Nhưng mà mình không nghĩ nó là xui xẻo, nó là cái đề tài mà tụi mình đang làm trong lớp medical ethics (đạo đức y khoa). Sau khi bị (được) vô mấy viện dưỡng lão, nhà chăm sóc những người hấp hối, bệnh viện, tụi mình sẽ viết bài về việc luật pháp nên hay không nên cho phép người bệnh được chết với sự trợ giúp của nhân viên y tế.
Hà Lan và Oregon state thì cho được chết bởi sự trợ giúp của nhân viên y tế.
Ý kiến của mình là nên với điều kiện nó được viết trong living will(di chúc khi đang sống), và phải có sự nhất trí của ít nhất là 3 bác sĩ (bác sĩ điều trị, bác sĩ trưởng khoa và 1 đại diện của nhà nước).
Nếu trường không quăng tụi mình vô mấy chổ đó mình sẽ chống đối 1 cách quyết liệt, sau 1 thời gian lăn lê bò lết ở mấy cơ sở đó về thì tụi mình hoàn toàn đồng ý (nhóm mình thôi, không biết mấy nhóm khác thế nào). Tại sao lại như vậy? Nói ngắn gọn là khi con người sống 1 cuộc sống không có chất lượng ( dựa vào nhiều tiêu chí, mình có thể quy định trong living will) thì nên để người ta ra đi bằng sự trợ giúp của nhân viên y tế để: người bệnh không bị đau, người nhà không bị khổ, medicare/medicaid có tiền mà giúp những người khác cần giúp để được sống. Mình có ác quá không? Mình có bi quan về Y khoa quá không?

15 comments:
Này cô, thấy cái title của cô, suýt nữa thì anh té ngửa. :D
Đọc cái medical ethics mà cô viết xong thì anh thấy thế này: Anh không phản đối cũng chả ủng hộ cái quyền được chết của Hà Lan và Oregon State, anh là anh cứ thuận theo tự nhiên.
---
Anh thấy từ lúc cô về VN làm đám cưới rồi trở lại Mỹ, tư tưởng của cô già đi quá rồi đấy. =))
Kiểu này là cô phải có babies thôi cô ơi :D
Anh Hoàng: tụi em có nói về cái chết tự nhiên, nhưng ở Mỹ có luật là cho dù anh sống nhờ máy thì anh vẫn là người còn sống mặc dù anh k còn biết gì hết, Có người sống nhờ máy 13 năm, anh tin k? Vẫn phải để cho người ta sống, 1 ngày của ông đó là gần $1,000 ah, medicaid chi trả. Mà Medicaid là tiền thuế đó anh.
Chời ơi, thì lấy chồng òi, phải khác chứ hen anh, hihihi...Nói chứ trường em nó bắt tụi em tư duy, phát biểu ý kiến chứ không có kiểu bò phiếu thuận hay chống khơi khơi, nên phải si nghĩ nhiều lắm ah anh.
Giờ mà có baby, em xin về Vn ở cho nó an toàn, hahah...
Mình không cho rằng như vậy là bi quan, mình cũng nghĩ giống như vậy á. Lúc nào trong xã hội cũng có những vấn đề đáng bàn cãi về ethics, ví dụ như có nên cho phép mấy bạn gay với les kết hôn hợp pháp hay không, chính phủ có quyền lấy đất của tư nhân để phục vụ cho public purposes không v.v... Mình nghĩ không có câu trả lời đúng hay sai. Nhưng mỗi người cần có suy nghĩ, có tiếng nói về cách nhìn nhận, quan điểm của mình. Điều đó rất cần thiết cho xã hội tiến bộ, đặc biệt nếu mình không muốn xã hội nó trở nên hoàn toàn khác với cái mình mong muốn.
Lí do mờ lúc vào college Lu ko chọn bios để theo ngành y là vì phải luôn đối đầu với sự sống và chết của loài người. Phụng có công nhận sau một ngày tới những nơi bệnh nhân như thế thì về nhà đầu óc nặng hơn, và đôi khi mình ko còn thấy bữa cơm ngon miệng phải ko? Lu ba gai ko sợ gì cả nhưng lại sợ ma và rắn nên ko theo nghành của Phụng được.
Nhưng, Lu lại mê lịch sử, nên Lu có thể ngồi cả ngày chiêm ngưỡng cái các ướp của gà ác đen Pharaoh, và viết vời về lão rất chi là hứng chí mờ ko sợ gì đến bộ xương của lão cả. ;))
Nhan: đúng là có nhiều câu hỏi không có đúng sai, mình tìm phương án nào mình cho là nhân văn nhất thôi. Phụng thích cách dạy của trường P, trước những câu hỏi k có đúng sai đó thường thì trường sẽ quăng mình đi làm tình nguyện(giồng như thực tập vậy đó), có chuyến đi vài ngày, vài tuần, có chuyến cả tháng. Chuyến này P đi gần 2 tháng, mình học được rất nhiều chứ k cần phải lên lớp ngồi ghi bài. Tuần sau nhóm P sẽ thuyết trình bài này, làm PP, defense....rất vui, rất bồ ích. Mấy nhóm khác k biết làm thế nào, đang hồi hộp coi mọi người nghĩ sao nè. Phụng thấy mình thích hớp với nghề này vì nó mang tính nhân văn.
Nhan đang học MBA àh?
Phụng ít có để ý mấy chuyện tranh cãi khác trên báo chí, Phụng thích những đề tài về Y Khoa, hhihi...vụ kết hôn đồng giới P hoàn toàn ủng hộ. Trong lớp P có 2 đứa kết hôn đồng giới, Iowa cho phép đó Nhan, Phụng thích chính quyền Iowa, mấy người đó có cái nhìn rất thoáng.
LU: Phụng thì lại thích lăn lê ở mấy chổ health care đó LU, chắc P chọn đúng nghề rồi. Mỗi ngày mình thấy được giá trị của cuộc sống. Men, nhiều người cắm đầu kiếm tiền, tạch 1 cái, vô nhà thương nằm k biết gì, cả đống tiền vô hội từ thiện.
Phụng sợ ma+sợ sâu. Sợ đến nín thở khi thấy con sâu ah. Nhưng mà vô những nơi chăm sóc người bệnh cuối đời thì P k có sợ, P thích nhìn người ta tận tụy với những người đang hấp hối, thích suy nghĩ tại sao người ta lại phải khổ như vậy, tại sao, tại sao.
Uh, Phụng có cái living will rồi ah, cái will này để mình nêu ước nguyện nếu mình nằm 1 đống thì trong điều kiện sống thực vật nên cho mình ra đi cho nhẹ nhàng. Cái quyết định này xuất phát từ những lần đi làm tình nguyện đó LU.
13 năm * 365 * $1000
Ối zời ơi.
Nếu ổng tự trả tiền, chắc ổng phải mang họ Rothschild thì mới trả nổi.
Càng ngày cô càng thực tế, thẳng thắn, tế nhị một cách hài hước, anh phục cách cô nhìn cuộc sống như thế. :)
Bên đây hoặc là thật nghèo, hoặc là thật giàu thì cuộc sống nhàn, hihihi...ý em nói là khi bệnh ah. Người giàu thì có bảo hiểm phụ trả tiền. Còn người thiệt nghèo ah, nhà nước lo hết, mà nhà nước thì đè tụi em lấy thuế thu nhập vì Medicaid là tiền của liên bang.
Medical mà, nói vòng vòng cũng chẳng được gì, sống là sống còn chết thì nên chết, chứ sống kiểu thực vật thì đúng là kiếp mình tạo nghiệp quá nhiều nên phải vất vưởng hen anh. Nhiều người thì lạc quan là còn sống ngày nào thì còn hy vọng ngày đó vì y học ngày càng phát triển, em thì thích cái gì nó dứt khoát để còn lo cho người khác nữa. Em thật sự k tin Y Khoa có 1 bước đốt phá kiều từ dưới đất bay lên mặt trăng trong vòng 1 đêm, nghĩa là đem người sống thực vật về với cuộc sống bình thường trong vòng 1 ngày, 1 tháng. Vậy đi, cho nó nhẹ nhàng ha anh.
Đúng chất nam bộ.
Em rất thông minh, em nên nghĩ đến MBA, có thể bắt đầu bằng việc đọc thêm sách, báo chí viết về business.
Em đang học medical (Y Khoa), em học tài chánh khi em còn ở VN ah, nhưng em k có thích. em còn 4 năm nữa tốt nghiệp bác sĩ rồi anh, em không thích hợp với business.
Thui mà em, đừng nghĩ đến cái cách này vội mà. Hì!
Anh Thụy: giờ nghĩ cũng đâu có sớm đâu anh, em thấy nhiều người đang khỏe mạnh đó, 5 phút sau thì hết biết gì, rồi thì sống nhờ máy, thấy cũng lo lo ah anh, hihii...Nói chứ em không có bi quan đâu, em nghĩ mình chuẩn bị trước thì tốt hơn ah anh.
Thảo nào tư duy của em rất thực tế và cực kỳ logic đúng chất dân tài chính. Bọn chuyên viên tài chính Mỹ mà gặp em xin làm tư vấn thì thất nghiệp mất thôi.
Anh đồng ý với em, làm tốt nhất điều mình yêu thích sẽ thành công.
Đúng như em nói: "có qua giao tiếp thì anh mới biết người ta có thông minh, tốt nết chứ phải k anh?"
Vậy là anh biết và hiểu thêm nhiều về em rồi đấy chứ? :D "giao tiếp biết được nhiều điều."
Haizz sao mà cái ông ở trển không cho anh em mình gặp nhau sớm nhỉ? :)
Uh N đang học MBA. N cũng ủng hộ vụ kết hôn đồng giới, nhưng chồng N thì phản đối lắm. Ảnh quan tâm tới những đứa trẻ mà các cặp vợ chồng đồng giới nhận nuôi, cho là tính cách của trẻ thông thường được hình hành nhờ sự giáo dưỡng của cha mẹ, một người đàn ông và một người đàn bà; Bây giờ nếu cả cha mẹ đều là đàn ông hết hay là đàn bà hết, thì tụi nhỏ sẽ ra sao? :D N trước giờ không quan tâm nhiều đến y khoa, nhưng dạo sau này có coi cái medical drama series truyền hình "Dr. House", thấy thú vị lắm, nên cũng thích thích :D.
Nhan: uh, đó cũng là câu hỏi k có đúng sai đó. Nhưng Phụng thì có cái nhìn khác, nếu nói về những đứa trẻ và mình quan tâm đến nó thì nên nói về những đứa trẻ mà cha mẹ li dị thì tốt hơn. Có nhiều đứa bị mental khi cha mẹ tụi nó li dị đó, P chưa thấy đứa trẻ nào bị mental vì cha mẹ là kết hôn đồng giới hết.
Hồi xưa P làm ở Prudental, Phụng k thích tài chính cho lắm, giờ chọn đúng ngành thấy mừng lắm.
Post a Comment