũng tệ lắm, nhưng viết tay cũng vui vui hơ ... Chúc học giỏi nghe ...
Đúng là giờ mà ngồi viết tay thì thấy tốn thời gian hơn là đánh máy ha chị ha. EM thích viết tay tại vì em có thề ôn bài theo cách của em, thứ nữa là em thích màu mè, nhất là mấy cái hình não, tiêu hóa, tuần hoàn....mà màu mè chút nó dễ nhớ hơn đó chị. hihihi...Em thích nhận 1 tấm thiệp hay bức thư viết tay lắm, đôi lúc khó đọc nhưng vẫn thấy thích nhìn nét chữ viết tay.
Chị Lo lem: hihihi....viết miết giờ chữ em như gà bới hà chị, nhưng hình như cái nghiệp vận vào thân hay sao ah, em vẫn yêu viết tay lắm. Dạ, em đang ráng học nè chị.
Post a Comment