<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372</id><updated>2012-01-30T19:54:16.695-06:00</updated><category term='http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCVoycF-bI/AAAAAAAAAGs/-D84Ra1V8Lk/s320/DSC_0013.JPG'/><category term='School'/><title type='text'>Thy Thy</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>114</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5357436075626666568</id><published>2012-01-23T13:55:00.006-06:00</published><updated>2012-01-24T22:13:22.863-06:00</updated><title type='text'>Linh tinh ngày mùng 1</title><content type='html'>Ngày đầu năm mới được xếp lịch làm anatomy lab lúc 8h sáng. 7 giờ đã vô tới trường, cứ lan man cái suy nghĩ ngày đầu năm mà đi mổ xác chết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người ta sau 1 hơi thở thì chỉ còn 1 thân xác như nhau, lục phủ ngũ tạng như nhau, sau 1 hơi thở bỏ lại hết những bon chen, đua đòi, những bạc tiền vinh hoa phú quý. Đời người cứ ngỡ dài lắm nên con người mình cứ phải phấn đấu vươn lên, phải đạt hết tầm cao này đến tầm sao khác. Cuối cuộc đời mình sẽ ở đâu: Trên những tầng cao kia? trên những tị hiềm? trên những bon chen? trên những bạc tiền? Con người cơ bản là giống nhau ở cấu trúc cơ thể, lúc sinh và lúc chết đi. Mình khác nhau ở đâu đó trong cái cuộc đời này là những thứ mình không mang theo được mãi mãi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi lật lại những trang nhật ký của năm qua. Mình viết nhật ký hàng ngày, trong quyển sổ lớn, chủ yếu là những sự kiện. Mực đỏ là niềm vui, mực xanh là những gì khác với niềm vui. 365 ngày qua 90 phần trăm là mực xanh. Ngẫm nghĩ lại cuộc sống có phải là những lo toan, phiền muộn để rồi cuối cùng chẳng mang theo gì hết ngoài thân xác cha mẹ cho lúc sinh ra? Càng học càng thấy cuộc sống thật chán, vô vị vì mình đều có chung 1 đích đến. Nơi đó ai cũng giống nhau, k ai tắt thở rồi mà vì còn nhiều người thương tiếc quá nên ngồi dậy ăn thêm bữa cơm với sơn hào hải vị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác sĩ để làm gì? Để gặp những người không muốn chết, họ đến gặp bác sĩ để mong bác sĩ có thể giành giật cuộc sống cho học. Vậy rồi ai sẽ giành giật cuộc sống lại cho bác sĩ??? Mọi sinh vật trên thế gian này đều quý cuộc sống, làm đủ mọi cách để được sống trong khi ai cũng phải đến cái đích là cái chết. &lt;br /&gt;-----------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đến nhà thì nhận được cái này:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-4pG2w21GRs0/Tx28llJRIWI/AAAAAAAAANY/zDR9u1oBVCU/s1600/photo%2B1.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-4pG2w21GRs0/Tx28llJRIWI/AAAAAAAAANY/zDR9u1oBVCU/s320/photo%2B1.JPG" border="0" alt=""id="BLOGGER_PHOTO_ID_5700920057133080930" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đó là lí do tại sao mình thấy cuộc sống ý nghĩa, vì cuộc sống có tình yêu thương. Tình yêu thương k phải chỉ gói trong cái hộp giấy bưu điện đưa tới, đó là thứ chỉ có mình có thể cảm nhận. Nước mắt đầu năm sẽ mang đến cho mình 1 giờ, 1 ngày, 1 tháng, hay 1 năm đầy yêu thương để mình thấy cuộc đời rất đáng sống.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5357436075626666568?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5357436075626666568/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5357436075626666568&amp;isPopup=true' title='24 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5357436075626666568'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5357436075626666568'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2012/01/linh-tinh-ngay-mung-1.html' title='Linh tinh ngày mùng 1'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-4pG2w21GRs0/Tx28llJRIWI/AAAAAAAAANY/zDR9u1oBVCU/s72-c/photo%2B1.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>24</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5674908993903407209</id><published>2012-01-18T17:21:00.002-06:00</published><updated>2012-01-18T17:28:04.858-06:00</updated><title type='text'>Kẹt xe</title><content type='html'>Chuyện kẹt xe là chuyện thường ngày, ai cũng biết, nhứt là người Houston. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi xưa học Undergrate phải đi 3 cái xa lộ mới vô được exit. Giờ thì chỉ 1 highway 75 thôi, đường này buổi tối rất ít kẹt xe. Chính vì vậy nên ỷ y.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Highway 75 có tai nạn. Đèn xe thì báo hết xăng, mùa đông mà phải tắt máy heat sợ k đủ xăng chạy về nhà. 2 cái đầu gối quýnh nhau lộp cộp, 2 hàm răng nghiến với nhau thiếu điều muốn rớt răng. Cơ thịt căng ra để chống chọi cái lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong tình huống thê thảm vậy mà bỗng nhiên mắc te huyền. Trời ơi, cảm giác rất khác biệt. Hơn hẳn cảm giác lúc làm anatomy lab.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5674908993903407209?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5674908993903407209/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5674908993903407209&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5674908993903407209'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5674908993903407209'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2012/01/ket-xe.html' title='Kẹt xe'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1122803851538975412</id><published>2012-01-11T16:24:00.002-06:00</published><updated>2012-01-11T16:30:36.916-06:00</updated><title type='text'>Ngày này năm ấy</title><content type='html'>Mới đây mà 1 năm rồi. 1/11/11 lạnh thâu xương, khoảng -20 độ C. Quấn mấy lớp trước khi mặc áo dài vô, 2 đứa vô tòa ký giấy kết hôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 năm qua cái vèo. Bữa giờ trời quang mây tạnh, tự nhiên hôm nay tuyết rơi tá lả, gió thổi bay cái thùng rác của nhà hàng xóm sang sân nhà mình luôn. Chồng rủ tối nay đi ăn nhà hàng, lên kế hoạch rồi, quần áo cũng chuẩn bị xong rồi, trời vầy mà quấn bộ đó lên là chết k kịp ngáp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anyway, kỉ niệm 1 năm làm Mrs. Binns.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1122803851538975412?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1122803851538975412/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1122803851538975412&amp;isPopup=true' title='22 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1122803851538975412'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1122803851538975412'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2012/01/ngay-nay-nam-ay.html' title='Ngày này năm ấy'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>22</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4375083903405827825</id><published>2011-12-06T10:22:00.002-06:00</published><updated>2011-12-06T10:27:21.751-06:00</updated><title type='text'>Mùa đông của em</title><content type='html'>1. Sáng nay 2F (-17C). Quấn 4 lớp phía trên, 2 lớp phía dưới. Vác cái cặp nặng trỉu trịt, lếch 15 phút từ bãi đậu xe vô trường. Có cảm giác mình k có lổ mũi, lổ tai, mồm miệng gì nữa hết, nó tê cóng như cục nước đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tối nay cố thủ trong thư viện, chờ 10h đêm gọi taxi của trường chở ra bãi đậu xe chứ làm cứ nữa chắc toi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4375083903405827825?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4375083903405827825/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4375083903405827825&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4375083903405827825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4375083903405827825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/12/mua-ong-cua-em.html' title='Mùa đông của em'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2363595443433879492</id><published>2011-12-04T14:29:00.003-06:00</published><updated>2011-12-04T14:37:28.239-06:00</updated><title type='text'>Ngày chủ nhật của em</title><content type='html'>1. Chồng thiếu điều đập cái TV khi thấy Raiders thua thê thảm to Miami. Mình thì cứ tỉnh bơ pha cà phê uống hết ly này đến ly khác, ôm cái máy tính học bài, thình thoảng nhìn bạn chồng, thấy thương thì thôi ah.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Hậu nó thất tình mấy ngày nay, cứ ở nhà là nó mở nhạc um sùm, exercise điên cuồng, đờn bài "my heart will go on" nghe riết phát chán luôn, nhưng cứ để cho nó ồn ào đặng nó vơi đi nỗi buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. 12/12 bắt đầu final week, học điên cuồng, điên cuồng. Thi xong là hết 1 học kỳ, rồi thì chuẩn bị cho road trip. Long long road trip to Texas.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Tuyết rơi cả ngày hôm qua, rơi từ sáng đến tối. Nhắc chồng đi mua máy thổi tuyết mấy chục lần rồi mà bạn ấy cứ chần chừ, sáng ra cào tuyết gần chết. Hồi mua nhà bạn ấy nói chứ cái drive way dài quá em, mình sung sướng nói vậy thì tốt vì đậu được nhiều xe nếu nhà có tiệc. Giờ thấy nỗi buồn của chồng rồi. Chiều nay giá nào cũng bò ra Menards mua cái máy thổi tuyết. Mất trâu mới đi làm chuồng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2363595443433879492?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2363595443433879492/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2363595443433879492&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2363595443433879492'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2363595443433879492'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/12/ngay-chu-nhat-cua-em.html' title='Ngày chủ nhật của em'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5089268073447422658</id><published>2011-11-26T16:51:00.003-06:00</published><updated>2011-11-26T17:08:52.806-06:00</updated><title type='text'>Linh tinh</title><content type='html'>Mỗi sáng vừa mở máy tính là coi blogspot trước, facebook sau đặng cập nhật tình hình, đọc hết nhà này sang nhà kia, chỉ cho phép bản thân lang thang 10 phút thôi nên lúc nào cũng tự nhủ giờ trưa sẽ quay lại để lại footprint, nhưng rồi cũng k có cái giờ trưa luôn nên đành "nợ" nhà mình 1 lời chia sẻ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lễ ở nhà có tiệc, chồng cặm cuội nấu nướng 1 mình vì mình có 3 bài phải nộp sau lễ, đọc muốn mờ mắt. Biết ơn chồng đã cho mình 1 cuộc sống không phải lo toan cơm, áo, gạo, tiền, cũng k phải lo toan công việc nhà luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời Nebraska bữa giờ cứ âm âm u u, người mình nó cứ đờ đờ, melatonin nhiều quá nên cứ dật dờ. Nghĩ cái mùa đông đang đến thấy mình già đi nhanh quá. Bước chân sang Mỹ cũng là đang mùa đông, giờ đã mấy mùa đông rồi k còn bỡ ngỡ hay trông chờ nữa. Gió lớn cuốn lá cây từ nhà này sang nhà kia, thấy nhớ Việt Nam gì đâu mặc dù VN làm gì có cảnh lập đông như vầy. Tiếng lá cây xào xạc làm mình nhớ mấy cây cau bên hông nhà Nội, chiều chiều hay có gió từ ngoài sông thổi vào cũng lào xào như vầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa giờ cứ mơ thấy Nội, thấy 2 vợ chồng về nhà Nội, làm vườn với Mẹ, nấu cơm trong cái chái bếp cũ của Nội, ra sông hái rau "biền", lâu rồi đâu có nhớ dữ vậy đâu. Có 1 chi tiết trong giấc mơ mà lâu rồi mình k nhớ là Nội có chiếc ghe để chở lúa, neo ở gốc cây sầu riêng, nó hiện rõ mồn một trong giấc mơ. Tuổi thơ mình với vườn cây, ruộng lúa, con sông sau nhà của Nội, lâu rồi tưởng đã quên.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5089268073447422658?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5089268073447422658/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5089268073447422658&amp;isPopup=true' title='30 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5089268073447422658'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5089268073447422658'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/11/linh-tinh.html' title='Linh tinh'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>30</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3268260193869588091</id><published>2011-11-18T14:58:00.003-06:00</published><updated>2011-11-18T15:22:28.375-06:00</updated><title type='text'>Chuyện!</title><content type='html'>Đã lâu rồi mình ít khi gặp người Việt Nam. Hôm nay tình cờ gặp chú kia, chú sống ở Mỹ chắc cũng gần 40 năm rồi vì chú nói chú đi du học Mỹ trước 1975 rồi ở lại luôn. Trừ gia đình cousin mình ra thì mình ít khi gặp người Việt ở đây. Chú hỏi mình đang học Creighton phải không, đi học thấy thế nào, mấy đứa Mỹ nó "ngu" lắm, ráng học hơn tụi nó thì ra trường mới dễ xin việc làm, bla bla....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thế này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Khi mình apply Creighton thì cousin mình chắc kể cho chú nghe hay sao đó, chú gặp mình nói: Creighton nó cho học bổng cho con gái chú nhưng con gái chú chê, k chịu học, muốn học trường lớn ở Cali. Lúc đó tủi thân dễ sợ. Thấy mình ngu gì đâu, trường nó năn nỉ người khác mà người ta k thèm học còn mình thì cứ thấm thỏm lo âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Chú đang làm kĩ sư ở 1 nhà máy rất lớn ở Omaha. mấy chục năm rồi vẫn chỉ là kĩ sư, dưới quyền của k biết bao nhiêu thằng Mỹ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hể cứ nói đến Mỹ là chú nói: tụi Mỹ nó "ngu". Mình có ý kiến thế này chia sẻ với cả nhà:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nếu Mỹ ngu thì tại sao mình phải đi học trường do nó dạy, làm dưới quyền của nó? Thật sự thì vẫn có nhiều người Mỹ không có đi học và làm chức vụ thấp trong hãng, nhưng thằng cao nhất, cái thằng mà trả lương cho chú là thằng Mỹ chứ k phải thằng Việt Nam. Nếu mình giỏi hơn nó thì mình đã đứng ờ trên cao kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Trong cái khu nhà giàu ở Omaha thì bao nhiêu phần trăm là Châu Á, chứ đừng nói đến Vn, đang sống trong đó? Người giàu nhất thế giới là người Mỹ hay người Việt Nam?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Đó là những gì chú nói với mình nha. Chú k có nói chuyện con gái chú đang học Master ở UNO chứ đâu có học Y. Ý mình là nếu thực sự Creighton cho học bổng học BS tại sao con gái chú k học mà xin vô UNO(trường này không có trong ranking) học Master.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình k nói chung, mình chỉ nói riêng ý kiến của mình về những nhận xét rất khách quan về 1 người mà k biết nhà mình có ai từng gặp qua cảnh này chưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chú điện về Vn, nói là con chứ đi học toàn nhất trường không hà, tụi Mỹ nó học...lắm. Mình k có ý là muốn tranh cãi với chú, chỉ mong những người ở VN có cái nhìn về người Mỹ đúng hơn. Họ rất giỏi (những người chịu học), bạn bè trong lớp mình rất giỏi. Cả lớp có mình mình là du học sinh thôi, còn lại là sinh ra và lớn lên ở Mỹ, có 2 bạn Korea và 1 Thái Lan nhưng k tính là Châu Á vì tụi nó sinh ra ờ đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trò muốn giỏi thì phải có thầy giỏi. Không có những giáo sư người Mỹ tài giỏi thì làm sao có những bác sĩ tài giỏi và làm sao nước Mỹ có thể đứng đầu thế giới về Y Khoa?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3268260193869588091?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3268260193869588091/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3268260193869588091&amp;isPopup=true' title='16 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3268260193869588091'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3268260193869588091'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/11/chuyen.html' title='Chuyện!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4771476871140655913</id><published>2011-11-08T16:25:00.003-06:00</published><updated>2011-11-08T16:44:46.713-06:00</updated><title type='text'>Handwriting</title><content type='html'>Nhớ ngày xưa đi học về là tay dính đầy mực ở ngón giữa. Lúc đi học kế toán cũng vậy, tay cũng đầy mực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi còn học undergrad, ppt được in ra rồi phát cho sinh viên, take note trên giấy bằng viết chì hay viết mực, tụi bạn nó thường take note bằng viết chì, mình thì thích xài viết mực, đơn giản vì già cả nên mắt kém, chữ phải đậm mới thấy. Mà mình k đơn giản chỉ take note, mình viết hết ppt ra tập luôn theo cách của mình, sắp xếp lại trật tự theo ý mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Creighton thì k còn thấy ai take note bằng viết nữa. Đứa nào đi học cũng chỉ kè kè cái taplet, cái giống khỉ gì cũng dùng taplet mà. ppt thì down load trên website xuống, dùng cây viết của tablet mà take note hay gõ thẳng vô ppt. Làm test cũng trên tablet, đọc tài liệu cũng trên tablet vì thư viện cho mình down load 1 số article về máy tính nên cái nào k có mới check out ở thư viện. Sách thì tụi nó check out ở thư viện khi có lớp. Mình thì thích tha theo sách của mình vì mình có thể làm đủ thứ trò trong đó, viết nhăng viết cuội. Thành ra thường là sau mùa học chẳng cuốn nào bán lại được hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình là "mọi nhớ rừng" nên cho dù có được trang bị tân răng thì vẫn cứ thích kè kè theo cuốn tập với cây viết, mình thích viết bài bằng tay. Cái cảm giác cầm quyển tập lật lật để học bài thấy nó gần gũi gì đâu với cái thời đạp xe đi học ở VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết mình nhớ rừng được bao lâu nhưng hiện tại hình như trong cái building này chỉ còn mình mình viết bài ra tập.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4771476871140655913?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4771476871140655913/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4771476871140655913&amp;isPopup=true' title='16 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4771476871140655913'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4771476871140655913'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/11/hand-writing.html' title='Handwriting'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8575269398025208579</id><published>2011-10-25T21:42:00.002-05:00</published><updated>2011-10-25T21:57:01.945-05:00</updated><title type='text'>Homeless!</title><content type='html'>Người không gia cư ở Mỹ không ít đâu nha. Mình k biết số liệu thống kê là bao nhiêu trên toàn nước Mỹ nhưng riêng Omaha thì chắc khoảng vài trăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay đi làm tình nguyện, 2 giờ tình nguyện đầu tiên của quá trình tích lũy 40 giờ trước khi tốt nghiệp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5h người vô gia cư mới đến nhà ăn, 4h30 tụi mình đã lục tục kéo đến. Nhà ăn cũng là nhà ở của những người vô gia cư. Đó là 1 cái building rất to, chia ra 2 phần cho nam và nữ. Rất lịch sự, sạch sẽ, có 1 cái TV màng hình phẳng thiệt lớn cho người trong nhà đó coi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thức ăn cho người vô gia cư cũng phải đầy đủ rau, thịt. Mỗi bàn lớn (giống bàn tiệc ở VN) có 6 người ngồi, trên bàn có 1 bình cafe nóng, muối, đường, tiêu, sữa, nước đá. mỗi người nhận 1 khay đồ ăn bao gồm: đậu nấu xúc xích, thịt gà tây hầm, khoai tây nghiền, 1 miếng bánh tráng miệng+trái cây đóng hộp và 1 trái cà chua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình nguyện viên rất đông nhưng do diện tích của nhà ăn nhỏ nên phải chia làm 4 đợt nhận thức ăn, mỗi đợt ăn 30 phút. Làm tất bật suốt 2 tiếng đồng hồ, mệt đừ. Còn 38 tiếng trong vòng 4 năm. Ráng thanh toán càng nhiều càng tốt ở năm nhất để mấy năm sau yên tâm mà đi thực tập. Nói thiệt chứ homeless ở Mỹ sướng thiệt. Mùa đông này sẽ đi bán mật ong, gây quỹ giúp mấy người homeless cần wheelchair.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;List để đăng ký tình nguyện thì nhiều lắm, mà ác cái là ai cũng có nhu cầu nên mình đăng ký từ hồi đầu năm mà cứ bị dư hoài, giờ mới đăng ký được chổ này.&lt;br /&gt;Nơi kế kiếp là 1 trại dưỡng lão, mai đi làm. Tổ chức Halowwen cho những người già bị stroke, aphasia, dementia....Hy vọng sẽ chụp được hình làm kỉ niệm.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8575269398025208579?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8575269398025208579/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8575269398025208579&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8575269398025208579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8575269398025208579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/10/homeless.html' title='Homeless!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4681104590266817489</id><published>2011-10-22T21:18:00.002-05:00</published><updated>2011-10-22T21:40:41.079-05:00</updated><title type='text'>Quân tử Tàu</title><content type='html'>Hôm qua mình đi lạc, chuyện đi lạc đối với mình hình như là chuyện rất thường. Nhưng mỗi lần đi lạc trong down town đối với mình y như là ngày tận thế. Lần nào đi lạc thì chồng cũng là nạn nhân, mình gọi cho chồng chỉ để tức tưởi, khóc lóc rằng mình k về nhà được, mình ở luôn ngoài đường, thì rằng là mình thề chẳng bao giờ mình đi tới chổ đó nữa. Chồng chỉ cần biết mình đang ở đâu thôi là chàng có thể nhìn trên bản đồ mà chỉ đường mình về, 10 lần như 1 chục mình đều k biết mình đang ở đâu. Ơn trời là chồng mình vẽ bản đồ, hơn thế nữa bạn ấy rành con vợ nên cuối cùng bạn cũng dụ mình nói cho bạn biết mình đang ở đâu. Lần nào đi lạc mình cũng thề mình sẽ k đi nữa, thề không biết bao nhiêu lần rồi, và cũng lạc k biết bao nhiêu lần rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những lúc mình thấy mệt mỏi, thất vọng, bế tắc kinh khủng. Lúc đó chỉ cần được la lối, khóc lóc, nói ngang nói bừa với ai đó thôi chứ không mình chắc sẽ nổ như bong bóng căng hơi. Ơn trời nạn nhân lúc nào cũng là bạn chồng hơn thế nữa là bạn biết con vợ mình nó là quân tử...tàu. Nó thề hoài. Không biết bao nhiêu lần mình nói với chồng là mình sẽ nghỉ học luôn, đi xin việc làm, không ai nhận thì đi làm nail. Có khi thề lúc 9h tối, rồi quên. 2h sáng vẫn còn chong đèn học bài, chồng hỏi sao k đi ngủ mai k đi học nữa mà. Lúc đó mới nhớ. 6h sáng hôm sau vẫn đúng lịch trình thức dậy pha cà phê, dở cơm rồi hối thằng Hậu đi học. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình từng hứa với chồng mình k làm bác sĩ, cô sĩ gì nữa, mình mệt quá và thấy đuối lắm. Mới đi học có 2 tháng mà hứa cũng 3 lần rồi. Chồng nói em k làm bác sĩ cũng k sao, anh vẫn yêu em, vẫn nuôi em nổi. Vậy rồi sáng sớm cũng lái xe đi học, là sao, là sao k biết là sao. Là vì mình là quân tử Tàu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4681104590266817489?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4681104590266817489/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4681104590266817489&amp;isPopup=true' title='17 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4681104590266817489'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4681104590266817489'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/10/quan-tu-tau.html' title='Quân tử Tàu'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2626531418797159425</id><published>2011-10-12T08:37:00.002-05:00</published><updated>2011-10-12T08:47:20.846-05:00</updated><title type='text'>Depressed!</title><content type='html'>Tuần này có mid-term exam, mới đây mà được nửa học kỳ rồi. Ghét nhất là mid-term exam, vì môn nào chưa thi thì vẫn có assignment, môn nào thì rồi thì vẫn có giờ học bài mới. Final exam thì k có cảnh này, "chỉ biết thi thôi chẳng biết gì" nguyên cả tuần. Mấy cái community engagement cũng phải làm cho xong để học kỳ sau đi thực tập rồi k có thời gian trả nợ. Vậy mà,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bà mình nói: họa vô đơn chí, phước bất trùng lai. Bận như 1 con khùng chưa đủ, cái máy rửa chén với cái máy giặt lăn ra chết cùng thời điểm. Gọi cho Nebraska furniture mark báo hư, nó nói đến thứ 7 nó mới có người đến sửa. phải chờ đến 4 ngày. K biết nhà Warren Buffet ờ đâu để đến mắng vốn ổng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nói: mày càng ngày càng hư, có mấy cái chén ăn xong cũng rửa k nổi. Haizzz...ngay cái lúc mình bận chứ đâu có tệ đến k rửa chén nổi đâu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2626531418797159425?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2626531418797159425/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2626531418797159425&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2626531418797159425'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2626531418797159425'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/10/depressed.html' title='Depressed!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2265490295081853109</id><published>2011-09-22T17:49:00.002-05:00</published><updated>2011-09-22T18:04:10.454-05:00</updated><title type='text'>Full time student and house-wife</title><content type='html'>Đã qua rồi cái thời mà mình muốn xài gì thì xài, muốn mua gì thì mua, lỡ có phung phí chút xíu thì cũng k sao. Giờ là những ngày phải suy nghĩ, tính toán sao cho gia đình có bữa ăn ngon mà không bị thiếu tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Full time student thì rất dễ, hàng ngày lên lớp, vô thư viện, về nhà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Full time house-wife là 1 chuyện khác, đó là 1 thử thách (với mình). Mình thấy khâm phục những người mẹ, vợ có thể ở nhà chăm con, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Nhưng cái gì cũng có niềm vui của nó. Biết thế, mình đang điều chỉnh bản thân để tìm thấy niềm vui đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này bắt đầu tập quen dần với việc đi chợ, tính toán món ăn hàng ngày, bắt đầu biết nấu nướng nhiều hơn. Sau giờ học, lúc lái xe cũng là lúc sắp xếp xem về đến nhà mình làm gì trước. Haizzz...mãi mà vẫn chưa quen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết có ai nghĩ rằng những người phụ nữ không phải đi làm, có chồng nuôi là những người sung sướng k ta? Với mình thì không, đó là 1 sự hy sinh thì đúng hơn. Có người hy sinh vì con cái, muốn con được chăm sóc đầy đủ, muốn nhà cửa tươm tất, muốn chồng thư thả khi về nhà. Còn mình thì không cao cả như vậy, mình chỉ ở nhà 4 năm thôi, rồi thì mình lại trở lại cuộc sống trước kia. Có ai nghĩ kiếm tiền là 1 niềm vui và thấy ý nghĩa khi mình xài tiền của mình không. Mình có cảm giác đó. Xài tiền của chồng làm ra đôi khi cũng phải tế nhị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và, vừa đi học vừa làm nội trợ, với mình đó là 1 thử thách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng nói: anh biết khó cho em, nhưng mình đang đầu tư em ah.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2265490295081853109?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2265490295081853109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2265490295081853109&amp;isPopup=true' title='24 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2265490295081853109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2265490295081853109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/09/full-time-student-and-house-wife.html' title='Full time student and house-wife'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>24</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6933055536806082293</id><published>2011-08-28T21:49:00.010-05:00</published><updated>2011-08-28T22:31:43.382-05:00</updated><title type='text'>Trình diễn máy bay</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-Ff-BPRMlhDU/TlsC0b8EloI/AAAAAAAAALk/OyGsPkTuMqk/s1600/DSC02178.JPG"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;East coast thì bão tố giông ba, Ne thì trời trong, mây trắng. Bà kon kéo nhau đi coi air show.&lt;br /&gt;Cứ khoảng cuối tháng 8 thì air force base tổ chức air show cho dân tình đi coi. 2 ngày này đường vô trong base cảnh sát đầy đường để bảo đảm không bị kẹt xe. Air show không chỉ có những màn nhào lộn trên không mà air show còn là dịp để bà con chiêm ngưỡng máy bay, mấy chục chiếc máy bay các loại được đem ra cho bà con trầm trồ và mấy đứa bé thì được ngồi vô buồng lái của máy bay chiến đấu cùng với phi công, được phi công giải thích từng câu hỏi, đó cũng là lí do tại sao con nít ớ đây cứ hết lớp 12 là muốn đi lính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-XqqDpaaRFRY/TlsCebvOiEI/AAAAAAAAALc/BtwPqeY2brk/s1600/DSC_0060.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-XqqDpaaRFRY/TlsCebvOiEI/AAAAAAAAALc/BtwPqeY2brk/s320/DSC_0060.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646109279704221762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trình diễn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-koONE4eqZOM/TlsCWTPBE8I/AAAAAAAAALU/uXHxTCUxEc0/s1600/DSC_0059.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-koONE4eqZOM/TlsCWTPBE8I/AAAAAAAAALU/uXHxTCUxEc0/s320/DSC_0059.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646109139982685122" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Xuất kích đội hình 3 chiếc&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Ff-BPRMlhDU/TlsC0b8EloI/AAAAAAAAALk/OyGsPkTuMqk/s1600/DSC02178.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 216px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-Ff-BPRMlhDU/TlsC0b8EloI/AAAAAAAAALk/OyGsPkTuMqk/s320/DSC02178.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646109657715218050" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chiếc này là 1 trong những máy bay cargo của air force, chuyên chở quân trang quân dụng. khi hạ cánh nó sẽ thả xuống 4 hàng bánh xe bao gồm 8 cái bánh xe, mỗi bánh xe đường kính to bằng bình ah&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-42uKsqS-hmE/Tlr_cP_pkkI/AAAAAAAAALE/Oid4NiiTJkQ/s1600/DSC_0075.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 213px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646105943657255490" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/-42uKsqS-hmE/Tlr_cP_pkkI/AAAAAAAAALE/Oid4NiiTJkQ/s320/DSC_0075.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;"Hàng nóng": máy bay tàng hình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-Y3dg60CTp6I/Tlr-jNOnBXI/AAAAAAAAAK0/TZmBTdSPqGc/s1600/DSC02151.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5646104963662153074" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/-Y3dg60CTp6I/Tlr-jNOnBXI/AAAAAAAAAK0/TZmBTdSPqGc/s320/DSC02151.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Nguyên con em như thế này ạh.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Không có chụp máy bay không người lái, nó nhỏ xíu mà bà con bu đen bu đỏ, không thấy em nó luôn. Mấy chiếc máy bay thả bom thì nó to và dài, ốm nhom ốm nhách chứ k mập mạp như chiếc cargo.&lt;br /&gt;Ghi chú: toàn là máy bay đang sử dụng, không phải hàng retired đâu.&lt;br /&gt;Bạn chồng giải thích từng loại máy bay, nhưng tụi nó khác nhau thế nào thì chỉ có Bernie-anh chồng, đi lính trong đội sửa máy bay- là biết rõ nhất thôi. Mà có biết chắc Bernie cũng không bao giờ nói, top secret. hihii...&lt;br /&gt;Hình nhiều nhưng load hình lâu quá. Cả nhà coi đỡ "hàng nóng" nha.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6933055536806082293?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6933055536806082293/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6933055536806082293&amp;isPopup=true' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6933055536806082293'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6933055536806082293'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/trinh-dien-may-bay.html' title='Trình diễn máy bay'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-XqqDpaaRFRY/TlsCebvOiEI/AAAAAAAAALc/BtwPqeY2brk/s72-c/DSC_0060.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6052427632962335524</id><published>2011-08-24T11:41:00.002-05:00</published><updated>2011-08-24T11:47:02.864-05:00</updated><title type='text'>Dr Rita Mayer</title><content type='html'>Vừa nhận được email của trường. Dr Mayer vừa qua đời ở Mn. Tuần rồi gặp mặt faculty, Dr Meyer là người sẽ dạy đám tụi mình môn giải phẫu học. Cô rất gần gũi, xinh đẹp và nói chuyện rất nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;Cô trấn an mấy đứa nhát gan như mình là giải phẫu học không có gì phải sợ, nếu sợ cô sẽ đứng kế bên khi mình thực hành để động viên tinh thần. Cô dạy ở Creighton 11 năm, cô nói chưa có sinh viên nào phải bỏ học vì sợ giải phẫu học và chưa có bác sĩ nào ra trường rồi quay lại nói với cô còn sợ môn này hết.&lt;br /&gt;Body của cô sẽ về lại Creighton, cô donate body cho đám sinh viên thực tập.&lt;br /&gt;Cầu xin trời Phật hộ độ cho cô được an nghỉ.&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6052427632962335524?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6052427632962335524/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6052427632962335524&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6052427632962335524'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6052427632962335524'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/dr-rita-mayer.html' title='Dr Rita Mayer'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2650972054480503384</id><published>2011-08-23T23:22:00.001-05:00</published><updated>2011-08-23T23:26:24.550-05:00</updated><title type='text'>Thứ Năm...tuần rồi</title><content type='html'>Chuyện là ngày thứ Năm, 1 ngày trong tuần thôi. Nhưng,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng đi công tác, thằng chó "Hậu" đi cắm trại. Có 1 mình ở nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và, bão kéo tới. Cúp điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói thiệt chứ 4 năm ở Mỹ lần đầu tiên thấy cúp điện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bi kịck là vầy, mình thường k có mang chìa khóa nhà, cứ về nhà rồi thì bấm cửa gara, vô nhà từ cửa gara luôn. Cúp điện, gara không mở được. Thế là đi bụi. Haizzzz.....&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2650972054480503384?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2650972054480503384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2650972054480503384&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2650972054480503384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2650972054480503384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/thu-namtuan-roi.html' title='Thứ Năm...tuần rồi'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3000006479065081952</id><published>2011-08-20T21:56:00.000-05:00</published><updated>2011-08-20T21:58:16.003-05:00</updated><title type='text'>Học cấp cứu</title><content type='html'>Hôm nay đi học CBR, nhân viên y tế nào cũng phải qua khóa huấn luyện này, thi lấy chứng chỉ xong mới được cho vô bệnh viện thực tập. Chứng chỉ có giá trị 2 năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vui, hồi hộp. Cuối cùng mình cũng past cái test. Hú hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3000006479065081952?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3000006479065081952/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3000006479065081952&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3000006479065081952'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3000006479065081952'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/hoc-cap-cuu.html' title='Học cấp cứu'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8639786286306051576</id><published>2011-08-19T22:20:00.002-05:00</published><updated>2011-08-19T22:36:35.980-05:00</updated><title type='text'>Tuần đầu tiên đi học</title><content type='html'>Kết thúc tuần welcome week. 1 tuần mà cái gì cũng mới, đưa mình từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Mình giống như nhà quê ra tỉnh, cứ ngơ ngơ ngác ngác. Đi trong trường thôi mà lạc chắc cũng 4-5 lần. Cứ loay hoay kiếm cái nhà thờ để kiếm lối về lại building của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Creighton sắp xếp cho sinh viên mới và sinh viên cũ cùng ngành ngồi chung với nhau lúc học Orientation. Mình nghĩ là the best way, sinh viên cũ chia sẻ rất rất nhiều kinh nghiệm cho sinh viên mới. Trường tổ chức BBQ day cho sinh viên mới và sinh viên vừa mới xong năm 1 hoặc năm 2 ngồi với nhau. Ai cũng phải đeo bảng tên nên không có cảnh hỏi tên họ, cứ nhìn bảng tên sẽ biết bạn đó đang học ngành nào để mà tụm 5 tụm 3 nhiều chuyện. Rồi trường tổ chức 1 buổi tối đề sinh viên mới gặp gỡ với cựu sinh viên, để được chia sẻ những kinh nghiệm khi đi thực tập, xin việc làm (hiện tại nghe nói là k cần xin, thực tập xong là bệnh viện giữ lại làm luôn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5 ngày qua biết bao nhiêu là hoạt động, chủ yếu là để mình biết rõ hơn về ngành mình sẽ học, về ngôi trường mình sẽ học trong vòng 4 năm tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà nói thiệt nha, cái trường nó lớn tới nỗi mà đi lạc mấy lần rồi cũng chẳng biết nơi nào là nơi nào, kiếm được bãi đậu xe đúng theo cái parking permit của mình là đã giỏi lắm rồi. Tất cả số ĐT cá nhân được listed đều là cell phone, trường này ngầu thiệt, nên lúc nào mình cần giúp cũng có sẵn người giúp mình. Nhớ ngày thứ 2 đi học, bị đi lạc trong trường, đi hoài k biết lối ra, gọi cho 1 trong những số ĐT mình có, chút xíu là có cảnh sát của trường đến dẫn mình ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 9/9 sẽ là lễ mặc áo trắng cho bác sĩ mới, lễ được tổ chức trong cái nhà thờ ở trong trường, cái nhà thờ này nó cổ rồi, từ thế kỉ 19, nó lớn dã man.&lt;br /&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8639786286306051576?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8639786286306051576/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8639786286306051576&amp;isPopup=true' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8639786286306051576'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8639786286306051576'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/tuan-au-tien-i-hoc.html' title='Tuần đầu tiên đi học'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3512297635474597191</id><published>2011-08-17T19:57:00.007-05:00</published><updated>2011-08-17T21:38:45.730-05:00</updated><title type='text'>Những ngày đầu tiên....đi học</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="font-family: verdana;" href="http://1.bp.blogspot.com/-wVZeAfHDZJU/TkxnST7xPFI/AAAAAAAAAKs/sWnzs3BED2g/s1600/DSC02104.JPG"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;Mấy ngày nay đang là welcome week nên chưa có chính thức có lecture, chỉ học giống như hồi xưa mình học nội quy vậy đó. Nhưng nội quy này nhiều ghê ghớm, đủ thứ trò hết. Đợt này khai giảng có khoảng hơn 200 sinh viên các ngành thuộc doctoral program.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-zv1sGoqya84/TkxmtDWqxsI/AAAAAAAAAKc/V4QQP4Ifoco/s1600/DSC02089.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-zv1sGoqya84/TkxmtDWqxsI/AAAAAAAAAKc/V4QQP4Ifoco/s320/DSC02089.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5641997357368919746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Đi làm tình nguyện.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Nhóm mình gồm 12 người, đến Hyvee fill mấy cái giỏ này để đem bán, tiền thu được sẽ dùng để giúp những người homeless. Làm rất cực nha, nhưng ai cũng rất tích cực, tốc độ làm việc chóng mặt luôn. Nếu là nhân viên Hyvee thì bằng ấy công việc, bằng ấy người phải làm trong 3-4 tiếng, tụi mình mần cật lực trong vòng 1,5 tiếng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-LKPtTJKrjQQ/Tkxmglpyr4I/AAAAAAAAAKU/MMg6-xXAhBI/s1600/DSC02085.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-LKPtTJKrjQQ/Tkxmglpyr4I/AAAAAAAAAKU/MMg6-xXAhBI/s320/DSC02085.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5641997143237635970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trước giờ xuất phát.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/-t3bbHGwHoEg/TkxmXHA8qjI/AAAAAAAAAKM/lhppE4sKQzE/s1600/DSC02084.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-t3bbHGwHoEg/TkxmXHA8qjI/AAAAAAAAAKM/lhppE4sKQzE/s320/DSC02084.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5641996980394437170" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ăn trưa ở trường(không phải phòng ăn, ăn luôn trong phòng học Orientation)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-wVZeAfHDZJU/TkxnST7xPFI/AAAAAAAAAKs/sWnzs3BED2g/s1600/DSC02104.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-wVZeAfHDZJU/TkxnST7xPFI/AAAAAAAAAKs/sWnzs3BED2g/s320/DSC02104.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5641997997474659410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay nhận được: 1 laptop, 1 cái book bag.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Creighton là 1 trường Hi-tech nha. Học sinh đi học chỉ cần cái tablet, không cần notebook, k mang textbook, download powerpoint của giáo viên vô laptop, lên lớp thì take note thẳng vô cái tablet luôn. Take exam cũng bằng tablet. Muốn review lại bài giảng thì lên mạng của trường, coi lại bài giảng vì giáo viên khi lên lớp đều được ghi hình lại. Cái camera ngầu lắm nha, giáo viên di chuyển nó di chuyển theo, ghê k?&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3512297635474597191?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3512297635474597191/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3512297635474597191&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3512297635474597191'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3512297635474597191'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/nhung-ngay-au-tieni-hoc.html' title='Những ngày đầu tiên....đi học'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-zv1sGoqya84/TkxmtDWqxsI/AAAAAAAAAKc/V4QQP4Ifoco/s72-c/DSC02089.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1526851352616608164</id><published>2011-08-13T23:14:00.004-05:00</published><updated>2011-08-15T19:10:14.359-05:00</updated><title type='text'>Cuộc sống có những điều kì diệu (2)</title><content type='html'>Nhận được thư xong thì 2 vợ chồng lo chuẩn bị đi VN nên chỉ có mình chồng lo chuyện giấy tờ của Creighton. Từ check student email đến đặt quần áo, laptop, book bag, hẹn chích ngừa, 1 mình chồng lo hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây 2 tháng, không biết ông ứng bà hành gì mà tự nhiên mình lôi lại giấy tờ, đọc lại thất kĩ mới phát hiện 1 tin sét đánh: toàn bộ transcript( bảng điểm) phải chuyễn đến Creighton trước ngày 1/8. Chuyện éo le là mình tốt nghiệp ĐH vào ngày 15/8. Nghĩa là đến tận ngày ấy thì bảng điểm mới được chuyển đến Creighton và ngày ấy cũng là: ngày đầu tiên đi học Creighton.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi gửi email tá lả, gọi ĐT tá lả, gọi luôn cả Dean để xin được tốt nghiệp sớm, nhưng chẳng ai giang tay ra mà giúp mình hết, ai cũng nói mà không được. Bà mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và, 1 ngày cuối tuần đẹp trời, mình gặp được hiệu trưởng của Bellevue University. Đây là điều kì diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số là 2 đứa mình gặp nhau nhưng chẳng ai biết ai. Mình hồi nào giờ đi học tên giáo viên còn k nhớ thì nói gì đến chuyện nhớ tên hiệu trưởng. Nhưng, hôm đẹp trời ấy mình gặp tổng hiệu trưởng của Bellevue public school. Mình với người này biết nhau khá thân. Người này với hiệu trưởng của mình biết nhau cũng khá thân. 2 người "trùm" của Bellevue nói chuyện đã đời thì bạn già của mình mới giới thiệu mình với hiệu trưởng yêu dấu: Dr Hawkins. Mà k hiểu sao mình vẫn cứ ngu ngu ra mà không biết đây là vị cứu tinh của mình. Đến khi Dr Hawkins gần về thì mình mới vọt miệng xin email của bả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả buổi tối chủ nhật ngồi soạn 1 cái email thật đầy đủ, thật chi tiết và cũng thật lâm li bi đát để gửi cho hiệu trưởng nhờ giúp đỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ cần 1 cái email thôi, 1 cái email từ Dr Hawkins gửi cho hiệu trưởng Creighton và hiệu trưởng Metropolitan community college thôi thì mọi chuyện êm xuôi. Chuyện này k biết giải thích sao nếu k thể nói là ông bà độ. Dr Hawkins xuất hiện đúng lúc và Dr Deegan cũng xuất hiện đúng lúc nên giờ mình mới ung dung vô Creighton.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đoạn sau sẽ là đường đi của transcript vô cùng ngoằn ngòe và hấp dẫn và làm sao mình tốt nghiệp ĐH chỉ trong 3 năm)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1526851352616608164?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1526851352616608164/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1526851352616608164&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1526851352616608164'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1526851352616608164'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/cuoc-song-co-nhung-ieu-ki-dieu-2.html' title='Cuộc sống có những điều kì diệu (2)'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-943074348021280409</id><published>2011-08-12T22:54:00.004-05:00</published><updated>2011-08-12T23:16:36.726-05:00</updated><title type='text'>Cuộc sống có những điều kì diệu (1)</title><content type='html'>Giờ đang ngồi chờ đến thứ Hai để đi học ở Creighton. Nhìn lại khoảng thời gian từ lúc phỏng vấn sang Mỹ du học, rồi đi học, rồi được nhận vô Creighton, cuộc sống có những điều rất kì diệu mà mình mãi sẽ không biết tại sao nó lại xảy ra, chỉ biết 1 câu: ông bà độ. Ai không tin cũng được, còn mình thì tin sái cổ là mình có ông bà độ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc submit application xong khoảng 2 tháng sau mà vẫn chưa thấy email của Creighton thì mình bắt đầu xuống tinh thần. Than thở với chồng, em học dở quá nên k được nhận rồi, chắc phải tính phương án 2, hoặc học master hoặc đi làm. Chồng động viên mình gọi cho Creighton để hỏi coi tại sao mình k được chọn đi phỏng vấn. Mình sĩ diện, nói chứ ai làm chuyện như vậy, hong lẻ đợi người ta nói thẳng là tại mình học ngu quá. Rồi 1 ngày tuyết rơi, gọi đại, kệ họ chửi thì mình cúp máy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng cha mình gặp tên David, thằng chả mừng mừng tủi tủi nói: tao gửi email kêu mày đăng ký phỏng vấn hơn 1 tháng rồi k thấy mày trả lời. Trời, đọc hết mấy chục cái email mà có thấy cái nào đâu cà. Nói thôi gửi lại dùm, ổng gửi 3 lần mình cũng k nhận được, tới giờ mình cũng k biết tại sao lại có chuyện thần kỳ vậy nữa, ổng nói thôi để tao dùng email cá nhân của tao gửi thử, cha mẹ ơi, vèo cái 10 giây sau mình nhận được cái email đó. Lần theo hướng dẫn trên email để đăng ký phỏng vấn. Ngày nhận được email là ngày thứ 3, ngày phỏng vấn là ngày thứ sáu. Trời ơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ sáu ấy tuyết rơi tơi tả, chồng lái đằng trước, con vợ ôm vô lăng bám đít đằng sau, cái campus nó lớn dã man, chạy vòng vòng mới kiếm được cái building trong bản đồ. Chồng chỉ cho vợ 1 cái parking rất ngon lành. Phỏng vấn chỉ 30 phút nhưng còn nhiều hoạt động khác + ăn trưa với thầy cô trong khoa nên kéo đến 3h chiều, chồng đưa vợ đến nơi, hun 1 cái chúc may mắn rồi xách đích đi làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phỏng vấn ra xong thì thấy có miếng giấy vàng vàng trên kiếng xe nha, bị ticket vì tội đậu xe ở fire line. Nói thiệt chứ bữa đó mà kêu thằng cảnh sát tới để chỉ cho mình cái gạch vàng vàng dưới đường mà nó chỉ được mình kêu nó bằng ông nội. Tuyết phủ trắng sát, chổ nào cũng như chổ nấy, nếu cái campus đó k phải địa bàn của nó thì đố nó biết chổ đó là fire line. Xúi chồng thôi đừng trả, mình cũng k nghĩ mình có cơ hội quay lại cái campus đó nên chắc cả đời nó cũng k có cơ hội mà tow xe mình. Chồng âm thầm lặng lẽ đi trả $40.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1 tháng sau, cũng vào 1 ngày tuyết rơi, mình nhận được cái phong bì dầy cui, trong đó có cái thư congratulation. Ghét ghê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đoạn sau mới li kì, ông bà độ đến phút chót là 4h15 chiều nay)&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-943074348021280409?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/943074348021280409/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=943074348021280409&amp;isPopup=true' title='27 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/943074348021280409'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/943074348021280409'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/08/cuoc-song-co-nhung-ieu-ki-dieu-1.html' title='Cuộc sống có những điều kì diệu (1)'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>27</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4413377392073832971</id><published>2011-07-26T21:54:00.001-05:00</published><updated>2011-07-26T21:58:17.775-05:00</updated><title type='text'>Nhớ mẹ!</title><content type='html'>Cứ thấy chị Lún nhắc mẹ chỉ thì mình lại nhớ mẹ quay quắt. Ngồi coi lại hình đám cưới mới phát hiện mình chẳng có tấm hình nào chụp chung với Ba Mẹ hết.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-X7XTeE2-9jM/Ti99LVTf1yI/AAAAAAAAAKE/8ybF22W7thc/s1600/DSC_0441.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 211px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-X7XTeE2-9jM/Ti99LVTf1yI/AAAAAAAAAKE/8ybF22W7thc/s320/DSC_0441.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5633859292514735906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Ngày con gái lấy chồng, mẹ lo tất bật, đủ chuyện phải quán xuyến. Khi con gái xách đít theo chồng về Mỹ thì Mẹ đổ bệnh. Mấy chục năm làm con mẹ mình chưa nấu được cho mẹ 1 bữa con, chưa giặt được 1 cái áo.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4413377392073832971?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4413377392073832971/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4413377392073832971&amp;isPopup=true' title='24 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4413377392073832971'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4413377392073832971'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/07/nho-me.html' title='Nhớ mẹ!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-X7XTeE2-9jM/Ti99LVTf1yI/AAAAAAAAAKE/8ybF22W7thc/s72-c/DSC_0441.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>24</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6471655094914800000</id><published>2011-07-25T19:10:00.002-05:00</published><updated>2011-07-25T19:13:33.227-05:00</updated><title type='text'>Lại bắn!</title><content type='html'>Tin tức gần đây cứ bắn giết. Ai có con mà không lo, mình chưa có con, nhưng có thằng chó con. Nó cứ 1 mực đòi đi học ĐH ở những trường lớn, ở những tp lớn. Theo dõi sẽ thấy tụi man rợ nó chỉ chú ý vào những tp lớn, những nơi đông người. Bao giờ thì mình mới có được cảm giác an toàn?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6471655094914800000?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6471655094914800000/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6471655094914800000&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6471655094914800000'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6471655094914800000'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/07/lai-ban.html' title='Lại bắn!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4755432714222734981</id><published>2011-07-19T23:43:00.002-05:00</published><updated>2011-07-20T00:13:50.328-05:00</updated><title type='text'>Chích ngừa!</title><content type='html'>Chích ngừa, thường thôi mà. Ai trong đời lại chưa từng chích ngừa. Nhưng chích ngừa không có thường đối với mình.&lt;div&gt;Không biết hồi xưa anh Lừng với chị Hạ có bị đè ra chích cho 12 mũi ngừa như mình không nữa. Trước khi bị đè ra chích 12 mũi thì cũng bị lấy máu mấy lần, skin test mấy lần nữa. 12 mũi trong vòng 3 tháng. Nếu ai có ý định đi Mỹ học Y thì nên tìm hiểu về mấy mũi ngừa này trước ở VN, vì thuốc ngừa ở Mỹ rất mắc mà k biết bảo hiểm có trả k nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình không biết mấy trường Y khác thì yêu cầu hệ thống miễn dịch thế nào, chứ Creighton thì rất gắt, chích đủ mũi ngừa rồi còn phải xét nghiệm máu lại lần nữa cho chính xác giống như phát penalty cho tử tù vậy đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn 4 tuần nữa mình chính thức làm sinh viên Creighton rồi, đoạn đường phía trước còn dài quá, không biết sẽ đi tới đâu, không biết ông bà có tiếp tục độ để điều kì diệu tiếp tục xảy ra trong cuộc đời mình không. Cuộc sống là những điều kì diệu, đôi khi mình cứ tưởng mình đang mơ.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4755432714222734981?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4755432714222734981/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4755432714222734981&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4755432714222734981'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4755432714222734981'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/07/chich-ngua.html' title='Chích ngừa!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3154011185711544036</id><published>2011-07-03T09:37:00.002-05:00</published><updated>2011-07-03T09:55:52.939-05:00</updated><title type='text'>Ngầu không?</title><content type='html'>1. Bữa giờ lụt lội bên dọc theo sông Missouri, bạn chồng làm việc k có giờ nghỉ, làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm. Cái phòng "control room" bao gồm: cảnh sát, lính, bộ phận cứu hộ khẩn cấp, và bạn chồng. Mấy bộ phận kia còn có người thay, nghĩa là người này hết ca trực thì có người khác cùng bộ phận đến thay. Bạn chồng thì không ai thay cho hết, công việc khỉ gì k có backup k hiểu nổi, có 1 mình bạn ấy vẽ bản đồ thôi, nên khi nhận được hình trên không gian gửi về thì bạn phải match nó với bản đồ của bạn để cho 3 người kia biết nước đang ở tọa độ nào, vị trí nào, dự đoán nó đi theo hướng nào, lên khoảng bao nhiêu......làm từ sáng sớm, 9 giờ đêm về nhà ăn cơm xong làm tiếp đến 12h. Cái phone với cái laptop thì k rời khỏi bạn.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;2. Có 1 dự án rút ngắn khoảng cách giữa Iowa và Nebraska là tiều bang Ne bỏ tiền ra xây 1 cái cầu. Cái cầu này sẽ nối đường 36 với Highway 34. Cầu thì tiểu bang xây, đường thì quận xây. Quận Sarpy chổ mình thấy nhiều tiền quá nên rủ thành phố Bellevue hùn vì con đường 36 nằm trong Bellevue. Hội đồng thành phố có 6 ông, 4 ông không chịu hùn chỉ có 2 ông chịu hùn thôi nên cuối cùng quận tự làm 1 mình. Bạn chồng viết 1 cái email chửi: tao nghĩ là tụi bây làm 1 việc vô cùng tồi tệ, tao không nghĩ tụi bây......, và cuối cùng kết bằng câu: tao sẽ không bầu cho tụi bây lần sau.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;3. Giờ kết bằng cái "ngầu" của chồng nè: bận tối mặt nha, vậy mà cũng phải để dành thời gian đọc báo, đọc xong còn chửi chính quyền, chửi xong cuối thư còn cho họ cái địa chỉ nhà chổ mình ở. Và, mình đang ở trên đường 36 và đang ở trong Bellevue. Bó tay. Hồi xưa giờ mình chưa thấy ai chửi chính quyền mà công khai vậy hết, tên tuổi địa chỉ để ra hết. Lâu lâu nghĩ đến thấy lo lo.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3154011185711544036?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3154011185711544036/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3154011185711544036&amp;isPopup=true' title='21 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3154011185711544036'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3154011185711544036'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/07/ngau-khong.html' title='Ngầu không?'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>21</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6735981185921856248</id><published>2011-05-16T21:48:00.008-05:00</published><updated>2011-05-16T22:15:07.934-05:00</updated><title type='text'>Đám cưới vàng: 50 năm, đâu có lâu</title><content type='html'>&lt;div&gt;Cái này mẹ nói, hong phải mình nói.&lt;/div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-SrwK0r0KVx0/TdHkZI4VUsI/AAAAAAAAAJ4/XBUVAKxVeW4/s1600/DSC_0094.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://1.bp.blogspot.com/-SrwK0r0KVx0/TdHkZI4VUsI/AAAAAAAAAJ4/XBUVAKxVeW4/s320/DSC_0094.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5607514131584602818" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Thành quả của 50 năm: 5 cháu Nội, 1 cháu Ngoại. 1 thằng lạc bên Mỹ&lt;/div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-_azNaI_0qmU/TdHj5kE1CVI/AAAAAAAAAJw/tZmDF2OdWuw/s1600/DSC_0105.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-_azNaI_0qmU/TdHj5kE1CVI/AAAAAAAAAJw/tZmDF2OdWuw/s320/DSC_0105.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5607513589128956242" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Có ai thấy người quen hong.&lt;/div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-R1a9dCIAvd0/TdHjGzOT3uI/AAAAAAAAAJo/1sKR4FvOI6I/s1600/DSC_0015.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-R1a9dCIAvd0/TdHjGzOT3uI/AAAAAAAAAJo/1sKR4FvOI6I/s320/DSC_0015.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5607512717021929186" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Trao nhẫn mới nè ( nhẫn cũ nhỏ xíu, chật nứt). Lãng mạn trong 1 tình thế nhao nhao của lũ nhóc bên ngoài.&lt;/div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-updn_sJnaiY/TdHikhBdpNI/AAAAAAAAAJg/lr7VPvj8wto/s1600/DSC_0008.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/-updn_sJnaiY/TdHikhBdpNI/AAAAAAAAAJg/lr7VPvj8wto/s320/DSC_0008.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5607512128020653266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Kèo và cột.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Hành trình 50 năm, hỏi mẹ nghĩ gì khi nhìn lại, mẹ nói: mới đó mà 50 năm rồi. Hồi xưa bom đạn, ba mẹ k có hình cưới, đám cưới nhỏ xíu ở quê rồi thôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mình may mắn đám cưới ngay 50 năm ba mẹ cưới nhau. Nhưng ngày kỉ niệm mình lại không có ở nhà. Cầu xin ông bà hộ độ cho ba mẹ khỏe mạnh đến đám cưới kim cương.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6735981185921856248?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6735981185921856248/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6735981185921856248&amp;isPopup=true' title='40 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6735981185921856248'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6735981185921856248'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/05/am-cuoi-vang-50-nam-au-co-lau.html' title='Đám cưới vàng: 50 năm, đâu có lâu'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-SrwK0r0KVx0/TdHkZI4VUsI/AAAAAAAAAJ4/XBUVAKxVeW4/s72-c/DSC_0094.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>40</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4081453794037630732</id><published>2011-05-10T21:51:00.002-05:00</published><updated>2011-05-10T22:07:11.445-05:00</updated><title type='text'>Bình Dương ơi! Phải chăng đất không còn lành?</title><content type='html'>Đất lành thì chim đậu, đất không còn lành thì đất "nhậu" chim luôn.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người ta từ Tiền Giang, lặn lội lên Bình Dương làm ăn, sao lại có chuyện 1 thằng thợ săn ác ôn vậy mà công an tỉnh lại để cho nó lộng hành. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hồi đó học chung với thằng Trần Nguyễn Xuân Phương, bữa đọc báo thấy nó giết 4 mạng người, ăn cắp xe trong công an tỉnh luôn, bàng hoàng, gọi cho Ngân, nó nói nó biết lâu rồi nhưng nó quên k có kể. Nhà thằng đó hồi xưa cách nhà mình có mấy căn chứ mấy. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sinh ra ở Bình Dương, lớn lên ở Bình Dương, mình tự hào là người Bình Dương chính gốc (tính theo lai 3 đời). Mình yêu Bình Dương như yêu cái máu Việt Nam của mình, có lần thằng Mỹ học chung nó hỏi mình có phải Trung Quốc không? Mình xưng xỉa lại: mày thấy mắt tao 2 mí k? Nó nói tại thấy mình xinh xinh nên tưởng TQ. Mẹ bà, bộ TQ mới xinh hả thằng quỷ. Bắt đầu cái essay gửi cho Creighton bằng câu: tui đến từ VN, tui là người VN (thiếu chút nữa nói tui là người Binh dương).&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bình Dương hồi xưa k có như bây giờ, anh Cường bạn trai cũ của Ngân là cảnh sát hình sự, anh nói Bình Dương lúc mình còn học cấp III rất an toàn, ít tệ nạn. Giờ Bình Dương sắp trở thành 1 đống tùm lum rồi. Hồi xưa Ba Ngân làm Phó Giám Đốc CA tỉnh Bình Dương. Ba Hoàng Ngân là giám đốc CA tỉnh Bình Dương. Đến nhà tụi nó chơi, nghe ba tụi nó nói chuyện thấy mình đang sống ở 1 mơi bình yên nhất thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4081453794037630732?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4081453794037630732/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4081453794037630732&amp;isPopup=true' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4081453794037630732'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4081453794037630732'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/05/binh-duong-oi-phai-chang-at-khong-con.html' title='Bình Dương ơi! Phải chăng đất không còn lành?'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3058820640311303316</id><published>2011-04-26T21:59:00.002-05:00</published><updated>2011-04-26T22:04:35.914-05:00</updated><title type='text'>Cạo gió (2)</title><content type='html'>Sau bao nhiêu ngày chờ đợi, tuyển dụng, huấn luyện, mình đã có được 1 bác sĩ đông y chuyên về cạo gió ở ngay trong nhà.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lý lịch của bác sĩ này rất ngắn gọn. Tên: Patrick Binns. Nghề nghiệp chính: IT.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;hahah..lần đầu tiên bạn Pat ra nghề, bạn hồi hộp lắm, bạn không muốn mang tội abuse vợ. Con vợ thì cứ kêu làm mạnh lên, bạn thì ngại ngùng. Con vợ hù nếu không làm thì ngày mai nó lăn ra chết vì không thở nổi nữa, vậy là phải xuống núi hành nghề.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau khi bác sĩ ra tay thì con vợ đã thở lại được và đang ngồi kể lể.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3058820640311303316?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3058820640311303316/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3058820640311303316&amp;isPopup=true' title='39 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3058820640311303316'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3058820640311303316'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/cao-gio-2.html' title='Cạo gió (2)'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>39</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5324348212488887470</id><published>2011-04-24T12:50:00.002-05:00</published><updated>2011-04-24T13:02:46.069-05:00</updated><title type='text'>My Easter</title><content type='html'>Easter là ngày mà gia đình quây quần với nhau, là ngày mà người có đạo thì đi nhà thờ, con nít thì đi lượm trứng.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Easter của 2 vợ chồng mình năm rồi ( mới dating) là ở Sheriff department (cảnh sát quận). Không phải 2 đứa chôm chỉa của ai cái gì mà bạn chồng bản phải sửa máy tính cho bên đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Easter năm nay 2 vợ chồng lên kế hoạch sẽ có 1 ngày cho gia đình. Ngày hôm qua tự nhiên cái server của 911 center nằm vạ, nó không chịu làm việc. Bạn chồng phải đi sửa. 8 giờ tối vẫn chưa xong, bạn vợ với bạn Hậu mua dinner đem lên văn phòng cảnh sát ăn tối với bạn chồng xong 2 cô cháu lái xe về học bài. 11h15 tối bạn chồng nói cái test còn 20 phút nữa xong. Đời lúc nào cũng làm mình bất ngờ, cái test không giúp được gì, bạn chồng phải rebuild cái server. Con vợ ở nhà học bài và chờ chồng đến 3h30 sáng mới đi ngủ. Sáng 6h30 thức dậy gọi nói với chồng là mang breakfast, nói xong thấy còn sớm nên định nằm 1 chút, rồi "thăng" luôn mà còn nằm mơ thấy đi với Hậu đến Panera bread mua đồ ăn sáng cho chồng rồi. Giật mình thức dậy là 9h30 sáng. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nói chung thì Easter hình như có huông, 2 vợ chồng cứ chui vô cảnh sát ngồi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5324348212488887470?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5324348212488887470/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5324348212488887470&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5324348212488887470'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5324348212488887470'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/my-easter.html' title='My Easter'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7950747364592298595</id><published>2011-04-15T16:22:00.003-05:00</published><updated>2011-04-15T18:51:55.936-05:00</updated><title type='text'>Mưa trên phố....bellevue</title><content type='html'>Tháng tư trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa em cũng lạy trời đừng mưa.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuyết cứ rơi nhưng đừng mưa. Cứ mưa là nhớ Bình Dương. Nhớ quay quắt, không làm gì được hết. Mưa ở đây nó dai ta nói nó dai như....kẹo mạch nha.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhớ những ngày áp thấp nhiệt đới hay ảnh hưởng bão xa, bão gần Bình Dương cũng mưa như vầy. Ngồi trong nhà nhìn ra đường, mưa rả rít. Đợi tới bữa cơm của mẹ, mẹ thường nấu canh củ ngọt (khoai tím), để nhiều rau ngò cắt nhuyễn ăn với cá chi chi kho tiêu và cơm nóng. Thường thì bão khoảng 2 ngày là hết. Mưa từ hôm qua tới hôm  nay, mình không có khoai ngọt cũng không có cá chi chi ở nhà, chỉ nhớ mẹ thôi, không phải nhớ đồ ăn mà nhớ cái cảm giác sung sướng. Bình Dương với mình là 1 nơi ngập tràn tình thường, nơi mà có ông bà Nội, có mẹ Loan, có ba mẹ, những người yêu thương mình bằng hết trái tim. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nebraska cũng có 1 tình yêu thương như vậy, nhưng vẫn không thể so sánh được với Binh Dương vì nó khác, tình thương của Bình Dương là tự nguyện không cần đáp trả, hihihi...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7950747364592298595?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7950747364592298595/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7950747364592298595&amp;isPopup=true' title='25 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7950747364592298595'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7950747364592298595'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/mua-tren-phobellevue.html' title='Mưa trên phố....bellevue'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>25</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7896097813101003684</id><published>2011-04-14T12:50:00.002-05:00</published><updated>2011-04-14T12:56:10.606-05:00</updated><title type='text'>Mình làm gì khi mình (chưa) 70 tuổi</title><content type='html'>Nếu tuổi hưu được (bị) nâng lên 70 thì mình phải si nghĩ xem mình mần cái giống gì khi mình chưa tới 70 tuổi đặng có bảo hiểm sức khỏe mà đi nhà thương trị bệnh người già.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày nào coi CNN xong cũng thấy sao mà tương lai mình giống như "cụ rùa", già đi không nổi vẫn phải chống gậy mà đi mần chứ đám con cháu nó có tha cho mà nghỉ hưu đâu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong mấy viện dưỡng lão mình thấy nhiều người vô đó khi người ta mới 55 tuổi thôi hà, đó là chuyện hồi xưa ah, giờ thì 65 mới vô. Mai mốt mình 70 tuổi mới dám vô vì lúc đó mới có medicaid. Giờ mới hơn 30 mà 3 tháng đi gặp Bsi 1 lần, tính xem chưa 70 tuổi mà muốn nghỉ hưu thì tiền phải lo để dành tiền mua health insurance. &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7896097813101003684?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7896097813101003684/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7896097813101003684&amp;isPopup=true' title='22 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7896097813101003684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7896097813101003684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/minh-lam-gi-khi-minh-chua-70-tuoi.html' title='Mình làm gì khi mình (chưa) 70 tuổi'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>22</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3322267051106078799</id><published>2011-04-12T22:30:00.002-05:00</published><updated>2011-04-12T22:42:24.541-05:00</updated><title type='text'>Chọn cách chết cho mình</title><content type='html'>Nếu giờ mà mình viết về chọn cách chết sẽ có người nói: con này khùng, mới lấy chồng nói chuyện xui xẻo.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng mà mình không nghĩ nó là xui xẻo, nó là cái đề tài mà tụi mình đang làm trong lớp medical ethics (đạo đức y khoa). Sau khi bị (được) vô mấy viện dưỡng lão, nhà chăm sóc những người hấp hối, bệnh viện, tụi mình sẽ viết bài về việc luật pháp nên hay không nên cho phép người bệnh được chết với sự trợ giúp của nhân viên y tế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hà Lan và Oregon state thì cho được chết bởi sự trợ giúp của nhân viên y tế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ý kiến của mình là nên với điều kiện nó được viết trong living will(di chúc khi đang sống), và phải có sự nhất trí của ít nhất là 3 bác sĩ (bác sĩ điều trị, bác sĩ trưởng khoa và 1 đại diện của nhà nước). &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu trường không quăng tụi mình vô mấy chổ đó mình sẽ chống đối 1 cách quyết liệt, sau 1 thời gian lăn lê bò lết ở mấy cơ sở đó về thì tụi mình hoàn toàn đồng ý (nhóm mình thôi, không biết mấy nhóm khác thế nào).  Tại sao lại như vậy? Nói ngắn gọn là khi con người sống 1 cuộc sống không có chất lượng ( dựa vào nhiều tiêu chí, mình có thể quy định trong living will) thì nên để người ta ra đi bằng sự trợ giúp của nhân viên y tế để: người bệnh không bị đau, người nhà không bị khổ, medicare/medicaid có tiền mà giúp những người khác cần giúp để được sống. Mình có ác quá không? Mình có bi quan về Y khoa quá không? &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3322267051106078799?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3322267051106078799/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3322267051106078799&amp;isPopup=true' title='15 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3322267051106078799'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3322267051106078799'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/chon-cach-chet-cho-minh.html' title='Chọn cách chết cho mình'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6906448273142208583</id><published>2011-04-11T09:24:00.002-05:00</published><updated>2011-04-11T09:30:46.378-05:00</updated><title type='text'>Tóc đen</title><content type='html'>Tóc đen là 1 lợi thế, thiệt đó.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bạn chồng nói hồi mới gặp mình, bạn mê mẩn với cái đầu tóc đen thui của mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hồi mới gặp mình, má chồng nói: tao không nghĩ là thằng Pat có được con bạn gái xinh đẹp như mày.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hồi mới gặp mấy bạn đồng nghiệp của chồng, ai cũng khoái nhìn mình. Bạn chồng nói: ai cũng thích mái tóc của em.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đó là lý do vì sao bác kia trong viện dưỡng lão cứ thích bóp múi cam rồi rờ đầu mình vì mấy cô y tá nói bác thích cái mùi cam, bác nói nó thơm, bác lại thích tóc mình vì nó màu đen nên bác rờ đầu mình cho nó thơm mùi cam.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình cũng k quởn để đếm xem bao nhiêu người tóc đen mình gặp mỗi ngày. Nhưng, bạn chồng, gia đình chồng, cả cái viện dưỡng lảo mà mình đến đều ở trong những ngôi làng nhỏ, mình đoán chắc toàn Mỹ trắng nên họ chỉ thấy tóc vàng, toc trắng, tóc đỏ thôi. Mấy đứa cháu chồng lần đầu gặp mình thì gọi cho bà Ngoại chồng mình nói: tao mong Uncle Pat cưới Aunt Phụng vì nó đẹp lắm, tóc nó đen. Má ơi!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Còn nhiều chuyện về thẫm mĩ của người Mĩ và người Việt Nam mình khám phá nó khác nhau lắm, bữa nào kể tiếp.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6906448273142208583?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6906448273142208583/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6906448273142208583&amp;isPopup=true' title='29 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6906448273142208583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6906448273142208583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/toc-en.html' title='Tóc đen'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>29</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1139098029542469626</id><published>2011-04-07T22:08:00.003-05:00</published><updated>2011-04-07T22:12:08.382-05:00</updated><title type='text'>Chính phủ mà đóng cửa thì......</title><content type='html'>Cả ngày nay không làm ăn gì được, lo cho cái chính phủ liên bang....&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;bạn chồng thì k sợ k có lương, đỡ lo 1 phần. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng, chuyện này lớn nè. Federal Loan của mình. Họ mà đóng cửa thì FHA loan của mình sẽ ngủm luôn, nghĩa là căn nhà mới đó mình sẽ không được dọn vào nữa. Họ mà đóng cửa thì student loan cũng ngủm theo luôn, rồi đào đâu ra tiền mà đóng tiền trường, nó gửi thư hồi tuần rồi, không đóng nó đá mình văng ra khỏi trường.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1139098029542469626?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1139098029542469626/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1139098029542469626&amp;isPopup=true' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1139098029542469626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1139098029542469626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/chinh-phu-ma-ong-cua-thi.html' title='Chính phủ mà đóng cửa thì......'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3345269270129204419</id><published>2011-04-04T16:38:00.002-05:00</published><updated>2011-04-04T16:43:59.670-05:00</updated><title type='text'>1 ngày không như mọi ngày</title><content type='html'>1 ngày trời lạnh, gió lớn, không đi học, ngồi ở nhà cả ngày.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chạy qua nhà chị Thảo, thấy hình bé Chuột, cứ suy nghĩ và tưởng tượng con đau bao nhiêu. Dì Phụng thương Chuột nhiều nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;1 ngày ở nhà mà không làm gì hết. Sáng thức lúc 6h, đưa Hậu đi học xong, về nhà ngủ đến 1h trưa. Nấu cơm ăn với măng xào dầu. Pha cafe uống 1 mình. Nhìn đống sách vở rồi cười cười, đi vô phòng định ngủ tiếp. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;5h chiều, đống chén chưa bỏ vô máy, quần áo chưa giặt, homework ngập mặt chưa làm, chưa nấu cơm chiều, chưa lau chùi bếp....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ở nhà làm 1 người làm biếng cả ngày, sướng gì đâu. Tồi nay chắc thức tới sáng để làm cho xong bài. Đáng đời. Nhưng ít ra, mình có 1 ngày không như mọi ngày.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3345269270129204419?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3345269270129204419/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3345269270129204419&amp;isPopup=true' title='22 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3345269270129204419'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3345269270129204419'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/04/1-ngay-khong-nhu-moi-ngay.html' title='1 ngày không như mọi ngày'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>22</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2878850896387176913</id><published>2011-03-31T17:32:00.002-05:00</published><updated>2011-03-31T17:41:16.881-05:00</updated><title type='text'>Bệnh người già</title><content type='html'>Đang học về những bệnh có thể có của người già. Thấy mà buồn, sao cái kiếp làm người lại khổ quá.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bữa đi làm tình nguyện trong trại dưỡng lão, gặp bác kia mất trí mấy chục năm rồi, 92 tuổi rồi mà cứ như đứa trẻ 2 tuổi. Nhưng khi nhắc đến vợ bác thì bác kể rõ ràng, rành mạch cái thời điểm tai nạn xảy ra. Bác không thích ăn chuối bằng cách cắn từng miếng rồi nhai mà bác thích bóp cho nó chèm nhẹp, rồi liếm. Thấy ghê không. Y tá nói: vợ bác không thích bác làm vậy đâu, bác khóc rồi nằm vạ. Mong rằng.....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bác kia cứ gặp mình là kêu: Hi pretty, I am not married yet. Hong lẽ già rồi còn cua gái trời????&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bác kia nữa cứ thích cắn móng tay, cắn đến k còn móng. băng bó tùm lum, thấy ghê luôn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bác kia không ngồi xe lăn được, phải nằm trong phòng. Khi mình đến thăm thì tưởng là con gái, chửi tè le. Mà chửi bằng tiếng Mỹ với giọng người già k có răng, bố ai mà hiểu nổi. Vậy cũng mừng, k hiểu càng hay. Có cả đống hình trên đầu giường, mèng ơi, hồi đó ta nói đẹp trai, phong độ hết biết, có tấm bận đồ lính, nhìn oai phong ghê luôn ah.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bác kia thì cứ tối ngày đòi đi chợ, không biết muốn mua gì nữa. Trời mùa đông lanh thấy ông thấy cha mà ngày nào cũng nhất định đòi ra ngoài chút xíu mới chịu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;......&lt;/div&gt;&lt;div&gt;.....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mấy trăm người trong cái viện này, y tá chạy cũng sứt quần chứ k phải chơi. Ước gì mai sau mình đừng.....&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2878850896387176913?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2878850896387176913/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2878850896387176913&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2878850896387176913'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2878850896387176913'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/03/benh-nguoi-gia.html' title='Bệnh người già'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3730444813437296465</id><published>2011-03-28T14:39:00.002-05:00</published><updated>2011-03-28T14:48:37.099-05:00</updated><title type='text'>Linh tinh</title><content type='html'>Làm phụ nữ không phải dễ. Thiệt.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình không thích phải theo 1 lối mòn như mấy chị ở nhà. Mình muốn là 1 người phụ nữ hiện đại, nghĩa là: có công việc ổn định, có gia đình ủng hộ và có 1 đứa con (1 thôi), mình muốn được tự do có bạn bè nữa, mình muốn được chăm sóc ba mẹ già...Mình không thích làm người phụ nữ có mỗi ông táo là bạn, chỉ biết gọi tên chồng con (nghĩa là không có người bạn nào hết). Nhưng, khó lắm, không có dễ làm 1 người phụ nữ hiện đại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vì, nếu phải làm việc thì mình k thể chu toàn công việc nhà. Nếu bắt mình ở nhà thì mình thà là k có gia đình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3730444813437296465?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3730444813437296465/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3730444813437296465&amp;isPopup=true' title='36 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3730444813437296465'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3730444813437296465'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/03/linh-tinh.html' title='Linh tinh'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>36</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1862302533801833988</id><published>2011-03-25T08:01:00.003-05:00</published><updated>2011-03-25T08:25:45.998-05:00</updated><title type='text'>Nebraska ngày 25/3</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mới 2 tuần trước, ăn mặc mát mẻ, dung dăng dung dẻ với chồng ở biển&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-XTJrf563fxs/TYyXFamKdbI/AAAAAAAAAJY/s3uRVQUxsqU/s1600/DSC02020.JPG"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-MS949YXIMOM/TYyWqwbsJyI/AAAAAAAAAJQ/X6U-1rvC0hk/s1600/17.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 240px; height: 320px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-MS949YXIMOM/TYyWqwbsJyI/AAAAAAAAAJQ/X6U-1rvC0hk/s320/17.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5588006898959656738" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-eb8dPoBvIX4/TYyT3k-ZhoI/AAAAAAAAAJI/41zFl7BdYSE/s1600/DSC01922.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-eb8dPoBvIX4/TYyT3k-ZhoI/AAAAAAAAAJI/41zFl7BdYSE/s1600/DSC01922.jpg"&gt;&lt;img style="text-align: left;display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; cursor: pointer; width: 181px; height: 320px; " src="http://2.bp.blogspot.com/-eb8dPoBvIX4/TYyT3k-ZhoI/AAAAAAAAAJI/41zFl7BdYSE/s320/DSC01922.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5588003820687427202" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/-XTJrf563fxs/TYyXFamKdbI/AAAAAAAAAJY/s3uRVQUxsqU/s320/DSC02020.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5588007356954473906" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 181px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Sáng nay thức dậy, thấy ngoài cửa sổ vầy nè.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Thấy qua mùa xuân rồi, 2 vợ chồng hí hửng, kỳ này về Mỹ là trời ấm rồi nè. Ai dè....&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1862302533801833988?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1862302533801833988/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1862302533801833988&amp;isPopup=true' title='20 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1862302533801833988'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1862302533801833988'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/03/nebraska-ngay-243.html' title='Nebraska ngày 25/3'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-MS949YXIMOM/TYyWqwbsJyI/AAAAAAAAAJQ/X6U-1rvC0hk/s72-c/17.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>20</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4956398825758452993</id><published>2011-03-21T16:25:00.004-05:00</published><updated>2011-03-21T21:30:17.772-05:00</updated><title type='text'>I am in Nebraska!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/-TnJ6ndGNEDQ/TYfyfGO_d4I/AAAAAAAAAIo/HllO6jPZ2C4/s1600/DSC_0275.JPG"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;12 ngày trôi qua cái vèo, nhiều người chưa gặp được, nhiều việc chưa làm được. Giờ thì đang ôm tập quay lại trường, trả nợ cái đồng lab của tuần vừa qua.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lấy chồng Mỹ, đâu có gì lạ đâu. 1 người bạn ở VN, không có đi đám cưới, gửi email hỏi: chị nghe nói chồng em đẹp trai lắm phải không? Chị nghĩ chắc em làm đám cưới giả để ở lại Mỹ thôi phải không? mấy người VN ở NE hỏi: thằng này nó thấy em học giỏi nên lấy về đặng 4 năm sau được nhờ phải không, chứ đẹp trai như nó sao chịu em.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vậy đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng mà mấy chuyện đó nhỏ xíu, mình có 1 cái đám cưới thiệt hoành tráng (hahaha...nổ quá), hạnh phúc bên người thân và gia đình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://3.bp.blogspot.com/-A8aM1dYehtM/TYgBaJvUgXI/AAAAAAAAAIw/rBYNmWsxN8A/s320/DSC_0057.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586716886555722098" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;Chuẩn bị đi đón dâu (nhà trai nhà gái gì cũng là 1 nhà, hahaha...)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-CDhgDVTz6iY/TYfFU0RbVGI/AAAAAAAAAIg/WSQvU5y8Q2I/s1600/DSC_0271.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 213px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-CDhgDVTz6iY/TYfFU0RbVGI/AAAAAAAAAIg/WSQvU5y8Q2I/s320/DSC_0271.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586650824196183138" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Mèng, con ai mà nó....lùn thấy ghê quá.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/-AOL1dBwx4No/TYfEFRSNiZI/AAAAAAAAAIY/OtC2e_bjlUE/s1600/DSC_0198.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://4.bp.blogspot.com/-AOL1dBwx4No/TYfEFRSNiZI/AAAAAAAAAIY/OtC2e_bjlUE/s320/DSC_0198.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586649457594567058" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Có 1 người dự đám cưới mình từ đầu đến cuối, làm nhiều chuyện cho mình nữa mà quên "hun" nó rồi.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Bw4FDoo1pq4/TYgDiCUj0gI/AAAAAAAAAI4/jf-QSiboDmY/s1600/DSC_0159.JPG"&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/-Bw4FDoo1pq4/TYgDiCUj0gI/AAAAAAAAAI4/jf-QSiboDmY/s320/DSC_0159.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586719221026640386" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-A8aM1dYehtM/TYgBaJvUgXI/AAAAAAAAAIw/rBYNmWsxN8A/s1600/DSC_0057.JPG"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Cái này phải "vói" lên mới hun được chồng, hahah...thực ra vói lên chỉ đủ câu cổ chồng xuống thôi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/-TnJ6ndGNEDQ/TYfyfGO_d4I/AAAAAAAAAIo/HllO6jPZ2C4/s320/DSC_0275.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586700478839748482" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;2 đứa xí xọn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/-0cMzFQiJ5Jk/TYgHbJwvq0I/AAAAAAAAAJA/2UgyPjzm_gg/s320/1.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586723500811332418" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 114px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;Chụp ngoại cảnh bên Phú Mỹ Hưng ( việc kinh dị nhứt của đám cưới)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Thôi, học bài, hihihi....chạy trối chết mà không biết có kịp không nữa.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4956398825758452993?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4956398825758452993/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4956398825758452993&amp;isPopup=true' title='50 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4956398825758452993'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4956398825758452993'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/03/i-am-in-nebraska.html' title='I am in Nebraska!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-A8aM1dYehtM/TYgBaJvUgXI/AAAAAAAAAIw/rBYNmWsxN8A/s72-c/DSC_0057.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>50</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5463767242563454146</id><published>2011-03-10T16:44:00.003-06:00</published><updated>2011-03-10T16:49:27.416-06:00</updated><title type='text'>về lại Bình Dương</title><content type='html'>Mới đây mà đã 5 ngày rồi, nhanh quá, chưa làm được gì hết.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Về đến thì Ngoại chồng bệnh, lu bu cái đám cưới,thêm Ngoại bệnh nữa, 2 đứa cứ loay hoay k biết có lo kịp k nữa. Nhiều người muốn gặp, nhiều chổ muốn đi, nhiều mó muốn ăn lắm nhưng chẳng đâu ra đâu, cứ quanh quanh quẩn quẩn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày đầu tiên đi đăng ký tạm trú cho chồng, Ngoại chồng và em chồng mà chóng mặt, chạy lên chạy xuống như con khùng, đúng là con không đẻ nên muốn hành sao thì hành mà. Ước gì và tự hỏi bao giờ và cho đến bao giờ hở Việt Nam ơi. Nếu cứ vầy hoài cả cái Bình Dương này sẽ mãi loay hoay trong cái cổ chai do mình tạo ra và k có đường thoát để cho dân bớt nghèo, bớt khổ, bớt dốt. Cán bộ mà còn dốt chỉ được cái giàu có thôi thì làm sao mà người dân khá nổi cán bộ ơi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;2 ngày nữa đám cưới. Cô dâu vẫn chưa ngủ được. Mong mọi chuyện sẽ qua.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5463767242563454146?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5463767242563454146/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5463767242563454146&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5463767242563454146'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5463767242563454146'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/03/ve-lai-binh-duong.html' title='về lại Bình Dương'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4198303106679200178</id><published>2011-02-28T18:08:00.002-06:00</published><updated>2011-02-28T18:12:12.942-06:00</updated><title type='text'>Counting down!</title><content type='html'>6 ngày nữa, chắc qua nhanh thôi mà. còn 1 cái final exam, 2 cái essays, 2 buổi volunteers, 1 cái report, 5 cái responds nữa là giũ áo ra đi.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;21 credits, 7 classes. Mấy đứa bạn nói: con này khùng. Mà mình muốn khùng thiệt. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Xin ơn trên cho con qua hết. Con k xin A, con xin B thôi, con hài lòng lắm rồi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4198303106679200178?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4198303106679200178/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4198303106679200178&amp;isPopup=true' title='27 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4198303106679200178'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4198303106679200178'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/02/counting-down.html' title='Counting down!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>27</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8681770099358707872</id><published>2011-02-25T18:16:00.002-06:00</published><updated>2011-02-25T18:18:38.889-06:00</updated><title type='text'>Ai cho tôi thời gian....</title><content type='html'>Mình cần thời gian, cần thêm thời gian, cần thêm nhiều thời gian ....... để ngủ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8681770099358707872?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8681770099358707872/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8681770099358707872&amp;isPopup=true' title='16 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8681770099358707872'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8681770099358707872'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/02/ai-cho-thoi-thoi-gian.html' title='Ai cho tôi thời gian....'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8584627242046807708</id><published>2011-02-17T14:41:00.002-06:00</published><updated>2011-02-17T14:48:36.585-06:00</updated><title type='text'>Nhớ!!!!!!!!!</title><content type='html'>&lt;div&gt;gần đến ngày về, lòng nôn nao và nhớ........&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/-WCWNSZi-qG8/TV2IlYMZvOI/AAAAAAAAAIQ/er8FSV_IPtk/s1600/DSC_0526.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://2.bp.blogspot.com/-WCWNSZi-qG8/TV2IlYMZvOI/AAAAAAAAAIQ/er8FSV_IPtk/s320/DSC_0526.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5574762089485548770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Hình chụp tết 2011&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Đợt này về sẽ rủ cả nhà chụp 1 tấm hình thiệt đông đủ, rửa thật lớn, treo trong nhà cho đỡ nhớ. Chưa về mà đã nghĩ đến chuyến về tiếp theo rồi, chắc 4 năm nữa, chừng nào tốt nghiệp bác sĩ mới có thời gian nữa quá.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8584627242046807708?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8584627242046807708/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8584627242046807708&amp;isPopup=true' title='16 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8584627242046807708'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8584627242046807708'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/02/nho.html' title='Nhớ!!!!!!!!!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-WCWNSZi-qG8/TV2IlYMZvOI/AAAAAAAAAIQ/er8FSV_IPtk/s72-c/DSC_0526.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>16</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2041575632628829752</id><published>2011-02-11T08:56:00.003-06:00</published><updated>2011-02-11T09:15:09.249-06:00</updated><title type='text'>Creighton và ước mơ làm bác sĩ</title><content type='html'>Mùa thu này, ngày 22, ta lên Creighton học Bác sĩ.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Để em "nổ" chút, Creighton là #1 ở khu Mid West về Y Khoa và Nha Khoa, các ngành khác mình hông biết. Nhưng, Creighton không có trong danh sách 100 trường ĐH tốt nhứt nước Mỹ. May là vậy nên nó mới nhận mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em thì ngoài Toán ra, các môn còn lại em dốt đều, từ dốt ít tới dốt nhiều. Suốt mấy năm ĐH thì có 2 môn mà mình học bằng niềm đam mê là Calculus và sinh học. Mình thích toán vì nó logic, mình thích sinh học vì mình học về bản thân mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em cám ơn chị Hạ, anh Lừng, chị Thảo, bạn LU đã động viên và ủng hộ khi mình chia sẻ cái bí mật mình muốn học bác sĩ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2041575632628829752?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2041575632628829752/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2041575632628829752&amp;isPopup=true' title='37 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2041575632628829752'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2041575632628829752'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/02/uong-toi-creighton.html' title='Creighton và ước mơ làm bác sĩ'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>37</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8236073891070632006</id><published>2011-01-27T22:40:00.002-06:00</published><updated>2011-01-27T22:47:27.913-06:00</updated><title type='text'>Thịt heo kho thơm hiệu Chôm Chôm</title><content type='html'>Trong lúc không biết nấu gì cho bữa tối, dạo qua nhà "nứ tướng" Chôm Chôm thì thấy có hướng dẫn món này.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Từ khi Nội mình qua đời tới giờ chưa bao giờ ăn được món thịt sườn heo kho thơm như vầy, có kể mẹ nghe mấy lần nhưng mẹ làm k có giống Nội nên thôi k đòi nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tự nhiên tìm lại được cái mùi mà Nội kho cho ăn năm xưa, nhớ nhà thì thôi. Nhớ cái góc bếp của Nội thì thôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;(Ăn sạch sành sanh mới nhớ chưa chụp hình, chồng bới thêm cơm-chưa bao giờ chàng ăn nhiều cơm vầy hết)&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8236073891070632006?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8236073891070632006/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8236073891070632006&amp;isPopup=true' title='28 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8236073891070632006'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8236073891070632006'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/01/thit-heo-kho-thom-hieu-chom-chom.html' title='Thịt heo kho thơm hiệu Chôm Chôm'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>28</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1037851893966981763</id><published>2011-01-13T08:54:00.006-06:00</published><updated>2011-01-13T23:03:44.312-06:00</updated><title type='text'>Mr Binns and Mrs Tran-Binns</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS_Y9rjTzaI/AAAAAAAAAIA/qj92TlElmJ4/s1600/DSC_0037.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8iPAd7cJI/AAAAAAAAAH4/iqoSqy1sza4/s1600/DSC_0083.JPG"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Vậy là mình lấy chồng. Lấy chồng mà không có gia đình bên cạnh, không có cảnh mẹ vén màng cho mình chui ra phòng khách, không có cảnh ba dắt tay mình giao cho chú rể để cám ơn vì từ nay xong nhiêm vụ. Cũng k có cảnh mẹ chồng đeo bông tai. Nhưng mà vẫn cứ vui như hội, hú hồn, có người gồng lưng chịu khổ với con vợ khó tính này rồi nè.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8TFSb_AMI/AAAAAAAAAHg/4ls3CqVve5Q/s1600/DSC_0038.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8TFSb_AMI/AAAAAAAAAHg/4ls3CqVve5Q/s320/DSC_0038.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5561685046395338946" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Trước khi tuyên án "chung thân"&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8TnV3iMJI/AAAAAAAAAHo/LV9n4m_MY1I/s320/DSC_0065.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5561685631431749778" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 213px; height: 320px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;Sau khi tuyên án&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: rgb(0, 0, 238); -webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8ULyfYIlI/AAAAAAAAAHw/gTRwOWhkbpE/s320/DSC_0084.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5561686257590346322" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;Bạn bè đồng nghiệp của Mr Binns và gia đình&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#0000EE;"&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8iPAd7cJI/AAAAAAAAAH4/iqoSqy1sza4/s320/DSC_0083.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5561701706044764306" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;"Ông tòa"&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-text-decorations-in-effect: underline; "&gt;&lt;img src="http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS_Y9rjTzaI/AAAAAAAAAIA/qj92TlElmJ4/s320/DSC_0037.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5561902619000294818" style="display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; text-align: center; cursor: pointer; width: 213px; height: 320px; " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chồng nói tấm này đẹp, nên bỏ lên đây khoe luôn.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1037851893966981763?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1037851893966981763/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1037851893966981763&amp;isPopup=true' title='62 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1037851893966981763'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1037851893966981763'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/01/mr-binns-and-mrs-tran-binns.html' title='Mr Binns and Mrs Tran-Binns'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TS8TFSb_AMI/AAAAAAAAAHg/4ls3CqVve5Q/s72-c/DSC_0038.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>62</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1133238639957882148</id><published>2011-01-10T16:17:00.005-06:00</published><updated>2011-01-10T16:52:27.305-06:00</updated><title type='text'>Tuyết rơi, nghỉ học, và ăn uống</title><content type='html'>&lt;div&gt;Hôm kia coi dự báo thời tiết biết là hôm nay sẽ có tuyết rơi 8-10 inches. Nhớ lại mùa đông năm ngoái mà ngán ngẫm. Ngồi chửi bới, xỉ vả cái trường mắc dịch vì sợ nó không chịu đóng cửa như năm rồi. Sáng nay gọi vô tổng đài tự động, trường nói đóng cửa tại vì thời tiết xấu. Mình nhảy lên giường reo hò, bạn Pat nói: em giống trẻ con quá!&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuG7wiVV5I/AAAAAAAAAHY/znNkfzjO3A0/s1600/DSC01826.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuG7wiVV5I/AAAAAAAAAHY/znNkfzjO3A0/s320/DSC01826.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5560686526118320018" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Tuyết rơi từ sáng chủ nhật, hình chụp lúc 4h chiều thứ Hai, mờ mịt tại vì tuyết đang rơi ah.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Trong tình thế này thì 2 cô cháu ở nhà hong lẽ ngủ hoài nên kêu bạn Hậu thức dậy làm món này ăn với cơm nóng trong cái mùa đông này.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuGWeN-i-I/AAAAAAAAAHQ/KBf-8svvoNw/s1600/DSC01825.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuGWeN-i-I/AAAAAAAAAHQ/KBf-8svvoNw/s320/DSC01825.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5560685885545941986" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Salad trộn dầu Olive, nước tương, đường và giấm&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuF9CMLfYI/AAAAAAAAAHI/L1sCTZssEME/s1600/DSC01824.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuF9CMLfYI/AAAAAAAAAHI/L1sCTZssEME/s320/DSC01824.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5560685448525479298" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Steak còn trên bếp.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Vậy là no nê, chiều nay bạn Pat về sẽ dụ bạn chở đi chợ mua củ gừng về làm nước mắm gừng ăn với gà lạnh.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1133238639957882148?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1133238639957882148/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1133238639957882148&amp;isPopup=true' title='25 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1133238639957882148'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1133238639957882148'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/01/tuyet-roi-nghi-hoc-va-uong.html' title='Tuyết rơi, nghỉ học, và ăn uống'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TSuG7wiVV5I/AAAAAAAAAHY/znNkfzjO3A0/s72-c/DSC01826.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>25</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2087276081350375006</id><published>2011-01-08T22:56:00.004-06:00</published><updated>2011-01-09T00:50:43.781-06:00</updated><title type='text'>súng và học đường</title><content type='html'>Bữa đi chích ngừa trong lúc ngồi chờ thì thấy TV chiếu vụ thằng bé 17 tuổi ở trường high school ở Omaha bắn hiệu trưởng và hiệu phó rồi tự sát.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay gặp cô kia là phóng viên của Omaha world-herald, cô nói lí do thằng bé bị tâm lý rất nặng khi phải chuyển trường từ Lincoln về Omaha. Ba mẹ em li dị, em ở với mẹ ở Lincoln, chuyển về Omaha ở với ba là cảnh sát. Ba thằng bé là người cảnh sát tốt, thằng bé lấy súng của Ba đi bắn thầy giáo.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vài thông tin nhưng làm mình suy nghĩ và lo lắng rất nhiều. Bạn Hậu đang học lớp 11, cái tuổi mà lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ. Súng ống thì tự do, trường bạn Hậu toàn con nhà khá giả, mình dám chắc là ba mẹ tụi nó thế nào cũng có súng để trong nhà phòng thân, thêm nữa là chuyện ba mẹ tụi nó li dị là chuyện bình thường. Cứ lo lắng, 1 ngày nào đó có 1 đứa cũng bị khủng hoảng tinh thần mà đem súng vô trường thì không biết làm sao. Cuộc sống thiệt nhiều nỗi lo quá!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nói đi cũng nói lại, nguyên nhân cũng do người lớn cả thôi, tất bật với cuộc sống đến mức không biết con mình đang nghĩ gỉ, muốn gì. Mong là sau khi tốt nghiệp mình sẽ có 1 công việc không quá bận rộn để còn có thời gian cho con cái.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2087276081350375006?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2087276081350375006/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2087276081350375006&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2087276081350375006'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2087276081350375006'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/01/ban-nhau-trong-truong.html' title='súng và học đường'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7903268996392448881</id><published>2011-01-06T13:46:00.002-06:00</published><updated>2011-01-06T14:10:01.658-06:00</updated><title type='text'>Chích ngừa kiểu Mỹ</title><content type='html'>Bạn Pat làm hẹn cho 4 người để chích ngừa trước khi đi VN lúc 3:00pm. 2 giờ bạn về nhà đón mình. Đến bệnh viện 2:20pm. Nói với bạn mình vô điền giấy tờ đi, vì 4 người chắc là lâu lắm. Bạn nói mình hẹn 3 giờ, giờ này còn sớm lắm. Cả 4 người ngồi ngoài xe trong cái thời tiết lạnh chết người, may là trong xe có heat.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;2:40pm, 4 người vô chổ hành chính để làm giấy tờ, điền giấy tờ xong ngồi chờ đến 3:25pm thì có 1 y tá mặc bộ đồ màu tím ra kêu 4 người vô. Cô y tá đo nhiệt độ 4 người, ghi chép rồi biến mất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;3:40 cô mặc áo đỏ xuất hiện, không phải bác sĩ, không phải y tá, chẳng biết là cái gì. Ôm 1 đống giấy tờ về VN, rồi thì cô phát cho mỗi người 1 xấp, nội dung xoay quanh Việt Nam và những điều lưu ý cho du khách. Cô cầm cả đống đó đọc cho mình nghe, dặn dò đủ thứ. Việt Nam mà cô đang nói hình như ở đâu đó chứ k phải của mình, những điều cô đọc trong đó mình không phải người Mỹ cũng có thể tự đọc được ở nhà. Mất hết 30 phút cho cái người VN mà mình sinh ra va lớn lên mà mình chẳng thấy quen thuộc gì hết. Rồi cô biến mất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;4: 15 cô y tá màu tím khi nãy bưng 1 khay ống vaccin vô. Thật ra chích ngừa chỉ có 10 phút là xong hết cho 4 người. Rồi cô biến mất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;4:30 cô bác sĩ xuất hiện, cô đưa cho bạn Pat toa thuốc trong trường hợp bị bệnh ở VN thì đi mua uống trong thời gian chờ quay về Mỹ vì theo như trong tài liệu thì bệnh viện ở Vn không đủ tiêu chuẩn điều trị quốc tế, nếu bệnh nặng thì đi Sing hay Thái chứ không nên đi bác sĩ VN.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rời bệnh viện mà không biết nói thế nào cho họ biết về cái cảm xúc tồi tệ của mình. Cửa cuối cùng mình phải gặp là 1 chàng thâu ngân, rất trẻ, đẹp trai nhưng làm việc như 1 người 60 tuổi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình bận, bận lắm, bận như người sống gấp. Nhưng, mình không viết ra để chia sẻ thì chắc mình sẽ nổ tung vì tức cái bệnh viện câu giờ này. Thời giờ của mình cũng quý báu chứ đâu phải chỉ có quý vị kia biết quý thời gian không thôi đâu. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình mà gặp Obama sẽ kể ổng nghe chuyện này. Chuyện về cái bệnh viện trên đất nước Mỹ mến yêu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7903268996392448881?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7903268996392448881/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7903268996392448881&amp;isPopup=true' title='32 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7903268996392448881'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7903268996392448881'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2011/01/chich-ngua-kieu-my.html' title='Chích ngừa kiểu Mỹ'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>32</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1045544757398436834</id><published>2010-12-31T16:39:00.002-06:00</published><updated>2010-12-31T16:42:11.001-06:00</updated><title type='text'>Chích ngừa đi Việt Nam</title><content type='html'>Cả nhà giúp em với!&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bạn Pat, Issac, và bà Ngoại phải chích ngừa: viêm gan A&amp;amp;B, thương hàn, uốn ván trước khi muốn đi VN. Bác sĩ nói em đi 3 năm rồi, hệ thống miễn dịch của em cũng mất rồi, em cũng cần chích nhưng nếu rẻ thì chích bao nhiêu cũng được, đàng này 580/người, nghe xong muốn té xỉu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em không biết có cần thiết hay không?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1045544757398436834?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1045544757398436834/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1045544757398436834&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1045544757398436834'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1045544757398436834'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/12/chich-ngua-i-viet-nam.html' title='Chích ngừa đi Việt Nam'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3569965058854405938</id><published>2010-12-15T18:45:00.003-06:00</published><updated>2010-12-15T18:56:15.834-06:00</updated><title type='text'>Kế hoạch</title><content type='html'>Mình vốn không phải là đứa làm việc theo kế hoạch, mình cũng chẳng phải là đứa hay đặt ra kế hoạch.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kế hoạch là 1 cái gì đó ràng buộc mình vào 1 cái guồng, mà cái guồng đó đôi khi làm mìn kiệt sức.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng giờ phải lên kế hoạch, kế hoạch năm nay thì không kịp nữa rồi, hết năm rồi mà, kế hoạch cho năm sau thôi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tháng 3 về Vn mần đám cưới, chủ yếu ra mắt họ hàng thôi chứ đã là Mrs Binns rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tháng 5 sẽ có cái đám cưới ở đây, sở dĩ có 2 cái đám cưới và đám cưới ở đây sau cái ở VN vì phải chờ Ba Mẹ sang Mỹ dự đám cưới, hồ sơ bảo lãnh mất mấy tháng lận.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Nếu được nhận vô trường Y thì tháng 8 đi học Y, chương trình kéo dài 4 năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Nếu không được nhận vô Creighton thì học Grad luôn, chương trình này từ 2-2,5 năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Sau khi tốt nghiệp thì mùa hè sẽ đi câu cá mổi cuối tuần với bạn Pat, bạn chỉ thích mỗi câu cá thôi, không cafe, không thuốc lá, không rượu chè. Từ khi gặp mình bạn từ bỏ ước mơ vì cuối tuần mình hay bận túi bụi, bạn lại không muốn đi 1 mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kế hoạch này nó dài hơi, nhưng nó không có gò bó mình lắm, mình có thể điều chỉnh rồi nói: em xí quên! hahaha...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3569965058854405938?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3569965058854405938/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3569965058854405938&amp;isPopup=true' title='26 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3569965058854405938'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3569965058854405938'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/12/ke-hoach.html' title='Kế hoạch'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>26</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7387320145011998982</id><published>2010-12-11T18:52:00.002-06:00</published><updated>2010-12-11T19:05:59.702-06:00</updated><title type='text'>lại thông báo!</title><content type='html'>Thông báo lần nữa, hihihi....nhà mình có ai thấy em nhiều chuyện quá không? Bài vở đè muốn ngộp thở mà còn chưa sợ nữa.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tin chính: ngày 5/3 gia đình bạn PhụngPat sẽ về VN mần đám cưới, nên sẽ nhận chuyển đồ đến người yêu, người thân của gia đình blogger của mình, sẽ nhận vận chuyển đồ từ VN qua Mỹ và ngược lại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chú í, chú í: chỉ nhận những món đố thiết thực, không cồng kềng và vi phạm pháp luật.hihih...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sở dĩ có cái vụ chú í này là thế này: bữa hổm qua nhà cousin, cũng trình bày ý....hơi hơi tốt của mình thì vợ của cousin hí hừng, nói có thứ muốn gửi, mình vui vẻ nhận lời, hỏi nàng muốn gửi gì, nàng nói nàng muốn gửi cái...tủ lạnh. Đó, chuyện là vậy đó. Nên sẽ không nhận tủ lạnh, microwave, máy giặt, máy sấy....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7387320145011998982?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7387320145011998982/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7387320145011998982&amp;isPopup=true' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7387320145011998982'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7387320145011998982'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/12/lai-thong-bao.html' title='lại thông báo!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8996483178288839384</id><published>2010-12-09T12:13:00.003-06:00</published><updated>2010-12-09T12:34:54.531-06:00</updated><title type='text'>Mùa đông em đan nón cho chàng!</title><content type='html'>&lt;div&gt;Học đòi theo chị Hạ, mua chỉ về mần cái nón cho chàng, làm xong nhìn lại, trời đất ơi, thành phẩm gì ghê vậy!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TQEgnnaZc2I/AAAAAAAAAG8/3y0Ok3hFkPQ/s1600/DSC01820.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 181px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TQEgnnaZc2I/AAAAAAAAAG8/3y0Ok3hFkPQ/s320/DSC01820.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5548752080863851362" /&gt;&lt;/a&gt;Hình chụp bằng Macbook, tự làm ngừ mẫu luôn chứ ai bây giờ, nhìn giống....ni cô!&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chàng đội nhìn giống thầy.....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TQEdBU11I4I/AAAAAAAAAG0/44ili-XwVAE/s1600/Photo%2Bon%2B2010-12-09%2Bat%2B12.12.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TQEdBU11I4I/AAAAAAAAAG0/44ili-XwVAE/s320/Photo%2Bon%2B2010-12-09%2Bat%2B12.12.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5548748124508726146" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8996483178288839384?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8996483178288839384/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8996483178288839384&amp;isPopup=true' title='21 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8996483178288839384'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8996483178288839384'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/12/mua-ong-em-non-cho-chang.html' title='Mùa đông em đan nón cho chàng!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TQEgnnaZc2I/AAAAAAAAAG8/3y0Ok3hFkPQ/s72-c/DSC01820.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>21</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-9066640996116436004</id><published>2010-12-07T10:45:00.002-06:00</published><updated>2010-12-07T10:56:53.648-06:00</updated><title type='text'>Ngày Thứ Ba</title><content type='html'>Hôm nay không có lớp buổi sáng, chỉ có lớp buổi chiều thôi. Sáng đưa bạn Hậu đi học xong thì chạy về nhà ngủ tiếp.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sáng nay nhiệt kế trong xe chỉ 12 độ F(-17 độ C), nhưng trong xe không lạnh vì bạn Pat warm up 10 phút trước đó rồi, 1 ngày lạnh thiệt lạnh nhưng trong lòng không thấy lạnh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hạnh phúc đôi khi chỉ là những phút giậy thiệt ngắn như vậy khiến cho mình thấy cần có nhau trong đời, chứ không cần phải có 1 ông chồng thiệt đẹp trai, làm thật nhiều tiền và nhẫn cưới với hột xoàn thiệt bự.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chiều nay Hậu có basketball home game nhưng mình phải đi học, bạn Pat nói 5 giờ bạn về đến nhà, mình ăn rồi bạn đưa Mrs Binns đến trường, bạn đến trường Hậu hò hét: "go, Hậu" thay cho mình, chụp hình để "bán" cho ba của Hậu, kakaka...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuần trước Hậu có concert ở trường, 2 đứa áo dài khăn đóng đi coi. Bạn ghi âm, quay phim, chụp hình quá chừng, bạn lúc nào cũng sweet với Hậu hết vì bạn còn không quên ghi âm, quay phim đoạn Linda-người Hậu yêu- nữa, bữa giờ quên ra giá, bạn đưa cho Hậu coi rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-9066640996116436004?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/9066640996116436004/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=9066640996116436004&amp;isPopup=true' title='17 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/9066640996116436004'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/9066640996116436004'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/12/ngay-thu-ba.html' title='Ngày Thứ Ba'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1038593639602393579</id><published>2010-11-30T12:12:00.002-06:00</published><updated>2010-11-30T12:26:25.360-06:00</updated><title type='text'>TSA</title><content type='html'>Đu theo anh Hoàng em cũng bàn chuyện TSA.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Số là em travel NE với GA hơi bị nhiều nên em thấy chuyện TSA kiểm soát người là chuyện em ......không chống đối.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cứ mỗi khi ngồi trên máy bay rồi thì coi như tính mạng của mình không do mình làm chủ nữa, mấy chục kg thịt cùng tài sản mang theo giao hết cho phi công. Từ ngày có vụ thàng kia bên Amsterdam mang theo chất nổ, tự nhiên suy nghĩ mà sợ. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nghĩ lại nếu TSA mà kiểm tra chắc chắn thì lên máy bay ai cũng trong sạch như tiên thì làm gì mình phải sợ?Em thà cho nó muốn soi kiểu gì cũng được, nhưng chắc chắn rằng không có cái gì đó có thể phát nổ trên máy bay là thấy yên tâm rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình đi xe bus mà thấy thằng cha nào ghê ghê hay thằng tài xế lái như làm xiếc thì mình còn kiu cảnh sát cứu mình hay mình còn xin xuống xe giữa chừng. Mình lên máy bay thì ai cứu mình, kiu cảnh sát cũng bó tay, hỏng lẽ xin 1 cây dù rồi kiu phi công thả cho mình....xuống biển???&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hay máy bay vừa lên thì có bạn kia trong toilet bước ra với cái gói gì gì đó, thông báo hôm nay tui buồn, rủ mọi người đi...chơi chung, rồi mình làm gì được nó, không lẽ quỳ lạy kêu Phật cứu????Lúc đó bà nội cũng đội chuối khô chứ đừng nói mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mà sao cái chuyện nhỏ xíu vậy mà ngày nào CNN cũng la um sùm, nên phải quan tâm, quan tâm rồi thì thấy...ủa, có gì đâu trời. Mấy bạn TSA cũng đâu có được trả thêm lương để làm thêm cái việc đó, chẳng qua mấy bạn muốn bảo đảm an toàn cho mình thôi mà. Hông lẽ chờ đến lúc....thành tro rồi mới biết hận mấy bạn TSA sao lại cho hành khách khủng bố lên máy bay?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1038593639602393579?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1038593639602393579/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1038593639602393579&amp;isPopup=true' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1038593639602393579'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1038593639602393579'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/11/tsa.html' title='TSA'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7525886480070109673</id><published>2010-11-26T22:37:00.007-06:00</published><updated>2010-11-29T15:21:22.025-06:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCVoycF-bI/AAAAAAAAAGs/-D84Ra1V8Lk/s320/DSC_0013.JPG'/><title type='text'>Nó</title><content type='html'>&lt;div&gt;Hồi còn nhỏ sống ở quê với ông bà Nội thì nó ở sát ngay bên nhà. Mỗi tối nằm trên divăng nghe ông Nội kễ chuyện đời xưa thì thấy nó thò cái tay vô cửa sổ vẫy vẫy, hồi nhỏ vốn sợ ma nên mình sợ rúm ró, ông Nội nói "mai ông chặt tay nó cho rồi để nó nhát con hoài". Nói thì nói vậy thôi chứ ông Nội k có hành xử như vậy. Bà Nội ghét nó lắm vì nó là nguyên nhân gây ra mấy vụ tai nạn để lại thương tích nghiêm trọng cho mình, thẹo còn đầy trên chân để làm bằng chứng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hồi nhỏ sao mà mình hay bệnh kinh khủng, hình như ngày nào cũng bệnh thì phải. Bà Nội nói là 1 trong những nguyên nhân làm cho mình bệnh. Và, nó đây....&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCUZJ757QI/AAAAAAAAAGc/IS_hrXbeC2E/s320/DSC_0229.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544094301177900290" /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mấy năm trời không được ngửi cái mùi của nó nữa chứ đừng nói là được ăn nó. Hôm nọ thấy bên nhà chị Hai, thèm hết biết. Chị Thảo thấy tội quá nên ship qua cho ăn cho đã. Nó ngon và lạ hơn vì có tình cảm của chị nữa. Cảm động và thương chị. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 320px; height: 213px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCVoycF-bI/AAAAAAAAAGs/-D84Ra1V8Lk/s320/DSC_0013.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544095669259991474" /&gt;2 cái đứa này được chị Thảo ưu ái gửi cho 1 thùng đồ ăn VN, đứa cao cao rất cảm động, giành giựt với đứa lùn kia ăn hết trái cây luôn.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCVKTQh84I/AAAAAAAAAGk/bugkB1splAg/s1600/DSC_0237.JPG"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCVKTQh84I/AAAAAAAAAGk/bugkB1splAg/s1600/DSC_0237.JPG"&gt;&lt;img style="text-align: left;display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; cursor: pointer; width: 320px; height: 213px; " src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCVKTQh84I/AAAAAAAAAGk/bugkB1splAg/s320/DSC_0237.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544095145493918594" /&gt;&lt;/a&gt;3 đứa nó vừa xanh, vừa tròn, vừa giòn, vừa ngọt và đầy tình cảm nha.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7525886480070109673?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7525886480070109673/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7525886480070109673&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7525886480070109673'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7525886480070109673'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/11/no.html' title='Nó'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TPCUZJ757QI/AAAAAAAAAGc/IS_hrXbeC2E/s72-c/DSC_0229.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1865863769413298714</id><published>2010-11-02T15:07:00.008-05:00</published><updated>2010-11-03T15:00:06.634-05:00</updated><title type='text'>Tiền bạc và chung thủy</title><content type='html'>Bữa giờ bài vở ngập đầu, 3 tuần nữa là hết mùa học rồi. Mấy bài nợ nần chưa trả phải lo mà trả trước khi có final test, phải làm cái application gửi cho Creighton nữa. Đưa đón Hậu, nấu nướng, dọn dẹp có bạn Pat giúp chứ k là chết không kịp ngáp.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Từ ngày có bạn Pat, cuộc sống có đôi làm mình hiểu và quý cuộc sống gia đình nho nhỏ của mình quá đỗi. Thương chị, nếu không lấy chồng em sẽ không hiểu được nỗi khổ của chị.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chị lấy chồng khi cả 2 chẳng có gì hết, chỉ có công việc. Anh làm ở Vietravel, chị làm ở bệnh viện Hùng Vương. Cuộc sống sau hôn nhân là 1 chuỗi ngày hạnh phúc cho dù cả 2 cùng nghèo. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ, chiến tranh loạn lạc, anh lạc cả họ bên Nội. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ba anh mất trong chiến tranh, mẹ anh ở vậy với Ngoại nuôi anh lớn, anh chưa kịp lớn thì mẹ anh bị ung thư qua đời. Từ đó anh vào đời, cái khó ló cái khôn, anh cố gắng học thật giỏi, anh giỏi nhứt là tiếng Anh, rồi anh đi dịch cho Bộ Thương Mại, Bộ tài nguyên môi trường khi vừa bước chân vô ĐH. Mặc cảm, anh học thật giỏi để có học bổng du học. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh tốt nghiệp, trở về VN k có gì quý giá, gia đình không có, làm nhiều tiền, anh tiêu xài phung phí. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh gặp chị, chị giới thiệu anh với gia đình, cả nhà ai cũng lo ngại, không phải vì anh nghèo, mà lo ngại anh không biết trách nhiệm với gia đình. Cái ngày anh hỏi cưới chị, anh Hai nói với chị: nếu em chịu được thằng chồng đào hoa thì hẵng ưng nó nghen". &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rồi đám cưới diễn ra. Anh chị sống riêng cho đến khi có bé Mèo, 2 vợ chồng chuyển về sống với ba mẹ mình. Anh đổ bệnh, bệnh nặng lắm, sợ k có tiền anh phải trốn bác sĩ làm việc kiếm tiền. Anh Hai gọi cho anh, anh Hai nói anh Hai lo hết, chỉ lo dường bệnh thôi. Anh yên tâm điều trị, 2 tháng sau anh xuất viện, anh Hai mua xe hơi cho anh vì bệnh của anh không hít khói bụi nhiều được, sẽ hại cho sức khỏe. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh đi làm lại, anh muốn trả lại tiền cho anh Hai nhưng anh Hai nói không nhớ là bao nhiêu. Vậy là xù nợ. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Công việc của anh nó cứ thắng tiến, từ 1 người tay trắng, sau 5 năm lập gia đình anh có 1 căn nhà mơ ước, có tiện nghi mơ ước, hơn thế nữa anh có 1 đứa con gái xinh như công chúa. Mình thấy nó xinh nhất thế gian này, hihihi...cưng dữ lắm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rắc rối bắt đầu từ khi anh làm có nhiều tiền, anh bắt đầu tham lam, không muốn chỉ có 1 người phụ nữ. Anh có khá nhiều phụ nữ. Chị ghen, ghen đến đổ bệnh. Đương nhiên. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rồi dần dần chị không muốn để ý nữa nếu tiếp tục sống với anh. Giờ tới lượt những cô gái xung quanh anh ghen lẫn nhau. Họ ghen theo kiểu rất lạ, nhắn tin méc chị, chỉ điểm anh đang quen cô nào. Chị mỏi mệt, coi như không biết. Biết làm gì bây giờ, nói thì anh chối, lại càng tức thêm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình kêu chị quay lại bệnh viện làm, ra ngoài để tinh thần khuây khỏa. Nói dại, lỡ 1 ngày k nhịn được nữa thì có việc làm tòa mới cho nuôi con, nhưng chị lần lữa mãi, vẫn chưa đi làm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ước, bạn Pat và mình cứ nghèo nghèo vầy hoài đi. Mình không thích cuộc sống giàu sang rồi mất hạnh phúc. Mình liều và lì hơn chị, không biết chuyện gì sẽ xảy ra. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1865863769413298714?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1865863769413298714/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1865863769413298714&amp;isPopup=true' title='19 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1865863769413298714'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1865863769413298714'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/11/lai-linh-tinh.html' title='Tiền bạc và chung thủy'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5962472398715956912</id><published>2010-10-28T16:25:00.002-05:00</published><updated>2010-10-28T16:48:44.066-05:00</updated><title type='text'>Sinh nhật!</title><content type='html'>Hôm qua là sinh nhật bạn Phụng.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay mình chỉ muốn viết để cảm ơn chàng. Sinh nhật thì năm nào chẳng có, hơn 30 cái sinh nhật rồi nhưng sinh nhật năm nay đặc biệt lắm, mình có nick name: Phungpat. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Từ hôm thứ năm tuần rồi chàng đã gọi ĐT mời gia đình chàng, gia đình cousin mình đi dự sinh nhật. Chàng làm mình cảm động và hơn thế nữa, cảm giác được yêu thương, quan tâm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhìn mấy anh chị kỉ niệm 5 năm, 10 năm.....sống chung. Ước, mình sẽ kỉ niệm mỗi năm hoài nha "anh yêu", mình sẽ ôm nhau khi sấm sét, mình sẽ nấm cơm, dọn dẹp nhà cửa chung hoài nha "anh yêu". Ah, mình sẽ hát "lâu đài tình ái" mỗi ngày nữa. Trời ơi, không biêt sao cái bài hát này nó lại nhiễm 2 đứa mình nữa, hát thì dở mà ngày nào cũng eo éo cái bài nay, không biết sao vậy mà mình không chán. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em yêu sẽ "blow on your belly until I die". Trời ơi, nghĩ tới thôi đã mắc cười rồi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The longer I am with you, the more I love you. Cái này chàng nói lúc mới hẹn hò. Giờ để dành, lâu lâu nhắc lại cho chàng nhớ. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5962472398715956912?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5962472398715956912/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5962472398715956912&amp;isPopup=true' title='30 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5962472398715956912'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5962472398715956912'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/10/sinh-nhat.html' title='Sinh nhật!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>30</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3644864822503750825</id><published>2010-10-26T08:36:00.002-05:00</published><updated>2010-10-26T08:43:41.130-05:00</updated><title type='text'>Ai sợ sấm sét???</title><content type='html'>Tối qua mưa và gió lớn, cái cây ngoài cửa sổ nhà to ơi là to mà gió thổi nó quằn quại, nhìn thấy sợ. Nghĩ nếu mình mà ngoài đường giờ đó chắc bay như....bà phù thủy rồi.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cứ mỗi lần gió rú lên, sét đánh cái đùng là bạn Pat ôm mình cứng ngắt. Sét mà đánh liên tiếp 2-3 lần là khỏi cựa quậy, bạn siết cứng như seatbelt vậy. Bạn nói: anh ôm em để em không giật mình. Giờ ngồi nghĩ, có khi nào bạn ấy sợ sấm sét nên ôm mình cho đỡ sợ không ta?&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3644864822503750825?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3644864822503750825/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3644864822503750825&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3644864822503750825'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3644864822503750825'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/10/ai-so-sam-set.html' title='Ai sợ sấm sét???'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8260452696040129360</id><published>2010-10-21T08:56:00.002-05:00</published><updated>2010-10-21T09:12:11.596-05:00</updated><title type='text'>Lại chuyện vụn vặt....</title><content type='html'>Đi học ở Mỹ gần 4 năm, có nhiều bạn Mỹ. &lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mấy chục năm đi học ở VN, có nhiều bạn VN hơn bạn Mỹ(đương nhiên, hhihi....)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mấy năm đi làm ở VN, có nhiều đồng nghiệp. Đồng nghiệp thì có người vầy, người khác vì mỗi người lớn lên ở môi trường giáo dục khác nhau.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;1 bạn VN khác bạn Mỹ: bạn Mỹ thích khen trước mặt mình, sau lưng nó có chê bai, nói xấu hay không thì mình không biết. Bạn VN( có 1 đứa thôi) thích nói xấu sau lưng mình, bạn này chưa từng khen hay chê gì trước mặt mình hết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Biết là bạn đọc blog mình thường nên mới đi nói xấu:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-  Con đó học dở vậy mà bày đặt đi Mỹ học, học ở VN còn chưa xong, tiếng Anh tiếng U như hạch, chắc anh Hai nó nhiều tiền nên làm giấy tờ giả cho nó đi Mỹ học chứ nó mà học hành gì. Nghe lâu rồi nha. Nói đúng là mình học dở thiệt, tiếng Anh, tiếng U như hạch thiệt. Không chấp vì nói đúng quá. Nhưng không biết làm giấy tờ giả đâu nha. Nếu biết sẽ chỉ cho người khác làm giả kiếm tiền rồi. Uh, mà không phải chỉ mình bạn thấy lạ khi mình đi Mỹ học đâu, nhiều người lắm, trong đó có mình nữa. Thiệt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Con đó mà học Y cái gì, dở như nó chỉ giết người chứ cứu người cái gì. Uh, cái này đính chính chút, đang năm cuối BIOS thôi nha, chưa được vô trường Y, đang chờ thôi. Để coi, biết đâu trường Y người ta nhận thấy khả năng tiềm ẩn có thể giết người của mình thì người ta sẽ từ chối thôi, mình phải xin vô sở rác làm thôi. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Con đó xấu vậy nên chỉ có Mĩ lấy nó thôi chứ VN nào mà chịu nó. Uh, đúng ở chổ là mình xấu thiệt, bạn có thể chà đạp mình nhưng giận là bạn chà đạp bạn Pat thôi. Bạn Pat hiền lắm, tha cho bạn đó đi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mình thì mình không ngại người ta chê mình, thiệt lòng đó, nhưng đừng có chê sau lưng nha.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8260452696040129360?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8260452696040129360/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8260452696040129360&amp;isPopup=true' title='30 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8260452696040129360'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8260452696040129360'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/10/lai-chuyen-vun-vat.html' title='Lại chuyện vụn vặt....'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>30</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3012169625782363170</id><published>2010-10-15T12:06:00.002-05:00</published><updated>2010-10-15T12:16:24.483-05:00</updated><title type='text'>Máu.....xỉu</title><content type='html'>lần đầu tiên trong đời em bị xỉu, mà em xỉu ở trong phòng lab mới ghê chứ!&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chuyện là thế này, em phải tự lấy máu của mình rồi làm đủ loại xét nghiệm, nghĩa là chọt cho mình chảy máu, rồi nặn nặn vô cái vỉ để thử loại máu, rồi nặn nặn cho đầy cái ống, rồi bỏ vô máy quay ly tâm coi máu của mình có mấy thành phần, có đủ oxy hay không........vân vân và vân vân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;máu thì em thấy nhiều rồi, trên phim, trong bệnh viện(ở VN), em cắt tay em chảy máu hoài, em thấy bình thường thôi. Không biết sao hôm nay khi thấy cô bấm tay cô chảy máu, giọt máu đầu tiên nhiểu lên plate, em thấy bình thường, giọt thứ 2, em thấy như mình bị điếc, giọt thứ 3 thì không còn thấy gì nữa, tự nhiên hiểu rằng mình sắp xỉu, thảy cái ĐT lên bàn, dặn Anna, 10 phút nữa gọi fiancee tao dùm nha, xong rồi là hết biết gì luôn. Khi tỉnh dậy thấy mấy đứa bạn nhìn mình, mắc cỡ mà không biết làm gì được, thèm được chui đâu đó ghê. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;tụi nó kể khi em xỉu cô nói mọi người đừng có lo, chút nó tự động tỉnh dậy, tao thấy vụ này nhiều rồi. Anna nói em xỉu 5 phút thôi hà. Còn nợ cái lab đó chưa có làm. Tụi nó nói dễ lắm, k có đau đâu, đừng có sợ. Em không có sợ đau, em đã chưa từng sợ máu, không biết sao em lại xỉu khi thấy máu của người khác chứ chưa phải máu mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Định hỏi cô đem Pat vô thử máu thay cho em nhưng nghĩ thấy tức cười quá. Bữa đó Pat chạy vô trường đón về. Thương anh quá!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3012169625782363170?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3012169625782363170/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3012169625782363170&amp;isPopup=true' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3012169625782363170'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3012169625782363170'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/10/mauxiu.html' title='Máu.....xỉu'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1943395187376903352</id><published>2010-10-11T07:59:00.002-05:00</published><updated>2010-10-11T08:21:39.221-05:00</updated><title type='text'>Vụn vặt</title><content type='html'>Mình là mình không thích bạn Ruby đâu đó. Hồi đầu lúc phát hiện ra mình không thích bạn mình phải tự đặt mình vô hoàn cảnh của bạn để mình thích bạn. Học chung với bạn 4 mùa rồi, cùng là dân du học nên mình thông cảm cho bạn nhưng bạn thiệt tình không giống như Việtnam mình. Bạn lười, Dave nói vậy đó, bạn thích làm boss trong phòng lab-cái này mình nói, ai cũng phải làm lab, cũng phải học bài mới có điểm, điều cơ bản vậy mà bạn không hiểu được. Vô phòng lab thì bạn chỉ thích ra lệnh cho người khác đi lấy cái này, đi lấy cái kia cho bạn, ban đầu con Jeniffer nó lịch sự nên mới lấy cho bạn thôi, sau nó không thèm nhìn mặt bạn luôn, mùa sau nó không chịu ở chung nhóm lab với bạn nữa, nhớ không? Có lần Dave nhất định không ghi tên bạn vô lab report vì bạn thật ra không có làm gì hết. Mà sao bạn cứ thích ở trong nhóm lab của mình vậy?Gia đình bạn bên Togo giàu lắm-bạn nói vậy. Nhưng chuyện đó đâu có liên quan gì đến tụi mình, Dave gọi bạn là: sleepy girl, bạn lúc nào cũng: I am tired. Có lần mình nói chuyện với bạn chỉ mong tìm cái gì đó thông cảm cho bạn, bạn nói bạn không cần đi làm vì ba mẹ bạn giàu, vậy mà lúc nào cũng thiếu ngủ là sao? Bạn xinh đẹp, ừh thì bạn đẹp thiệt, dáng giống hoa hậu Châu Phi áh, bạn thích làm dáng, ăn mặc sang trọng, nhưng không ai cấp bằng cho bạn vì mấy thứ đó hết, cũng không ai willing làm lab sẵn rồi cho bạn ghi tên vào vì mấy thứ đó hết. Bạn muốn mọi người tôn trọng bạn ah, vậy thì tôn trọng người khác trước đi chứ không có ai tôn trọng bạn vì ba mẹ bạn giàu và bạn xinh đẹp cả.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lúc nói cho nhóm biết mình engaged, ai cũng chúc mừng, bạn hỏi mình: "white?', không biết sao vậy mà mình cũng trả lời, bạn có biết vậy là bạn không có lịch sự không, vô hình bạn tạo cho người khác cảm giác phân biệt không?Uh, white thì sao? Là chồng mình là được rồi. Mình không nói nặng với bạn như Dave, Jen, Ana,...từng làm được tại thấy tội bạn quá, nhưng bạn đừng có vô nhóm lab của mình nữa. Tối qua hỏi bạn về cái project của nhóm, bạn nói bạn bận quá nên chưa làm. Mai nếu bạn không có thì tụi mình sẽ nói với cô cho bạn làm 1 mình đó. Nói ra trước để mai mình có làm vậy thì mình cũng không thấy hối hận vì lòng dạ mình hẹp hòi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1943395187376903352?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1943395187376903352/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1943395187376903352&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1943395187376903352'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1943395187376903352'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/10/vun-vat.html' title='Vụn vặt'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2264482421015407381</id><published>2010-10-05T11:59:00.002-05:00</published><updated>2010-10-05T12:28:13.313-05:00</updated><title type='text'>what the nice day!</title><content type='html'>Sáng đưa bạn Hậu tới trường xong, chạy vô trường sớm, nhìn thấy mấy cái trụ để dọc đường tự nhiên ngứa miệng chửi: "mấy con khỉ này lại làm đường, parking thì không có mà cứ sửa hoài, lúc người ta nghỉ 2 tuần sao k chịu sửa dùm, mấy ông nội?"Câu này mình nói hoài mà k thấy chán, hahahha...&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cho xe chạy từ từ qua cái building 11, ồi trời ơi, cái gì nè, học ở đây gần tốt nghiệp luôn rồi mà chưa bao giờ được đậu ở có spot sang trọng này hết. Cái spot này nha, kế bên bạn handicapped, không cần phải tả thì cũng biết nó tuyệt thế nào rồi, từ hồi nào tới giờ mình chưa từng được hưởng cái cảm giác đi mấy bước là vô được trường. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đang ngồi trong lớp thì thấy số ĐT lạ hoắc gọi vô phone của mình, bực mình nha, đừng có để lại msg nha, tháng này bị lố phút rồi đó. Vậy mà để lại msg thiệt, ghét ghê nha. Tan học, nghe msg xong hết giận, lớp microbio chiều nay cancel, nghĩa là sao?là có thời gian ngồi viết blog, đọc blog, và lớp kế tiếp mình k lo chạy quáng quàng vì đâu có assignment.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tự nhiên trưa nay lãng mạn tiểu tư sản lắm, không thèm lái xe qua building 09 mà quyết định đi bộ trong tiết thu với lá vàng rơi dọc lối đi, gió nhè nhẹ, trời nắng dịu và thời tiết 53 độ. Vai vác laptop, ôm 2 cuốn sách+2 cuốn lab. Ban đầu thì hào hứng lắm, đi dọc đường còn ngắm cảnh, tự hứa sẽ mua 1 ly cafe trong food court nữa chứ. Đi được nữa đường thì mới biết lảng mãn đôi khi là 1 cách tự mình đối xử tệ với mình, bình thường lái xe thì thấy nhanh lắm giờ sao đi hoài không thấy tới và bất đầu hấm mệt, không lẽ quay trở lại lấy xe, thôi lỡ rồi, đi luôn chứ sao nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;kêu cafe xong thì k có tiền lẻ, vô duyên thiệt, sáng nay có bỏ mấy cái quarter vô túi áo rồi mà, tụi nó không chịu nhận thẻ. Móc hết túi trên túi dưới cũng không có cash, định trả lại ly cafe thì tự nhiên có quới nhân xuất hiện, " let me buy you a coffee", bạn làm mình cảm động quá chừng, xin số ĐT để biết đường mà trả lại tiền cho người ta, nhưng bạn không chịu, quanh ta còn nhiều người tốt thiệt. hihih...&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Học xong, đi bộ trở lại building 11 để lấy xe về thì giời ơi, mấy bạn chim chưa đi trú đông còn lại trên tán cây to kia, mấy bạn ấy đi restroom đầy trên xe, hèn nào không có ai đậu cái spot này. Nhưng anyway, mình cũng được hưởng ít nhất 1 lần cái cảm giác sang trọng: bước xuống xe bước mấy bước là vô tới lớp.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2264482421015407381?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2264482421015407381/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2264482421015407381&amp;isPopup=true' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2264482421015407381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2264482421015407381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/10/what-nice-day.html' title='what the nice day!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2583275798308070054</id><published>2010-09-23T21:41:00.002-05:00</published><updated>2010-09-24T21:33:38.664-05:00</updated><title type='text'>Cập nhật</title><content type='html'>- Bạn Hậu qua Mỹ được hơn 1 tháng rồi, truờng bắt đầu đi học hôm 30/8. Sáng sớm 2 cô cháu ra khỏi nhà truớc 7 giờ, Hậu nói "sao giống 5 giờ sáng ở Vn quá 7". Uh, thời tiết đang chuyển mùa nên lúc này đêm có vẻ như dài hơn. Đưa Hậu đến truờng xong thì phải chạy vô truờng để xí chổ đậu xe cho kịp lớp lúc 7h30. Chiều 4h30 là 3 chân 4 cẳng chạy đi đón bạn Hậu, chở về nhà xong rồi lại tất tả chạy vô truờng cho kịp lớp 6h. Phê!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ngày đám cuới đã định xong rồi, đang check vé máy bay cho 5 nguời thì biết đuợc mùa dông năm nay truờng kéo dài thêm 1 tuần, nghĩa là lố qua khỏi ngày đám cuới luôn. Vậy nghĩa là sẽ có 1 đám cuới muộn, rồi phải thông báo lại cho gia đình bên chồng biết chuyện phải dời ngày về VN. Mệt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đám cuới xong qua cày 2 mùa nữa là xong BA in Biology. Bạn Pat dụ: đám cuới xong minh sinh em bé nha. Uh, thi sinh em bé, nhưng ai coi con cho em đi học. Chàng bàn tiếp hay em nghỉ tạm ở nhà trông con hén." Tới đây thì rõ rồi, biết ý chàng rồi. Khó nghĩ thiệt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái truờng mà bạn Hậu đang học đúng là VIP thiệt, hôm đi họp phụ huynh toàn thấy mấy nguời giàu giàu, già già không, chỉ có mình và bạn Pat là trẻ thôi. Nhìn khắp truờng thấy 1 cô VN, mừng quýnh, xáp vô định hỏi thăm về cái truờng VIP này. Cô nói quá chừng, cô lấy chồng nguời Iran, có 2 thằng con trai học truờng này, 1 thằng đã tốt nghiệp, thằng còn lại đang học lớp 8. Cô nói tiếng Anh quá chừng, cô rủ lên nhà cô chơi, ngủ lại đêm cho vui vì nhà cô 6 phòng ngủ lận mà có 2 vợ chồng với 1 thằng con thôi. Hỏi nhà cô ở đâu, cô nói nhà cô quay mặt ra hồ, mình nói mình không biết, cô hỏi " ở NE lâu chưa mà không biết khu nhà quay mặt ra hồ?", thì ở cũng lâu rồi, nghe nói khu nhà triệu phú này nhiều rồi nhưng mình làm gì rảnh mà tìm vô khu nhà giàu này coi nhà cửa. Shock! Lúc xếp hàng lấy đồ ăn trong truờng Hậu thì nghe cô kia, nguời Mỹ chứ không phải VN, đứng truớc mặt mình noí: " Có 3 đứa con thôi, 1 đứa học Harvard, 1 đưá học princeton, còn đứa nhỏ này vô đaị học nữa là xong", vừa nói cô vừa vung tay cho mình thấy cái hột xoàn, má ơi, nó to như ngón tay cái của mình vậy. Shock again!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bỏ lên Facebook status là engaged, có bạn kia gửi cho cái msg, bạn nói bạn bị shock, chắc shock vì con này xấu vậy mà có nguời cuới nó bây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nếu ông bà hộ độ thì mình sẽ học Docteral program của Creighton mùa thu năm sau, mọi chuyện vẫn còn ở phiá truớc. nếu ông bà không độ thì săn em bé rồi ở nhà chơi với con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cập nhật hết. Cám ơn cả nhà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2583275798308070054?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2583275798308070054/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2583275798308070054&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2583275798308070054'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2583275798308070054'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/09/cap-nhat.html' title='Cập nhật'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7587623617921949338</id><published>2010-08-06T21:52:00.002-05:00</published><updated>2010-08-06T22:19:21.885-05:00</updated><title type='text'>Nhột</title><content type='html'>Từ hồi nào tới giờ em ít có thấy ai nói mình k sợ nhột lắm nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhột, theo định nghĩa của từ điển đó là 1 cái chạm nhẹ, làm cho mình cười. Vầy mà cũng đòi định nghĩa. Trời ơi, nhột không cần phải chạm vô nha, chỉ cần thấy 2 ngón tay nghoe nghoe, con mắt người ta nhìn vô cái under arm là đã thấy nhột rồi. Nhột nó ghê hơn đau nữa đó, nhột có thể được so sánh là đau mà cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình sợ nhột, khai thiệt đó. Mà không biết nhột có phải là 1 điều đáng xấu hổ không nữa chứ hồi xưa đi làm  nail, con khách nào mà nó nhột là nó xin lỗi mình rồi rít. Sao mà em ghét hệ thần kinh của mình quá, có vẻ như nó tiết quá nhiều endorphin hay sao đó, không điều khiển mình được. Nhột là 1 hành động involuntary mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ mỗi lần mặt mày sưng xỉa với chàng thì chàng nhào vô....tickle mình, đang giận mà cười coi có thấy ai vô duyên.......thúi vậy không?Mà làm sao control mình được để không cười. Bởi cho nên, em ghét cái hệ thần kinh của mình ghê lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhột nó kinh khủng hơn đau ở chổ là đau còn cắn răng chịu đau chứ chưa có ai cắn răng chịu nhột được hết đó, khi mình bị nhột thì con người mình tự nhiên vùng vẫy nhưng mà năng lượng từ từ biến mất tại vì cười nhiều quá nên mệt, nên sức phản kháng yếu đi chứ không như đau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em tự hỏi sao mấy chổ điều tra xét hỏi thay vì "quýnh cho khai", giờ đổi chiêu đi, đi mua con gà về, nhổ mấy cái lông chổ dưới nách con gà, tước bỏ lông con ở đuôi của cọng lông, rồi phát cho mỗi ông điều tra viên mỗi người chừng chục cây thôi để làm vũ khí, cứ đứa nào không chịu khai thì cột chân nó lại, lấy cái lông gà gãi lên lòng bàn chân của nó, vừa được tiếng là đối xử tốt với phạm nhân(vì nó cười chết luôn), nghe thì tưởng nó hạnh phúc lắm vì vừa lấy lời khai vừa cười...té đái. Coi có đứa nào dám cắn răng chịu nhột nổi không thì biết, chỉ biết nhột quá coi chừng nó tè....tùm lum thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7587623617921949338?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7587623617921949338/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7587623617921949338&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7587623617921949338'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7587623617921949338'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/08/nhot.html' title='Nhột'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6298530120345971802</id><published>2010-07-16T21:31:00.003-05:00</published><updated>2010-07-16T22:03:38.670-05:00</updated><title type='text'>Vài chuyện nhỏ giữa Mĩ và Dzịt Nôm</title><content type='html'>Không biết sao lúc này mình hay để ý đến tiểu tiết ghê đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bữa giờ nhà có khách, chàng rất nice với khách, thấy trong lòng cũng vui vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thứ nhứt: sau 1 tuần nói to nói nhỏ thì chàng cũng duyệt cho 1 cái netbook vì lý do là cái VAIO nó nặng quá, vác đi học hoài sẽ xệ cái vai bé bỏng của chàng. Vác được cái netbook màu đỏ về nhà, niềm vui chưa dứt thì chàng hỏi : làm sao em cài được Microsoft Office trong laptop vậy?, mình nói mình nhờ bạn Tùng( khách đang ở chơi nhà) cài dùm. Chàng gọi Tùng: cho anh mượn cái đĩa em cài MS office cho chị Phụng để anh cài vô netbook cho chị Phụng. Bạn Tùng rất là ngây thơ, chạy vô phòng xách cái đĩa ........lậu(đem từ VN qua), chàng nhìn thấy tái mặt. Chàng nói chàng k làm được như vậy. Chàng kiu mình vô phòng nói 1 tràng cho mình biết là như vậy là xấu, là không tốt, lap lap lap.....Nàng nói: em lớn lên trong cách đó ở VN, anh làm gì mà ghê quá vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thứ hai: Bạn Tùng rất là nice, bạn Tùng nấu đồ ăn VN trong nhà mình, chừa phần cho 2 đứa già này luôn. Bữa trước bạn Tùng làm cánh gà nướng, ta nói nó thơm bát ngát cái nhà luôn. Nhìn mấy cái cánh gà là thèm, mình định nhào vô là giựt 1 cái, chàng chận mình lại, hỏi bạn Tùng: em nấu lúc mấy giờ vậy? Bạn Tùng rất vô tư nói nấu từ lúc 6 giờ. Chàng cầm dĩa cánh gà tiến đến thùng rác, may mà mình giật lại kịp, hỏi chàng sao đem đổ, chàng nói: sweetheart, thịt để ở ngoài 2 tiếng đồng hồ là hư rồi. Vầy sao nhịn được nữa. Thấy mình sắp nổi khùng, chàng nói: thôi, anh không đổ nữa nhưng anh k ăn cái này. Nàng nói: em lớn lên bằng cách này ở VN đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thứ ba: 2 hôm trước Hậu đi phỏng vấn, chàng chờ đến 11h đêm vẫn chưa thấy Hậu gọi qua, trước khi đi ngủ dặn nàng: khi nào Hậu gọi qua em đánh thức anh cho anh biết kết quả nha. Đến hơn 12h Hậu mới gọi qua, nói là đã có visa. Thấy chàng ngủ rồi, không nỡ đánh thức chàng nên kiu bạn Tùng ra chia vui. Chàng nghe tíu ta tíu tít thì cũng chạy ra, nghe bạn Hậu đậu xong, chàng nói: anh là người thứ 2 em cho biết ah, anh không thấy em xem anh là người quan trọng nhứt.  chàng nói: em hứa sẽ nói cho anh biết trước mà - em tôn trọng giấc ngủ của anh, mình chống đối, chàng nói: cái đó không quan trọng. Nàng nói: em lớn lên ở VN, rất tôn trọng giấc ngủ của người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện thứ tư: Bữa giờ bạn Tùng qua chơi, về tới nhà là 2 chị em tíu ta tíu tít tiếng VN. Chàng nói: em với Tùng nói chuyện anh không hiểu gì hết, em tôn trọng ý kiến của Tùng hơn anh vì Tùng nói được tiếng VN với em. Em hết ý kiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiện nhỏ xíu hà nhưng mà nàng thấy nó sao sao đó, biết chừng nào chàng và nàng mới thôi mấy chuyện nhỏ xíu này đây nửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện, chia vui với cả nhà luôn, tháng 8 này Hậu sẽ sang đi học, chàng hay nói: em sắp có thằng con trai 17 tuổi rồi ah. Mừng nhiều mà lo cũng nhiều.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6298530120345971802?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6298530120345971802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6298530120345971802&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6298530120345971802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6298530120345971802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/07/vai-chuyen-nho-giua-mi-va-dzit-nom.html' title='Vài chuyện nhỏ giữa Mĩ và Dzịt Nôm'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2590181171608363439</id><published>2010-06-23T22:33:00.002-05:00</published><updated>2010-06-24T00:09:19.357-05:00</updated><title type='text'>Kết hôn với người nước ngoài</title><content type='html'>Mở bài: chuyện là ai cũng biết bạn Phụng sắp lấy 1 chàng người Mỹ, chàng và nàng có 2 nền văn hóa khác nhau nên, tiền hôn nhân có vài chuyện phải dung hòa trước khi quýnh nhau vì khác văn hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân bài: có nhiều chi tiết rất nhỏ nhặt trong thói quen của 2 đứa, em muốn chia sẻ với cả nhà, anh chị cho em biết ý kiến với. Mọi người có thể nói rất thẳn thắng để em biết mà điều chỉnh theo hướng tích cực.&lt;br /&gt;1. Mang giày trong nhà. Chàng thì lúc nào cũng có đôi giày trên chân, trừ khi đi ngủ thì mang vớ thôi, bất kể nóng hay lạnh. Nàng rất là gay mắt vụ này.&lt;br /&gt;2. Rửa chén bằng tay thì không rửa sạch bọt xà bông. Em không biết mình đúng hay sai nữa, nhưng chàng em mà rửa chén thì không bao giờ chịu rửa sách bọt xà bông, và rửa chén bắng nước nóng muốn phỏng tay mình luôn. Em đòi rửa cho sạch bọt xà bông thì chàng dí cho em đọc hàng chữ "kill bacteria" trên chai nước rửa chén, chàng nói để bọt xà bông cho nó giết vi khuẩn. Chàng hỏi 1 câu mà em giận hết biết: chứ ở VN không rửa chén bằng xà bông ah. Cuối cùng em quyết định là sẽ rửa chén bằng máy để khỏi quýnh nhau vì chuyện Mỹ và VN rửa chén.&lt;br /&gt;3. Bất kể thức ăn nào em left over trong tủ lạnh là chàng đem đổ thùng rác hết. Chàng nói thức ăn để lâu ăn vào sẽ bệnh. Đôi khi em ăn trái cây xong quên bỏ vô tủ lạnh cũng bị đổ vô thùng rác luôn, chàng nói trái cây để ở ngoài nên hư rồi. Tức nhứt là mấy trái chanh mình cắt 1 miếng, phần còn lại em draft bỏ vô tủ lạnh chàng cũng tiễn đi luôn.&lt;br /&gt;4. Em có 3 cái khăn tắm thôi, nghĩa là 1 tuần em xài 3 cái, trung bình 2 ngày/cái vì em nghĩ 2 ngày thì cũng còn sạch chứ mỗi ngày 1 cái như ý chàng muốn thì 1 tuần em phải giặt đồ 2 lần sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết luận:&lt;br /&gt;Nếu hôn nhân mà mình không dung hòa được những chuyện nhỏ nhặt nhất như vầy thì liệu nó tồn tại được lâu không? Em có phải là đứa dở hơi nhất không?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2590181171608363439?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2590181171608363439/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2590181171608363439&amp;isPopup=true' title='22 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2590181171608363439'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2590181171608363439'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/06/ket-hon-voi-nguoi-nuoc-ngoai.html' title='Kết hôn với người nước ngoài'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>22</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5334882716268157301</id><published>2010-06-23T11:14:00.002-05:00</published><updated>2010-06-23T11:27:30.132-05:00</updated><title type='text'>Tạm biệt và cầu chúc bạn bình an</title><content type='html'>Nhận được msg của bạn: tao nhớ NE lắm, nhớ cái mùa đông tuyết trắng trời. Sau chuyến đi Afganistan mà tao còn sống, tao sẽ về thăm NE vào mùa đông". Tim nhói nhói, nhớ bạn thật. Hồi xưa 2 đứa thường nói với nhau " tao mệt mỏi với mùa đông quá". Nếu 1 mai mình đi ra khỏi NE, chắc chắn mình cũng sẽ nhớ cái mùa đông ở đây như bạn thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi mới gặp bạn, lúc đó mình tự hỏi sao bạn học Y mà lại dư dả quá, đi xe mới, ở nhà house. Trong khi mấy đứa sinh viên Y Khoa khác nghèo thấy thương vì tụi sinh viên Y Khoa toàn sống bằng student loan nên đứa nào cũng tiết kiệm dữ lắm. 1 lần thấy bạn mặc quân phục đến trường mình mới biết bạn đi lính. Rồi quen nhau, rồi nói chuyện, rồi thành bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quen bạn mình nghĩ đi lính thiệt sướng, đi học thì k phải trả tiền mà còn có tiền xài nữa. Mới ra trường đã làm officer trong quân đội rồi. Ngày bạn ra trường, bạn nói với mình bạn vui vì station của bạn ở Arizona, không phải chịu cái mùa đông khắc nghiệt ở đây nữa. Bạn nói bạn hạnh phúc về điều đó. Rồi bạn đi, thỉnh thoảng bạn kể về thời tiết vàng bên đó, thấy bạn thất may mắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ chỉ cầu mong cho bạn được bình an mà quay về Mỹ, rồi về lại NE nữa, rồi mình đi shopping,....Mình không quan tâm đế chính trị chính em nhưng bữa trước ở trong trường nghe CNN nói tổng thống định rút quân khỏi Afganistan vào năm tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy nhé, 6 tháng vậy chứ nhanh lắm. Khi bạn về thì mùa đông cũng tới NE rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5334882716268157301?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5334882716268157301/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5334882716268157301&amp;isPopup=true' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5334882716268157301'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5334882716268157301'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/06/tam-biet-va-cau-chuc-ban-binh.html' title='Tạm biệt và cầu chúc bạn bình an'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4945014461665575318</id><published>2010-06-20T20:12:00.002-05:00</published><updated>2010-06-20T20:20:24.544-05:00</updated><title type='text'>Thông báo....</title><content type='html'>Giờ thì mình có cái để thông báo rồi. Tình hình là anh Hai và gia đình bên VN đề nghị, năn nỉ, và chấp nhận tài trợ cho 2 đứa nghèo này 1 cái đám cưới đình đám ở VN. Mẹ nói cho 2 đứa làm đám cưới bên Mỹ trước cũng được rồi về VN làm đám cưới sau, mẹ không buồn đâu. Thông báo hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình là giờ này mình cũng vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu để lo cho 1 cái đám cưới ở Mỹ và khi nào thì sẽ có đám cưới ở VN nữa. Sao mà nhức đầu quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình khác nữa và không mấy sáng sủa là mình phải lấy thêm 2 lớp Anatomy, cái lớp này là cái lớp khó nhứt từ trước tới giờ nên học ngày học đêm mà vẫn thấy thiếu. Nên, có thể chuyện đám cưới sẽ từ thông báo sau theo 1 tiến trình chậm chạp nhất có thể.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4945014461665575318?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4945014461665575318/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4945014461665575318&amp;isPopup=true' title='19 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4945014461665575318'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4945014461665575318'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/06/thong-bao.html' title='Thông báo....'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7957160718171901684</id><published>2010-06-18T22:32:00.004-05:00</published><updated>2010-06-20T20:12:02.518-05:00</updated><title type='text'>Chuẩn bị phỏng vấn xin visa cho Hậu</title><content type='html'>&lt;div&gt;Sáng nay chàng cùng với nàng lên trường của Hậu để gặp hiệu trưởng. Cuối cùng thì trường cũng đã nhận Hậu sau 4 cái test mail đi mail lại. Trường của Hậu là trường tư nổi tiếng nhất tiểu bang nên nó chảnh thấy ghê lắm. Cuối cùng thì chàng cũng done quá trình xin trường cho Hậu. Cái trường này nó hành hạ chàng ghê lắm nha, email tới lui mấy tháng rối đó.&lt;/div&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 321px; DISPLAY: block; HEIGHT: 230px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5485027478158847538" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TB67bjLqLjI/AAAAAAAAAF8/itPbo5vMZBw/s320/DSC01226.JPG" /&gt; &lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sáng nay mình đã đến chụp hình trường của Hậu.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Giờ thì I20 đang trên đường về VN. Hy vọng Hậu sẽ được nhận visa. Chàng đã viết recommendation letter cho Hậu, chàng nói chàng làm hết những gì có thể để giúp Hậu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trường này là cái trường tư mắc dã man ở Nebraska, thủ tục xin trường không mà mất hết mấy tháng, phải làm đủ thứ giấy tờ và mấy cái test nữa trước khi nó gửi I20. Chờ mong kết quả phỏng vấn của Hậu.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7957160718171901684?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7957160718171901684/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7957160718171901684&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7957160718171901684'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7957160718171901684'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/06/chuan-bi-phong-van-xin-visa-cho-hau.html' title='Chuẩn bị phỏng vấn xin visa cho Hậu'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/TB67bjLqLjI/AAAAAAAAAF8/itPbo5vMZBw/s72-c/DSC01226.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3250931718745569981</id><published>2010-05-13T21:49:00.004-05:00</published><updated>2010-05-13T22:01:49.677-05:00</updated><title type='text'>Vô tư đến tàn nhẫn</title><content type='html'>Có nhiều khi mình rất tàn nhẫn trên nỗi đau của người khác má mình không hề biết. Nếu được quay lại thì mình sẽ không vô tư đến tàn nhẫn như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình gặp 1 cô gái, cô ấy rất thấp, nói theo tiếng Việt Nam là người Lùn. Cô thấy mình đeo nhẫn, cô hỏi mình khi nào thì kết hôn, mình nói mình vẫn chưa định được ngày vì chưa học xong. Cô hỏi vậy chàng nói sao, mình nói chàng chờ mình. Rồi kể cho cô nghe làm cách nào mình gặp chàng, chàng đối xử với mình thế nào...và mình đối xử với chàng thế nào nữa. Cô nghe xong thì nói mình may mắn quá, có người yêu thương và muốn đám cưới. Cô mơ ước 1 người đàn ông yêu cô nhưng tìm mãi vẫn chưa được vì thân hình khác thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời ơi, sao mà mình biến thành con dở hơi mà mình vẫn không biết stop mình lại. 1 chuyện rất bình thường mà mình không thể nghĩ rằng có người ao ước 1 tình yêu đến như vậy. Kể chàng nghe mà nước mắt cứ chảy, thấy mình thiệt có tội, mình đang hạnh phúc trong khi người khác ao ước mà mình không biết, mình lại vô tư trên nỗi buồn của người khác.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3250931718745569981?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3250931718745569981/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3250931718745569981&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3250931718745569981'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3250931718745569981'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/05/vo-tu-en-tan-nhan.html' title='Vô tư đến tàn nhẫn'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6011529798916571194</id><published>2010-04-25T09:48:00.002-05:00</published><updated>2010-04-25T10:08:13.524-05:00</updated><title type='text'>Chuyện của 2 tuần qua.</title><content type='html'>Số là em lúc này cứ ôm PCAT ngủ nên có thể không nên đề cập chuyện này nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện là vầy nè. Hồi tuần rồi, chính xác là chủ nhật tuần rồi, cái phone bị rớt hoài nên nó nổi khùng rồi chết ngắc luôn. Mò mẫm gọi cho insurance, nó nói cái phone mới sẽ đến vào ngày thứ 3, 4 giờ chiều. Sống hết nguyên ngày thứ 2 k có phone trong nỗi hồi hộp sợ lái xe ban đêm mà lỡ chàng trở chứng giữa đường thì không biết làm sao kiu cảnh sát. Đến 10 giờ tối thứ 3 người đẹp vẫn chưa thấy tới, sáng thứ Tư trong lóng sôi sục máu khùng khùng, nói với chàng em sẽ gọi insurance, chàng năn nỉ hay để anh gọi cho, chàng rành nàng lắm, lúc khùng khùng thì nói tiếng VN người VN còn chưa hiều nói gì đến tiếng Mỹ. Nhưng chàng thì lúc nào cũng nice như nàng Hai nên nàng k chịu cho chàng nói chuyện. Chuyện là giờ nó đòi phải copy ID gửi cho nó thì nó mới gửi cái phone cho mình, vậy mua bảo hiềm làm gì trời. Nó nói vậy nghĩa là nó kiếm chuyện để kéo dài thời gian để mình không thèm đòi nó nữa vì mình k thể sống thiếu cái phone thêm mấy ngày nữa. Chàng năn nỉ quá chừng, rồi thì đi lấy cho nàng cái phone Google, có phone mới và đẹp nên cục tức của nàng nó cũng dịu xuống chút nhưng vẫn thầy unfair cho chàng quá. Nàng bỏ AT&amp;amp;T ra đi, cùng chàng bước vô Verizon với lời hứa là chàng trả bill, nàng không cần lo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi thì giờ tới chuyện cái trường. Tuần sau mình có 1 cái speech 10 phút. yêu cầu là phải ăn mặc formal. Kiếm đâu ra cái quần tây vừa vặn cho cái dáng chuẩn thiệt chuẩn của mình ở xứ Mỹ này đây trời. Kiếm k ra quần tây, nàng chuyển sang mặc váy, kiếm cũng k ra cái váy nào formal hết trừ váy jean. Giờ tính sao đây, không lẽ để bị trừ 5 điểm vì ăn mặc. Nhục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình có tật hay càm ràm. Biết chàng rất bận rộn nhưng không nhịn được, bao nhiêu bực bội cứ lôi chàng ra nói, chàng lúc nào cũng nice như nàng Hai, "cho dù em ít điểm thì em vẫn là đứa thông minh nhứt trong tim anh". Trớt quớt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ ngồi ước: cao thêm xíu, xương to hơn xíu, cái eo nở hơn xíu thì chắc chắn không bị trừ 5 điểm. Phải ghi lại, học thuộc lòng để biết mà xin Diêm Vương lúc gặp ổng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6011529798916571194?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6011529798916571194/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6011529798916571194&amp;isPopup=true' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6011529798916571194'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6011529798916571194'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/04/chuyen-cua-2-tuan-qua.html' title='Chuyện của 2 tuần qua.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8011319075633052298</id><published>2010-04-11T08:47:00.003-05:00</published><updated>2010-04-11T09:01:56.176-05:00</updated><title type='text'>Nấu món gì cho chàng?</title><content type='html'>Mấy bữa rồi k dám đụng đến cái laptop, giống như người ta diet không dám nhìn đồ ăn vậy đó. Những khi cần làm bài hay check mail thì dùng máy của trường nên không la cà tùm lum. Bài vở ngập đầu, test nó tới liền liền lại thêm cái PCAT nữa, chị Hạ ơi, chừ em hiểu cái cảnh chị ôm MCAT rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay là chủ nhật nhưng thức sớm lắm, thức sớm để làm bài, ôm laptop ra coffee shop ngồi trả bill online, nhưng cái tính la cà thì đánh chết không chừa. Trả bill xong thì ghé nhà mọi người ngó nghiêng chút, ngó xong thì thấy muốn viết cái gì đó, không có gì mới để viết hết nên giờ than thở chút thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu kiếp sau được đầu thai mình xin Diêm Vương cho đầu thai vô mấy nước nói tiếng Anh, chắc chắn là như vậy rồi. Trời ơi, cái gì là Chemiosmosis, cái gì ATP, cái gì là NADH plus. Bio, Chem, rồi thêm môn BioChem nữa, kiểu này chết chắc rồi. Chiều nay muốn nấu cái gì đó cho chàng nhưng chưa biết là cái gì, chàng ăn sandwich mấy ngày nay rồi. Cố lên.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8011319075633052298?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8011319075633052298/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8011319075633052298&amp;isPopup=true' title='21 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8011319075633052298'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8011319075633052298'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/04/may-bua-roi-k-dam-ung-en-cai-laptop.html' title='Nấu món gì cho chàng?'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>21</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7397456833082290900</id><published>2010-03-12T22:52:00.002-06:00</published><updated>2010-03-12T23:03:11.856-06:00</updated><title type='text'>Lab report</title><content type='html'>Đang ngồi viết lab report.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái tính khí khùng khùng của mình nó nổi lên mỗi khi ngồi hí hoáy trong cái Lab Notebook này. Lấy 4 lớp Chem rồi ah, lớp nào cũng phải mua muốn Notebook này, lần nào mua xong cũng xách lên trường complain về vụ hàng họ trong notebook kẻ không thấy đường sá để mà viết, chưa kể là mỗi trang nó có 2 liên mà hàng này cách hàng nọ có chút xíu, viết nắn nót thì mới vừa, mà viết nắn nót thì giấy carbon nó in qua 2 liên sau luôn. Trời ơi, mình mà biết đứa nào phát minh ra cái cuốn notebook này chắc kí cho nó cái giấy khen về cái ý tưởng ngu không thể tả này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xách cuốn notebook này đi complain với mấy ông thầy rồi, nói với thầy "tui hết chịu nổi cái trò khùng này rồi nha, hàng họ thì không thấy đường để viết, bảng biểu kẻ lên thì nó in lên mấy liên sau luôn. Tui muốn đánh máy rồi nộp được không?" Ông thầy nào cũng nói "thôi ráng đi, thử mấy lần sẽ quen hà vì trường muốn thầy giáo khuyến khích sinh viên xài cuốn này"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ah, té ra trường làm tiền sinh viên vì cái y tưởng ngu ơi là ngu này. Ai nói trường học ở Mỹ không có tệ quan liêu, bao cấp nè.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7397456833082290900?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7397456833082290900/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7397456833082290900&amp;isPopup=true' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7397456833082290900'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7397456833082290900'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/03/lab-report.html' title='Lab report'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3568990996828436769</id><published>2010-03-11T23:51:00.002-06:00</published><updated>2010-03-12T00:02:43.436-06:00</updated><title type='text'>Chàng!!!!!!!!</title><content type='html'>Hôm nay chàng bắt đầu làm second job. Chàng nói cần phải save tiền để làm đám cưới trong mơ của nàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc biết Ngân và Ban Mai qua Mỹ ngày 25/3 này, bàn với chàng hay để em đi làm thêm để phụ Ngân trả tiền nhà vì bên Cali cái gì cũng mắc mà Ngân thì cần save tiền để trị bệnh cho Ban Mai. Chàng hỏi em cần bao nhiêu, em chỉ cần 500 thôi, cái đó anh lo được em chỉ lo học thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bàn với chàng chuyện get cho Ngân 1 line ĐT nữa, chàng nói hay để Ngân chung với plan của chàng để chàng trả tiền cho Ngân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ngày mà chàng phải lòng nàng, em chưa làm gì cho chàng hết, chỉ chàng lo cho em thôi. Mình chưa cưới nhau, nhà đứa nào đứa đó ở nhưng tiền chàng thì em cứ xài trong khi tiền em thì chàng k dám để cho em chi trả đồng nào hết. Biết nói sao cho chàng biết là em thấy mình thật may mắn và em hối hận vì có lúc em ham chơi giống như teenager làm chàng buồn và chịu đựng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vầy đi, từ giờ em không đòi tháo nhẫn ra đeo ở dây chuyền nữa, để ai cũng biết em engage rồi, chàng chỉ yêu cầu em luôn luôn đeo nhẫn mà em chưa làm được tại nó vướng vướng kỳ quá.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3568990996828436769?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3568990996828436769/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3568990996828436769&amp;isPopup=true' title='15 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3568990996828436769'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3568990996828436769'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/03/chang.html' title='Chàng!!!!!!!!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7479183518333479209</id><published>2010-03-07T22:28:00.005-06:00</published><updated>2010-03-07T23:00:58.028-06:00</updated><title type='text'>Engagement!</title><content type='html'>&lt;div align="left"&gt;Đọc cái tựa thôi thì chắc ai cũng biết em nó muốn nói chuyện gì trong cái entry này ah. Hihihi...cuối cùng thì chàng và nàng cũng đã hứa hôn òi.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SCRreA7TI/AAAAAAAAAF0/DDY8bucjNqc/s1600-h/HPIM0642.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 274px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5446121089635773746" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SCRreA7TI/AAAAAAAAAF0/DDY8bucjNqc/s320/HPIM0642.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;Chụp ở nhà chị Wendy của chàng, ba mẹ chàng, anh rể chàng và 2 đứa cháu.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SCABgyh-I/AAAAAAAAAFs/nBCxnCINvi0/s1600-h/GEDC1726.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5446120786315347938" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SCABgyh-I/AAAAAAAAAFs/nBCxnCINvi0/s320/GEDC1726.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; Hình này cũng ở nhà chị Wendy hôm sinh nhật chàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SB3ltxKoI/AAAAAAAAAFk/-2iH4ROKT4Y/s1600-h/GEDC1739.jpg"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5446120641414638210" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SB3ltxKoI/AAAAAAAAAFk/-2iH4ROKT4Y/s320/GEDC1739.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cái này Vanessa muốn biết ai cao hơn nên chàng cho mình cao hơn chàng, hahaha...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5R-fRxMoFI/AAAAAAAAAFc/8eijPs6QgyQ/s1600-h/Phung+Patrick+%26+Uncle+Loi.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5446116925208567890" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5R-fRxMoFI/AAAAAAAAAFc/8eijPs6QgyQ/s320/Phung+Patrick+%26+Uncle+Loi.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chụp với Cậu ruột mình hôm đi Cậu lên thăm rồi 3 người đi uống cafe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5R9_uTFMpI/AAAAAAAAAFU/XybjQoe1AbM/s1600-h/012.JPG"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5446116383111066258" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5R9_uTFMpI/AAAAAAAAAFU/XybjQoe1AbM/s320/012.JPG" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Vật chứng đây nà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7479183518333479209?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7479183518333479209/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7479183518333479209&amp;isPopup=true' title='34 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7479183518333479209'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7479183518333479209'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/03/engagement.html' title='Engagement!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S5SCRreA7TI/AAAAAAAAAF0/DDY8bucjNqc/s72-c/HPIM0642.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>34</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6937680396157791021</id><published>2010-02-26T18:00:00.002-06:00</published><updated>2010-02-26T18:21:40.353-06:00</updated><title type='text'>Trước tết, trong tết và sau tết!</title><content type='html'>Vậy là năm nay k có spring break luôn, là cày luôn cho đến cuối mùa học, là làm mid-term test xong rồi học luôn. E hèm, định spring break sẽ ôm PCAT lên trường nằm vùi ở đó chứ. &lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thôi, mà sao cứ quanh đi quẩn lại cái chuyện học hoài. Thấy nhà ai cũng kể chuyện ăn tết tưng bừng hết, giờ tới lượt mình kể chuyện ăn tết của mình. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trước tết thì cây mai đã có 1 tuần rồi, đặt bánh chưng bên Atlanta, bánh chưng đến rồi thì lo đi mua dưa hấu, bao lì xì.  Tối 30, là mùng 1 tết ở VN, hí ha hí hửng gọi về nhà nói chuyện với ba mẹ. Niềm vui không thể tả luôn. Năm nay nhà mình ăn tết thiệt tình là xôm tụ quá hà, mẹ nói tưởng không có tiền ăn tết luôn, anh Hai phát lương/thưởng xong thì sạch túi. Không biết trời thương sao cuối năm có người đem tiền trả nợ cho anh Hai, vậy là cả họ ăn tết hoành tráng nha. Anh Hai mà có tiền thì ai cũng ăn tết lớn được hết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vừa qua giao thừa thì nói chuyện với bạn trai, sớm không gây lộn, muộn k gây lộn, ngay ngày mùng 1 gây lộn, vô duyên hết biết. Mà cũng đúng thôi, bạn gái k chơi đi chơi toàn bạn trai hỏi sao chàng k nổi khùng. Giờ thì hạn chế hết luôn òi, chứ k chắc ở giá luôn quá.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay ngày mùng 1 tuyết rơi trắng trời, khuyến mãi thêm gió nữa. Xe đang lái, chưa có muốn sang line nhưng tự nhiên qua line bên cạnh hồi nào không hay luôn. May là mình đi xe hơi, chứ xe gắn máy như ở VN mà gặp gió xứ này thì "thôi rồi Lượm ơi". Vậy mà cũng bò về đến nhà, vừa sợ vừa tức chuyện gây lộn không đúng lúc, vừa cô đơn nữa, dẹp luôn công sức chuẩn bị của mình luôn chứ có vui vẻ gì nữa đâu mà ăn với chơi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mùa đông này đụng tuyết không biết mấy chập rồi, chưa kể lần mắc kẹt trong tuyết nữa, cái seal dưới lườn xe với chổ 2 cái bánh nó rớt ra luôn. đang lái trên xa lộ mà nghe ầm ầm rồi mùi khét lẹt, rồi nó rớt trên đường luôn. Đem xe vô hãng, nó estimate hơn $500, gây với nó quá chừng mà nó nhứt định không chịu đền. Gây 1 hồi tức quá nói ngang luôn: "mày làm xe dỏm cho nên nó mới bị như vầy, mày bán xe ở xứ tuyết này mày phải biết là xe thấp sẽ bị bể seal rất dễ mà mày còn bán cho tao", nó nói "bao nhiêu người đi sao k bị mà chỉ mình em bị". Cãi hồi thấy mình khùng lên, nó nói thôi mày điện cho BH của mày đi. Thằng này nó tưởng mình khùng thiệt áh, sửa xe $500, deductable $500, vậy gọi làm gì trời. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đầu năm k thấy tiền vô, chưa gì hết tiền đã ra ào ào rồi. Ghét con cọp quá.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6937680396157791021?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6937680396157791021/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6937680396157791021&amp;isPopup=true' title='14 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6937680396157791021'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6937680396157791021'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/02/truoc-tet-trong-tet-va-sau-tet.html' title='Trước tết, trong tết và sau tết!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>14</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7957121848868708592</id><published>2010-02-18T00:26:00.003-06:00</published><updated>2010-02-18T00:54:05.675-06:00</updated><title type='text'>PCAT-chết kiểu nào cho đẹp.</title><content type='html'>Ngày mai có presentation, powerpoint làm xong rồi, nhìn cũng OK lắm. Haizz, sao mà ghét cái vụ present này quá. Presentation chỉ có 50/700 thôi nên cũng không đáng lo lắm, chấp thầy 50 điểm này luôn đó , mình cũng được A.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỏ vụ presentation qua 1 bên. Giở PCAT ra, phần Toán không biết sao mình làm cái rẹt là xong hết, thấy nó dễ ghê luôn ah. Mai mốt có con chắc đặt tên Toán quá, không biết sao hồi nào giờ đi học môn Toán là môn tương đối dễ hiểu so với mình. Chemistry cũng OK luôn, mặc dù không làm được cái rẹt như Toán nhưng cũng không đến nỗi nào. Bio thì chỉ thua Chemistry chút thôi. Haizzz, còn làm là tiếng Anh. Comprehension, verbal, essay, làm sao sống được với 3 phần này đây. Mình thiệt tình sao mà cứ ám ảnh mấy phần này hoài. Chị Hạ nói MCAT thì 70% phần English có trong sách nhưng cũng có năm vui vui sao đó nó lấy 1 bài khảo cổ ra đề, kiểu này chắc phải chọn cách chết nào cho đẹp trong phòng thi trước khi đi thi quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhờ chị Hạ, rồi nói chuyện với chị Hương. Người thì thi MCAT, người thì làm Ph.D bên Biochemistry, ai cũng nói giở sách ra có cái gì học cái đó. Mà giở sách ra rồi, học rồi nhưng thấy lo quá, lỡ cái có mà nó không cho, nó cho cái không có như là khảo cổ, sao hỏa, sao kim, mặt trăng thì sao trời. Nhớ hồi thi Toefl mình cũng chết lên chết xuống, lúc coi điểm cứ tưởng không phải là mình. Vậy mà cũng đủ điểm để đi du học. Mà sao tiếng Anh mình học hoài mà nó cứ giống như sao Hỏa sao Kim ah, nó không dành cho mình hay sao ah, chưa bao giờ viết được 1 bài essay mà không bị chỉnh sửa. Cái khả năng ngôn ngữ của mình đúng là fan của chị Lún nha, sai chính tả chầm chọng cả tiếng Anh và tiếng Việt luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tina nói Kaplan có dạy luyện thi PCAT, $3,000/3 tháng. Mắc quá, không có tiền học. Chị Hạ nói không cần luyện thi, cứ ôm cuốn sách mà học rồi đi thi. Nhưng cuốn sách nó k có dạy nhiều phần comprehension, verbal với essay. Nó cứ tập trung vô Chem, Bio với Math thôi. 3 cái này thì mình OK rồi. Thi không xong cái PCAT chắc quay về với Business quá. Ngán tới cổ ngành này rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học hết tuần sau được nghỉ Spring break, sau Spring break vô thì chiến đấu tiếp với Organic Chem, cái này nó tàn nhẫn ghê lắm, vẽ từa lưa tập vở hết mà cũng có khi quên lên quên xuống. Nhưng mà không sao, ít ra thì cũng đỡ hơn English. Kiếp sau nếu Diêm Vương cho đi đầu thai, xin đầu thai vô mấy nước nói tiếng Anh, để vừa được sinh ra khóc bằng tiếng Anh luôn sẽ đỡ khổ hơn bây giờ, English is a second language.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7957121848868708592?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7957121848868708592/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7957121848868708592&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7957121848868708592'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7957121848868708592'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/02/pcat-chet-kieu-nao-cho-ep.html' title='PCAT-chết kiểu nào cho đẹp.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2117675196591063002</id><published>2010-02-04T16:09:00.002-06:00</published><updated>2010-02-06T01:14:33.030-06:00</updated><title type='text'>Ngày thứ 6 ở trường</title><content type='html'>Giờ đang ngồi ở trường, trường có cái view rất đẹp, nhìn ra ngoài thấy tuyết đang rơi nhẹ, 2 bàn tay ôm cứng cái ly cafe vì lạnh quá chứ không phải sợ người ta giựt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảnh đẹp như vầy mà anh Phú ở đây chắc chắn sẽ có 1 bài thơ hay, nếu Imagine ở đây sẽ có 1 đoạn văn tản mạn. Mình ngồi đây nghĩ xem tuyết rơi vầy chút nữa có phải cào tuyết trên xe không. Tìm đâu lại được cái tâm hồn thi ca, văn vẻ của 10 mấy năm về trước. Mình viết blog ta nói nó dở vầy không biết sao hồi con sinh viên kiếm tiền nhuận bút của báo mực tím được nữa. Cái thời vinh quang đó qua lâu lắm rồi, và sẽ phủi đít đi luôn chứ không bao giờ ngoái lại nhìn mình đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chút nữa thầy phát bài test, cảnh đang buồn nha, người mà buồn nữa là down luôn đó. Mình làm bài thì cái nào làm cũng thấy ok lắm mà không biết sao cứ bị trừ lắt nhắt 1 điểm cho mỗi cái lỗi nhỏ xíu, 1 điểm không lớn nha, nhưng nhiều cái 1 quá nó hao điểm của mình thấy ghê luôn đó. Thầy cô ở đây keo kiết kẹo kiệt lắm, chút xíu cũng trừ cho mày nhớ. Lúc đó thì nhớ, nhưng về nhà quên tuốt, nhứt là về nhà leo lên Net gặp người iu nữa thì thôi ta nói chuyện gì cũng quên hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay đi học không có mang máy theo chụp hình mưa tuyết rơi trong trường, đẹp mê ly trong cái khung cảnh cổ kính của trường nằm trên đồi cao nhìn xuống dưới.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2117675196591063002?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2117675196591063002/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2117675196591063002&amp;isPopup=true' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2117675196591063002'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2117675196591063002'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/02/ngay-thu-6-o-truong.html' title='Ngày thứ 6 ở trường'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5570556861908492084</id><published>2010-02-04T15:11:00.003-06:00</published><updated>2010-02-04T16:09:45.347-06:00</updated><title type='text'>Làm trâu đi cày trên Highway</title><content type='html'>Sáng nay mưa tuyết, nhìn có vẻ là đẹp nhưng đường xá nó dơ ta nói khỏi nói luôn. Sao lúc này mình hay complain về thời tiết quá không biết nữa. Vừa lái xe mà vừa tưởng tượng mình giống con trâu đang cày trên ruộng quá vì dưới đường nó lầy lội y như cái ruộng đang cày ở VN vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ngày có xe mới mình không còn thói quen nghe đài trên xe nữa mà chuyển sang talk phone. Cái xe nó connect với phone của mình luôn nên vừa lái xe vừa talk phone mà không sợ cảnh sát. Nạn nhân ca cẩm của mình là anh Hiếu, hihihi....Hiếu rảnh vào buổi sáng lắm vì Hiếu làm ông cha nên sáng sớm thường là Hiếu là ở văn phòng Hiếu thôi. Kể chuyện em làm con trâu đi cày trên Highway, Hiếu rầy rà từ khi qua Mỹ mình cứ hay ví mình như súc vật quá vậy. Ah, nhớ vụ này rồi, lúc nói với Hiếu mình muốn dọn ra ở riêng vì nhà Mợ nói mấy người sống ở VN giống trâu bò quá vì ở lâu với công sản nên không còn biết cái gì là sướng, là khổ nữa. Lúc đầu nghe nói thì mình cứ nghĩ Mợ là Chí Phèo, còn mình là dân làng Vũ Đại nên không chấp, nhưng cuối cùng làng Vũ Đại có mỗi mình mình thôi nên đích thị mình là trâu bò rồi. Nói với Hiếu trâu bò làm sao ở chung với người ta được nên mình phải dọn ra riêng. Lúc đó thì Hiếu cười, nói mình không biết tự nhịn. Nói đến nhịn thì mình thấy mình không nhịn thì đâu có còn nhìn mặt gia đình bên đó được nữa. Mấy năm làm ở Pru luyện được chiêu: người ta chửi mình mà mình chửi lại thì chẳng khác nào mình cũng giống người ta, im lặng có nghĩa là "tui không cùng đẳng cấp mấy người đâu nha". Nhưng mà Pru khác, nhà Mợ khác vì nhà Mợ ra vô gặp hoài, còn Pru thì khách ra vô thường xuyên nên không đem chiêu này ra xài hoài được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay thì bị Hiếu rầy rà chuyện mình càng ngày càng khác Phụng ngày xưa Hiếu quen biết. Không biết khác cái gì nữa. Hồi mới quen Hiếu, mình cũng hay kể mấy chuyện bực mình khi mình đi làm, nhưng toàn là bực mình nhà nước thôi. Có lần nói với Hiếu Bin Laden mà cho em bom thì em xin 2 trái, 1 trái em thả ở cục thuế, 1 trái em thả ở cục Hải quan. Hiếu nói lúc đó mới từ Mỹ về VN sau mấy chục năm nên thấy mình nói chuyện vui quá nên gây ấn tượng cho Hiếu, vậy là quen nhau. Đùng cái Hiếu đi tu, hahaha..., không lẽ mình có khả năng làm Hiếu muốn cống hiên cuộc đời của anh cho Chúa chứ không cam tâm cống hiến cuộc đời cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói với Hiếu em lớn rồi mà sao em thấy mình cứ vô dụng sao đó, trâu bò nó còn có ích cho đời chứ em hình như chỉ làm hại đời thôi, Hiếu cười nói mình lúc này sao bi quan quá. Không phải mình bi quan mà vì bị điểm thấp là thấy mình vô dụng vậy đó. Anh Hai bỏ cả gia tài cho mình đi Mỹ học, chỉ mỗi chuyện học thôi mà sao cũng khó quá hà. Bài nào thấy cũng hiểu, cũng biết làm hết nhưng điểm thì bị thấp qua vì bị trừ mấy lỗi không đáng trừ, thấy mình tệ quá. Nói với Hiếu mình 30 tuổi rồi mà chưa từng làm được chuyện gì có ý nghĩa hết, cứ quanh đi quẩn lại chỉ mỗi chuyện học hành, gia đình, người yêu thôi. Từng tuổi này mà chưa bao giờ ngồi lại 1 mình mà viết được 1 đoạn suy tư suy năm như Imagine hay em Thanh. cứ ở không là suy nghĩ coi kiếm cái gì ăn cái đã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa kể là 28 năm làm người từ nhiên qua Mỹ làm trâu bò, trâu bò thì làm gì biết nhục nữa nên nhiều lần sỉ vả mình cái nỗi nhục không biết nấu ăn, mình nấu mình còn không ăn được. Ban đầu còn biết nhục với bản thân nha, tự tìm kiếm công thức để nấu, sau này chấp nhận nhục luôn, nấu k được thì nhịn ăn. Anh Phú nói người như mình thì sướng vì mai sau chồng sẽ phải nấu cho mình ăn. Uhm, nếu chồng mà không nấu thì mình nấu, đâu còn biết nhục nữa đâu mà sợ người ta chê dở.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị Lún nói cười lên cho đời nó vui, ngày nào mình cũng có chuyện để cười, lâu lâu mới thấy đời vui. Hiếu nói mỗi ngày phải tự tìm niềm vui cho mình, vui cái nỗi gì khi có mỗi chuyện ăn với học không thôi mà mình còn làm chưa được nói gì đế chuyện lớn là lấy chồng, sinh con.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5570556861908492084?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5570556861908492084/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5570556861908492084&amp;isPopup=true' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5570556861908492084'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5570556861908492084'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/02/lam-trau-i-cay-tren-highway.html' title='Làm trâu đi cày trên Highway'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7819147105486645626</id><published>2010-01-29T21:44:00.005-06:00</published><updated>2010-01-30T09:41:32.196-06:00</updated><title type='text'>Chuyện ở Pru</title><content type='html'>( Cái này em tặng chị Trang)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Hỏng phải em quởn, mà cũng hỏng phải em có hứng về Pru lại mà bị gì mấy con sâu bọ, chim chóc nó làm em điên quá, chưa biết sẽ viết cái giống gì cho thầy đây nữa nên nghĩ viết về Pru đi, chắc hay hơn vụ sâu bọ, chim chóc nhiều.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cảm hứng đợt trước viết về Pru mà bị anh blogspot cướp mất là từ cái vụ VIP của chị Lún. Giờ ngồi nhớ lại cũng còn chút xíu ấn tượng về VIP nha.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Làm ở Pru cực nhứt, hay bị ăn hiếp nhứt là CS(customer service), sau đó là CC(customer care). Hồi mới vô thì em làm CS bên New World(văn phòng Pru đặt gần đó thôi nhưng kiu vậy cho nó soang), làm tay em của chị Thương, chị Khê. Sau đó thì qua Hồ Tùng Mậu, làm đàn em của chị Thu Ba. Rồi qua STC làm đàn em của chị Khê trở lại khi Khê qua VIP của STC(37 Tôn Đức Thắng). (Chắc má Hạnh định đẩy em về BD làm bia đỡ đạn hay sao toàn cho em làm đàn em của mấy người dày dạn kinh nghiệm trong việc nghe chửi).&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Về Bình Dương, em làm chính thức là cái gì không biết, nhưng hễ ai mà giàu giàu, dữ dữ là em xử hết. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;1 buổi chiều tháng 5, tầm 6 giờ (giờ này pà kon cắt -chạy báo cáo hết rồi), có 2 anh chị , anh thì bụng phệ, mặc quần jean lửng, áo thun bó sát, đeo mắt kiếng đen, chân manh giày thể thao(chắc sợ người ta không biết mình Việt kiều), còn chị thì bận nguyên bộ đồ bộ ở nhà. Xách bộ HĐ lên VP Bình Dương, nhìn là biết muốn hủy HĐ chứ k ai đi đóng phí mà xách theo bộ HĐ hết. Anh Tâm-trưởng văn phòng nói em: em ra tiếp 2 vợ chồng đó đi. Em nói ảnh: anh ra làm lão nhân kế của anh đi. Đẩy qua đẩy lại 1 hồi em phải ra. 2 vợ chồng muốn rút tiền lại hết. Em báo cho họ biết chuyện lỗ lả, chuyện thiệt thòi, rồi giải thích, rồi chia sẻ(đúng bài bản hén chị). Lỗi của em là không để ý đến tuổi của chủ HĐ, em chỉ hỏi chị có phải chị tên đó không, chị nói phải. Nói 1 hồi thấy 2 người này chảnh theo kiểu: lỗ bao nhiêu cũng được, k thích thì k chơi nữa, tui giàu vầy mấy chục cái HĐ vầy tui cũng đóng được nhưng ghét rồi, không chơi nữa nên em cho ký form hủy luôn. Cha mẹ ơi, check chữ ký lạ hoắc, coi chứng minh nhân dân mới biết chủ HĐ không phải cô ấy mà là má cô ấy. Thấu trời không. Bà già mua cái HĐ để lại cho con cháu 500tr, giờ tự nhiên đứa con gái xách lên đòi hủy. Em không giải quyết được, kêu 2 người về. Ông chồng đứng dậy, chống nạnh: cô nói vậy là sao?ý cô nói tụi tui gian lận hả. Cô biết cái vé máy bay từ Mỹ về đây bao nhiêu tiền k?Cô biết cty của cô bên Mỹ tai tiếng sắp phá sản không mà cô còn tưởng là mình ngon lắm. Tiền của tui nhiều gấp mấy ngàn lần cái tiền của HĐ này, cô chi tiền không?Thằng này chịu trách nhiệm hết, cô đừng có lo chuyện tụi tui lừa cô lấy tiền.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Haizzz, ta nói, VIP thì muốn nói sao cũng được mà, má Hạnh dạy vậy. Cuối cùng thì 2 người phải về thôi, em không chi. Đòi lên SG kiện búa xua. Em gửi mail cho Khê báo trước. Ngày hôm sau 2 người xuống dưới Khê, quậy cũng tưng bừng, Khê không có nhịn đâu, kêu bảo vệ lập biên bản luôn. May la Khê làm vậy chứ nếu là em chắc má sẽ thân chinh xuống tranning em lại áh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hồi em nhận được visa du học. Gấp quá em viết mail cho anh Trương Minh Tâm xin anh cho em nghỉ gấp vì chuyện học quan trọng hơn. Anh Tâm đống ý liền. Theo cấp độ thì em phải gửi đơn cho Khê, sau đó qua Má, sau đó qua anh Tâm rồi chuyển cho nhân sự. Đến Má thì Má nhảy tưng lên, gửi email rồi forward tá lả là nếu em làm sai HĐ của cty thì má có thể báo với công an, an ninh sân bay không cho em lên máy bay. Má không duyệt thì làm sao chuyển cho anh Tâm nên anh Tâm chờ hoài không thấy, em nói anh đọc mail đi, anh đọc xong viết có 2 dòng thôi: Phụng làm sai quy định thì nhân sự không chi trả lương nghỉ việc thôi chị Hạnh, không đến nỗi phải báo CA đâu chị, em nó phải đi học xa chứ không có đi bộ qua Mỹ được. Thấy cái mail của sếp Má mới xìu đó. Má làm em mất hồn cả ngày thứ 6 luôn, đến thứ 7 em đi mất rồi. Hỏng hiểu anh Tâm viết cái gì mà nhân sự vẫn chi đủ lương nghỉ việc cho em. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Má thì ai cũng biết mà, Pru là trên hết rồi bắt tụi em cũng phải đặt Pru lên đầu, đứa nào không làm vậy là Má làm ghê lắm theo kiểu: tao cho mày nếm mùi cho mày sợ nè. hihih...&lt;/p&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432398622880530498" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S2PBw_MdgEI/AAAAAAAAAFM/7FaFhw_jTc4/s320/PC290138.JPG" /&gt;Tấm hình này chụp lúc 10h đêm thứ Sáu, mấy anh chị ở lại giúp em nhận bàn giao vì thứ 7 em đi mất rồi. Hồi về VP BD em nhỏ nhất nên mấy anh chị cưng lắm. Chị thấy nhớ Pru k?Em thì cứ cuối năm là nhớ cái không khí rộn rịp của Pru.&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7819147105486645626?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7819147105486645626/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7819147105486645626&amp;isPopup=true' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7819147105486645626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7819147105486645626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/01/cai-nay-em-tang-chi-trang-hong-phai-em.html' title='Chuyện ở Pru'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S2PBw_MdgEI/AAAAAAAAAFM/7FaFhw_jTc4/s72-c/PC290138.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6934494075044930273</id><published>2010-01-29T21:28:00.004-06:00</published><updated>2010-01-29T21:43:59.110-06:00</updated><title type='text'>Nhà em</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tối nay đi ăn tiệc. Về đến nhà không ngủ được. Kỳ thiệt, hễ ăn uống no say thì lại thao thức suốt đêm. Lúc này VN mình đang rộn rịp lắm nè. Chắc mẹ cũng làm mứt, dưa kiệu như mọi năm mặc dù bệnh hoạn vậy đó. Hôm qua nói chuyện với Ba, Ba complain đủ thứ, nói Mẹ mày kỳ quá, bệnh không chịu nghỉ ngơi mà cứ lọ mọ làm hết cái này đến cái kia, làm xong mệt thì nổi quạu, chửi vói lên lầu: tui đẻ con mà nó hỏng có giống tui, nó giống ai đó, tết nhứt đến nơi mà trong nhà chưa có đồ ăn mà không thấy ai lo hết. Cái bài "tui đẻ con mà hỏng đứa nào giống tui, nó giống ai đó" này nghe từ hồi còn nhỏ xíu lận, giống như cái gì xấu thì nó giống ai đó (ai đó nghe được thì tự hiểu chứ không cần hài danh hài tánh ra, sợ mích lòng)&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 240px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5432371228704352754" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S2Oo2b75qfI/AAAAAAAAAFE/hI1jOE2kDyQ/s320/IMG_3796-1.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cái người bận áo đỏ đứng chính giữa ba mẹ là anh Hai, người bận áo somi trắng bên trái là anh Ba, người bận áo đầm đỏ bên phải là chị Sáu, con nhỏ cao cao đứng đằng sau, nhón nhón lên cười tươi rói là Út. 4 cái mặt này thì giống Ba thiệt hén. (Người mặc áo đỏ đứng kế bên chị 6 là chồng của nàng 6-anh Vũ, người mập mập đứng kế anh Ba là vợ chàng 3)&lt;/div&gt;&lt;div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cái này chưa đủ nha, thiếu mấy người lận mà đã đông đúc vậy rồi nè.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6934494075044930273?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6934494075044930273/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6934494075044930273&amp;isPopup=true' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6934494075044930273'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6934494075044930273'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/01/nha-em.html' title='Nhà em'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/S2Oo2b75qfI/AAAAAAAAAFE/hI1jOE2kDyQ/s72-c/IMG_3796-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3940173130659131152</id><published>2010-01-28T13:02:00.003-06:00</published><updated>2010-01-28T13:44:04.351-06:00</updated><title type='text'>Có ai về VN cho em đi với!</title><content type='html'>Mấy hôm nay giống bạn Imagine, bạn cong đuôi luôn, chuyện nhà, chuyện học, chuyện ăn ở, chuyện yêu đương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện nhà thì bước đầu coi như ổn, bác sĩ bên Sing khen là phát hiện sớm nên có thể điều trị được bằng thuốc mà không cần phải mổ, hú hồn. Nhưng thời gian sẽ rất lâu, có thể lên đến vài năm. Sao cũng được, điều trị được là mừng rồi. Cái niềm vui vừa mới dâng trào thì cái nỗi buồn khác nó đè xuống, có thể anh Hai sẽ không đủ tiền để trả tiền trường cho mình nếu Mẹ phải điều trị ở Sing trong thời gian dài. Nhưng mà vậy cũng không sao, chuyện tới đâu hay tới đó, cùng lắm thì về làm cu li cho anh Hai cũng được. Quan trọng là lời cầu nguyện của mình đã linh ứng, tin vui đã đến làm nhẹ đi cái nỗi lo quá lớn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện học, mới có 2 tuần mà sao nó bận như mình đang sống gấp sợ ngày mai lăn đùng ra tắt thở vậy đó. 4 lớp/mùa. Nghe có vẻ không ít cũng hông nhiều, nhưng mùa này thì 4 lớp là quá nhiều, học đến nỗi tối tăm mặt mày luôn. Sáng lái xe đi học mà vẫn còn thèm cái giường quá chừng. Lúc này mùa đông, bãi đậu xe của trường thì nó to nha, nó xa nha, và gió thì lộng lộng nha. Sáng 7 giờ có lớp, trường cách nhà 45 phút(UNO). Mình trừ ta nói nó hao hết biết là 15 phút, bị tính toán là phải vô sớm mới kiếm được cái chổ gần gần để mà walk khoảng vài phút trong cái lạnh 0 độ F vô trường. Nhưng mà, bà con nhà mình cứ trời càng lạnh thì càng chạy chậm, không giải nghĩa được chuyện này luôn nha. Sáng nay lịch sự nhường cho 1 bạn trong exit ra, bạn ở trước mũi mình mà chạy 45mph trong khi đường cho chạy 60mph, line bên cạnh thì nó cũng đông nghèn nghẹt, không sang line được, không biết cái bạn đằng trước nghĩ cái gì mà chạy 45mph nữa. Mình có cái tính là ghét ai ra đường mà chạy chậm kiểu đó vào buổi sáng lắm, buổi tối thì sao cũng được chứ buổi sáng là thời điểm mà mình vất giò lên cổ mà chạy vô trường để xí parking mà. Biết vậy thì không thèm lịch sự làm gì để cho mình lùn sịt hết. Lái vô tới trường thì đúng 7h kém 5, parking đông nghẹt rồi, kiếm được cái chổ cũng hơi xa xa nhưng cứ an ủi là thử vận may đi, xích lên chút nữa coi có đứa nào mới vô trường mà bị tào tháo rượt phải xách xe chạy về nhà không để mình thế chổ, chạy 1 vòng, k có, chạy lại chổ cũ, đứa khác nó xí rồi. Walk từ parking vô tới trường 7 phút, 2 cái lổ tai nó muốn rớt ra luôn, hình như thiếu oxi để thở nữa thì phải nha. Mai mốt không làm người lịch sự nữa, không ra được exit thì ráng chịu nha mấy người trong exit. Mà nghĩ cũng lạ, cho dù mình có trừ hao 30 phút đi nữa thì cái parking nó cũng đầy xe, không lẽ 4 giờ khuya mấy bạn đó thức dậy, đem theo mùng mền chiếu gối vô trường ngủ để xí parking chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện ăn ở nha, hôm trước có tâm sự với Imagine là tuyết rơi ngập anh mail box rồi, phải giải cứu ảnh chứ không bưu điện không thấy ảnh đâu mà bỏ thư. Không biết sao hôm qua anh lăn đùng ra chết ngắt, chắc bị tuyết đè nên chết cóng hay sao đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện tình yêu, bận quá cũng không có thời gian dành cho tình yêu luôn. Thôi thì sẽ bù cho bạn ấy khi mình rảnh vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trường đang có đợt chích ngừa H1N1 miễn phí, không biết không chích thì có sao không nữa, người ghợm vầy chứ thấy cây kim là tay chân run lẩy bẩy, nói năng líu lưỡi luôn. Mà mình không phải chỉ sensitive với cây kim không đâu, thấy bất cứ sâu bọ hay bò sát là mình cũng vậy, không biết người như vậy có phải thần kinh bất thường không nữa. Cả thế giới sợ Bin Laden, lâu lâu mình cũng tưởng tưởng nếu đem ổng so với cây kim, bò sát, sâu bọ mình sẽ sợ cái nào hơn. Chắc ổng đứng thứ tư quá. Tại ổng dễ nhìn hơn mấy thứ kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Check vé máy bay về VN, mắc quá. Không biết anh Hai có tiền không nữa, nếu không chắc xin đu cánh máy bay xay xin cái ghế nhỏ ngồi chổ đường đi để được miễn giảm quá. Bên Cali nghe con bạn nói vé có 500-750 hà, cái xứ này đến 1,500 là sao vậy trời? Không lẽ lái xe qua cali rồi mua vé bên đó. Thấy hận mấy hãng máy bay quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn 2 cái essay, mỗi cái 7 trang, nghiên cứu hoa lá cành đủ thứ, chưa biết sẽ viết cái gì, idea còn chưa có thì không biết sẽ hoàn thành nó khi nào nữa, tuần sau nộp bài rồi. ông thầy tàn nhẫn nha, mình thấy con sâu là mất hồn, vậy mà ổng cho cái bài sâu bọ với chim chóc, hoa lá. Em ghét thầy quá, mai viết di chúc, nếu vô phòng thí nghiệm mà con sâu bò lên tay, mình lăn đùng ra chết ngắc giống anh mail box thì cảnh sát bắt ông thầy nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm bài, làm bài. Cuối tuần còn phải đi cày nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3940173130659131152?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3940173130659131152/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3940173130659131152&amp;isPopup=true' title='22 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3940173130659131152'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3940173130659131152'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/01/may-hom-nay-giong-ban-imagine-ban-cong.html' title='Có ai về VN cho em đi với!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>22</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2121617872493551945</id><published>2010-01-14T22:21:00.002-06:00</published><updated>2010-01-14T23:20:54.460-06:00</updated><title type='text'>Mẹ bệnh ung thư</title><content type='html'>Nhận được offline của Mun: "7 khỏe không? Ba đang buồn và lo nhiều lắm vì Bà Nội bệnh nặng, con cũng buồn và lo quá!". Gọi mãi cho anh Hai mà không được. Gọi về nhà mới biết anh Hai vừa lên máy bay đi công tác. Hỏi mãi Mẹ mới nói là Mẹ chỉ bị bứu tuyến giáp thôi, nhẹ lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi thẫn thờ suy nghĩ, Mun là đứa ít nói, mà nó nói vậy chắc chắn không phải chuyện thường được. Gọi cho chị Sáu mới biết chính xác mẹ bị ung thư tuyến giáp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầm phone trên tay mà không còn cảm giác nữa. Cái gì đó đặc nghẹt trong đầu, không biết làm sao suy nghĩ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đi mới được 3 năm, về thăm Mẹ được đúng 1 lần. Con lớn lên có Ba có Mẹ, con rời gia đình đi xa thì Mẹ cũng ăn theo giờ giấc của nước mỹ với con, ngủ theo giờ nước Mỹ cùng con 1 thời gian dài. Chị Sáu nói bác sĩ nói bệnh của Mẹ phải mổ, con lại càng lo hơn nữa. Mẹ đã 70 tuổi rồi, nếu mổ thì mẹ sẽ mất sức nhiều lắm vì Mẹ ăn chay nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 tháng trước, Dì Năm mất, Mẹ xuống tinh thần kinh khủng. Nhìn thấy mấy anh chị con Dì Năm mồ côi Mẹ con thấy mình thật hạnh phúc và may mắn vì con vẫn còn có Mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ ngày con đi xa, chuyện gì vui Mẹ mới kể con nghe, con chuyện gì buồn Mẹ dấu biệt, đến khi chuyện nào nó từa lưa hột dưa rồi con mới biết. Lúc chị Sáu bệnh cũng vậy, cả nhà dấu con sợ con lo, đến khi con gọi về cho chị Sáu ngay cái ngày chi Sáu đi chích thuốc về, sốt rên hừ hừ con mới biết chị Sáu bệnh nặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con mới vào mùa học, anh Hai nói con không cần về khi Mẹ mổ, nhưng sao con lo quá. Cầu mong cho bệnh Mẹ nhẹ như lời anh Hai nói. Hè này con sẽ về thăm mẹ chứ không ham chơi ở đây nữa. Mong Mẹ ăn được nhiều để có sức chóng chọi với bệnh Mẹ nha.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2121617872493551945?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2121617872493551945/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2121617872493551945&amp;isPopup=true' title='29 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2121617872493551945'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2121617872493551945'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/01/me-benh-ung-thu.html' title='Mẹ bệnh ung thư'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>29</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8161566923594381845</id><published>2010-01-04T00:14:00.004-06:00</published><updated>2010-01-04T23:19:05.582-06:00</updated><title type='text'>Tìm chổ trốn</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mấy hôm nay lễ lộc mà lòng mình nó rối ta nói như cái nùi giẻ. Lễ lủi thủi 1 mình là 1 chuyện nha, còn 1 chuyện rất quan trọng nữa hình như là có người hỏi mình....chịu về ở chung với người ta không.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bắt đầu bằng 1 cuộc phỏng vấn rất dài trên ĐT, đầu tiên là phải trả lời mấy câu hỏi về mấy chuyện nhăng nhít mình viết trên blog mà anh gú gồ ảnh dịch ta nói muốn nín thở với ảnh. Mình viết 1 đàng, ảnh dịch 1 nẻo, gặp người âm thầm này khó tính, hay giận hờn nữa chứ, mất hết 30 phút để cáo lỗi vì sự cố của anh gú gồ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đoạn cao trào là đoạn mà bạn í hỏi mình ước mơ cái gì khi còn nhỏ, ý là muốn thế nào để chịu theo ai đó về nhà ai đó ở. Đương nhiên phải có xe bông, phải có rượu thịt, phải có bong bóng...để bay lên trời như công chúa nữa chứ. Bạn ấy nghe xong thì phán 1 câu: lét đu ít. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;1 câu thôi mà lòng dạ ta nói nó lẫn lộn ruột gang phèo phổi trong đó, đi ra cũng suy nghĩ, đi vô cũng suy nghĩ, nằm cũng suy nghĩ, ngồi cũng suy nghĩ, cuối cùng thì chắc: cao chạy xa bay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;mấy tháng nữa có người hí hửng đem cái cà rá đến nhà, phải tính đường mà bay trước khi chuyện đó xảy ra, em chưa có muốn đổi họ mà. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mình ao ước cuộc sống tự do như vầy mấy cục năm rồi, mình chơi chưa có đã, chưa được biết hết cái chuyện chơi mà. Bây giờ tự nhiên sống lại cái cuộc sống như hồi xưa, mình chưa cam tâm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sẵn dịp tâm sự với Imagine, em ấy nói là em ấy cũng hỏng muốn chống lầy luôn, thấy có đồng minh trong lòng nó sướng hết biết. Mình kỳ thiệt đó, trai lớn lấy vợ, gái lớn lấy chồng mà không biết mắc cái chứng gì  mình cứ sợ lấy chồng. Cứ tưởng tượng cuộc sống hôn nhân nó sẽ ......chôn cái tự do của mình vĩnh viễn. Biết rằng người Mỹ thì rất thoáng, họ không cấm đoán vợ được tự do nhưng mình Vịt Nơm nên không thể bay nhảy búa xua như còn độc thân được, mình không cho phép bản thân làm việc đó. Chưa kể là cái vụ sinh con nữa, chỉ nghĩ thôi là đã sợ đến mất hồn rồi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nếu ai đó chịu hỏi mình lúc mình hai mí thì chắc là mình sẽ ừ liền, còn chần chờ gì nữa, bây giờ thì sao khác quá. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Muốn chuyển trường đi, muốn trốn khỏi chổ này để không phải nhìn thấy sự thất vọng của người ta, mình không nỡ mình thấy người ta thất thỉu đi về nhà, thấy mình có tội ghê ghớm. Ừh, sao không được như ngày mới qua nhỉ, chẳng phải quan tâm, để ý đến ai hết.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8161566923594381845?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8161566923594381845/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8161566923594381845&amp;isPopup=true' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8161566923594381845'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8161566923594381845'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2010/01/tim-cho-tron.html' title='Tìm chổ trốn'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7559683320590254888</id><published>2009-12-25T03:13:00.005-06:00</published><updated>2009-12-25T04:05:37.080-06:00</updated><title type='text'>Hợp đồng ký trên bàn nhậu?</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm nay ngoài trời bão tuyết đang kéo đến. Mình sống ở VN bao nhiêu năm, bão tố chỉ thấy mưa gió thôi(ở Bình Dương hầu như k có thiên tai), bão tuyết nó ghê hơn mưa gió ở chổ nó chôn cái xe của mình hồi nào không biết luôn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cái entry "Xích lô" của anh Phú thật xúc động. 3 giờ rưỡi sáng rồi nhưng chưa ngủ được vì ngoài trời gió hú ghê quá. Xung quanh im lặng, chỉ có gió thôi và cái entry của anh Phú làm mình nhớ anh Hai quá. Anh Hai không phải đạp xích lô để nuôi mình ăn học, anh Hai cũng không phải thương binh nặng như ba anh Phú. Nhưng 1 lần anh Hai bệnh, rất nặng:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Anh Hai bị lao phổi. Đó là lần cuối cùng mà mình khóc vì thói quen hút thuốc lá của anh Hai. Khi mình lên SG đi học thì ở chung với anh Hai 1 thời gian trước khi anh Hai cho ở riêng. Ngày nào cũng mang nước trái cây từ nhà lên văn phòng cho anh Hai(chị Hai làm sẵn nhưng chị Hai không biết đi xe máy), thường thì mình đổ gạt tàn thuốc trong phòng làm việc của anh Hai vì phòng làm việc của anh Hai ít khi để cho chị tạp vụ vô làm. Ngày nào đầu lọc trong gạt tàn thuốc mình đếm tổng cộng cũng gần 40, chưa tính đầu lọc trong gạt tàn thuốc trong phòng tiếp khách của anh Hai. Phòng làm việc của anh Hai ban đầu sơn màu trắng, nó ngả sang vàng vàng rồi thành màu vàng luôn cũng là lúc anh Hai nhập viện Phạm Ngọc Thạch. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Trong ngần ấy năm mình năn nỉ anh Hai bỏ thuốc không biết bao nhiêu là lần, rồi giận, rồi khóc luôn vì sợ anh Hai bệnh, mình là người biết rõ số lượng thuốc lá anh Hai hút 1 ngày nhất nên mình cũng là đứa năn nỉ nhiều nhất. Anh Hai nói: anh Hai làm việc khuya, không ngủ nhiều, phải suy nghĩ nhiều nên anh Hai hút thuốc để đầu óc tỉnh táo. Thương anh Hai đến không nói được gì. Anh Hai thức rất khuya, thường 2 giờ sáng anh Hai mới đi ngủ, mình có thói quen thức khuya cũng từ đó vì thấy anh Hai thức mình cứ lo lỡ anh Hai xỉu lúc đang làm vệc thì không ai biết(lo vậy thôi chứ chị Hai lúc nào cũng bên cạnh anh Hai khi anh Hai ở nhà). &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bác sĩ chẩn đoán anh Hai bị lao phổi do lao tâm, lao lực và do thuốc lá nữa. Mình có cảm giác vì mấy đứa em nheo nhóc mà anh Hai đổ bệnh, cái cảm giác đó không biết tả thế nào. Bác sĩ yêu cầu anh Hai phải bỏ thuốc ngay. Chỉ trong 1 ngày, anh đoạn tuyệt với thuốc lá luôn, anh Hai nói: con xin lỗi Ba Má, tại con hút thuốc nhiều mà đổ bệnh làm cả nhà lo lắng. Mẹ khóc đến khi về đến nhà ở Bình Dương vì thằng con. Anh Hai nằm viện 2 tháng thì xuất viện, trong 2 tháng đó anh Hai không được nhìn thấy con vì mấy đứa nhỏ không được vô bệnh viện Phạm Ngọc Thạch thăm anh Hai. Tụi nó ở nhà làm quà, làm thiệp gửi vô cho Ba. Anh Hai cảm động đến rơi nước mắt. Cái thời gian đó bệnh viện chưa có internet, anh Hai dấu cái laptop trong phòng để làm việc và điều hành cty từ bệnh viện nhưng không chat được với con. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ngày anh Hai xuất viện, Mun với Hậu mừng đến không nói được, tụi nó chỉ được đứng xa xa nhìn Ba vì bác sĩ vẫn chưa cho anh Hai nói chuyện với 2 đứa nhỏ. Sau đợt anh Hai bệnh, 2 đứa nhỏ lớn hơn nhiều trong suy nghĩ. 1 lần, Mun lấy đất sét nặn thành 1 tấm thiệp, trong tấm thiệp là 1 bức thư, có những chỗ Mun viết bị lem chữ (chắc tại khóc lúc đang vết thư), Mun nói Mun ước được chở Ba đi chơi trên chiếc xe Mun mua bằng tiền của Mun, Mun muốn cắt móng tay cho Ba, pha cafe cho Ba mỗi sáng hoài luôn, chỉ cần Ba không nhậu nữa là Ba sống hoài với Mun, anh Hai ép búc thư cất kỹ như 1 bảo vật.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sau khi bỏ thuốc thì anh Hai khỏe hơn nhiều, chị Hai cho sơn sửa lại phòng làm việc của anh Hai, mấy năm rồi sơn tường vẫn trắng tinh. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Có lần, anh Hai đi nhậu về, mở cửa cho anh Hai vô nhà, 2 anh em ngồi nói chuyện, mình năn nỉ anh Hai bớt nhậu, anh Hai nói chứ "hợp đồng thỏa thuận trên bàn nhậu không hà, anh Hai bớt nhậu thì không có hợp đồng". Vậy đó, mình khóc với chị Hai vì cái vụ beer rượu, thuốc lá của anh Hai không biết bao nhiêu là lần rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bây giờ thì anh Hai không còn nhậu nhiều nữa, thuốc lá cũng bỏ luôn rồi, hợp đồng thì cứ đến làm không kịp. Phải khuyên anh Hai bớt làm việc lại, các em cũng lớn hết rồi, gánh nặng trên vai anh Hai cũng nhẹ đi rồi nhưng anh Hai vẫn còn tham công tiếc việc lắm, 1 ngày vẫn còn ngủ 5 tiếng thôi. Đến khi nào anh Hai ngủ đủ 8 tiếng/ngày thì lòng mình mới bình yên được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mai là Christmas rồi, mình không phải là con chiên nhưng cũng cầu xin cho anh Hai mạnh khỏe, 1 ngày ngủ đủ 8 tiếng và có thời gian ăn trái cây chứ không uống nước trái cây xay nữa.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7559683320590254888?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7559683320590254888/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7559683320590254888&amp;isPopup=true' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7559683320590254888'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7559683320590254888'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/hop-ong-ky-tren-ban-nhau.html' title='Hợp đồng ký trên bàn nhậu?'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8592546856648101834</id><published>2009-12-21T21:35:00.006-06:00</published><updated>2009-12-22T12:35:24.815-06:00</updated><title type='text'>3 năm lưu lạc</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đi mua quà Christmas cho Tony và Tenna, 2 đứa con của cousin, tụi nó dễ thương đến nỗi mình có thể ghét cả nhà bên đó không thèm nói chuyện nhưng không thề không sang thăm tụi nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy 2 đứa lớn lên từng ngày, Tony thì nói tiếng Mỹ pha tiếng Việt còn Tenna còn nhỏ nên vẫn chưa đi học trường Mỹ, nói tiếng Việt líu lo. Thương 2 đứa cứ bị nhốt trong nhà, không được ba mẹ chở đi đâu chơi hết mà cũng không có đồ chơi luôn. Ba mẹ làm 7 ngày 1 tuần, 10 tiếng 1 ngày ở ngoài tiệm nails. Thương 2 đứa đứt ruột mà không dám chở đi chơi vì sợ đổ thừa. Làm con nhà giàu mà như tụi nó thật tội. Ở nhà 1 triệu rưỡi, ba mẹ đi xe Cadillac, nhà đất ở Mỹ, ở VN bao la mà trong nhà không có tiền mua đồ chơi cho 2 đứa nhỏ. Quần áo thì toàn đồ Goodwill. Cousin mình không phải không có tiền nhưng vợ giữ tiền hết, mua đồ chơi hay quần áo cho con về mà vợ coi bill thấy gần $20 là nói cả đêm khỏi ngủ luôn vì chồng xài sang quá. Mỗi lần mình mua đồ chơi cho 2 đứa chơi mà bị hư thì tụi nó bị mẹ nó chửi là chơi không biết giữ nên mẹ tụi nó mới không mua đồ chơi cho chơi(có đứa con nít nào chơi đồ chơi không bị hư không ta?). Tony học trường tư, thấy các bạn có đồ chơi mang vô lớp chơi, Tony không có, giựt của bạn chơi luôn. Thấy cháu ngồi viết thư xin lỗi hiệu trưởng mà không cầm được nước mắt, thương cho cái phận con nhà giàu của con quá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ mấy đứa cháu ở VN quá, anh chị mình không có giàu như cousin mình nhưng con cái thì không thiếu thứ gì nha. Cưng con đến nổi phát bực luôn vì mình từng bị "cưng" như vậy. Cái gì cũng có chỉ có tự do là không có thôi. Mun-con anh Hai-21 tuổi rồi mà còn chưa biết đi xe đạp. Ba đưa đón đi học hoặc tài xế của Ba chở đi. Mun có bạn trai, nhưng chỉ được gặp bạn trai ở nhà thôi, Ba Mun không cho 2 đứa đi đâu hết. Tội nghiệp thằng nhỏ, đi làm vậy chứ canh giờ Mun nghỉ trưa thì mua bịch nước mía với fast food chạy vô trường cho Mun rồi 2 đứa nói chuyện chút xíu trước khi Mun có lớp. Nhớ hồi xưa, mình 22 tuổi, được ở riêng nhưng nhà thì có ĐT, anh Hai biết hết lịch học, cứ đúng giờ là anh Hai gọi ĐT nhà xem về chưa. Mỗi lần muốn đi chơi thì phải xin và trả lời đầy đủ câu hỏi mới được đi: đi đâu, với ai, chừng nào về, có về nhà trước 10 giờ không. Về Bình Dương đi làm thì đỡ hơn chút. Chỉ có điều không nỡ đi chơi chứ không phải ba mẹ không cho đi. Bữa nào đi chơi là mẹ thức chờ cửa đến khi mình về mẹ mới ngủ. Lâu lâu còn hù "mai tao nói với thằng Nghĩa, mày lúc này coi cái nhà này như nhà trọ, về nhà chỉ để ngủ thôi chứ không biết có 2 người già này nữa". Vậy đó, cứ bị anh Hai la hoài từ nhỏ cho đến lớn, Chị Hai bênh mình "mấy đứa lớn rồi, anh đừng la tụi nó nữa" anh Hai hỏi "có chồng chưa mà lớn". Vậy là hết chuyện, không ai nói gì nữa hết. Thèm được tự do như mình đang được sống ở Mỹ nên xúi mấy đứa cháu tìm cách mà chạy sang đây để được tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ cứ hỏi chừng nào lấy chồng, nghe đến lấy chồng thì lại tiếc cuộc sống bây giờ nhưng không dám nói, sợ Mẹ lo. lấy chồng thì sợ sinh con, sinh con khó quá làm sao mà mình sinh con cho được chứ. Mà lấy chồng mà không sinh con thì không được. Mình chưa muốn lấy chồng, không dám sinh con nhưng muốn có con để nuôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi mới qua Mỹ, mấy ngày đầu thức dậy khoảng 2 giờ sáng, xung quanh im lặng hết, cảnh vật thì lạ hoắc, cứ tưởng mình chết rồi, tự nhiên đổ mồ hôi vì sợ, mình chết mà chưa gặp được Ba Mẹ. Hình ảnh Ba Mẹ cứ theo mình mãi cho dù mình đang ở xa ơi là xa và lâu ơi là lâu chưa về thăm Ba Mẹ được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi nhỏ có 1 mơ ước được ra ngoài chơi với mấy đứa trong xóm, xin hoài mà không ai cho hết. 1 hôm nhà có khách, thừa cơ xin luôn, ba mẹ không muốn mình khóc lóc hoài nên cho ra ngoài chơi 10 phút. Không biết ông ứng bà hành thế nào vừa chạy chơi được có 5 phút tự nhiên có chiếc xe honda bị lạc tay lái đụng cái rầm vô cửa nhà mình, ba mẹ mặt mày xanh xám, chạy ra kéo 2 chị em vô nhà, đóng cửa lại. Vậy là hết luôn, đừng mong chơi bời gì nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa có con nhưng hoạch định sẵn 1 kế hoạch nuôi dạy con rồi nha. Những gì mình có và không có sẽ cho con hết. Sẽ mua cho con đồ chơi, sẽ cho con được tự do chới với bạn chứ không bị nhốt trong nhà như mình hồi còn nhỏ, sẽ cho con được học lái xe khi đến tuổi, sẽ cho con đi chơi với bạn trai/gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn mấy ngày nữa là đúng 3 năm mình lưu lạc ở đây. TỰ DO muôn năm, hihihi...cám ơn cuộc sống tự do đã cho mình lớn lên chứ không là em bé 30.....tuổi ở nhà nữa.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8592546856648101834?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8592546856648101834/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8592546856648101834&amp;isPopup=true' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8592546856648101834'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8592546856648101834'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/i-mua-qua-christmas-cho-tony-va-tenna-2.html' title='3 năm lưu lạc'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-1001236543808191644</id><published>2009-12-18T14:05:00.002-06:00</published><updated>2009-12-18T14:28:12.646-06:00</updated><title type='text'>Thèm...... cạo gió!</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mấy ngày nay lạnh quá, tưởng mình có thể tự chống chọi được nhưng cuối cùng thì lực bất tòng tâm. Cái lưng nó đau và thở cũng không được nữa, cái cổ thì không quay qua quay lại được, cái vai thì không vác nổi cái cặp.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đi bác sĩ được tống cho 1 đống thuốc, ngồi nhìn đống thuốc xong cất vô. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thiệt tình, mẹ mình chắc giỏi hơn bác sĩ vụ này đó, chẳng cần thuốc men gì hết, chiêu cạo gió của mẹ cao siêu hơn nhiều. Nếu,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mẹ ở đây sẽ đè mình ra cạo gió mặc cho mình than đau, muốn đi restrooom Mẹ cũng mặc kệ "tao cạo cho mày hết bịnh chứ có giết mày đâu mà mày làm thấy ghê vậy", chửi vậy thôi chứ mình cũng chưa chịu nằm yên đâu nha. Cạo gió xong thì có cái chiêu chà gừng khắp người, ta nói gừng nó lợi hại hơn mấy cái mền lông nha, lợi hại hơn cái hearter nữa. Thả tù binh ra là mẹ đi nấu cho tô cháo thịt ăn cho có sức. Nấu xong chưa phải màn cuối đâu, còn đoạn chửi bới hâm he cho mình ăn hết tô cháo nữa. Vậy là xong, hạ màn, chờ kết quả. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mà bây giờ mình ở đây, 1 mình, lạnh run, mình mẩy thì nhức, có 2 cái lổ mũi và 1 cái miệng mà vẫn khó thở. Gọi ĐT cho cousin hỏi xem có ai ở nhà không để chạy qua nhờ cạo gió.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Qua nhà cousin thì thế nào cũng sẽ nghe chuyện chống cộng, mình ngán cái bài này đến độ bỏ nhà đi luôn. Vừa cạo gió vừa nghe Mợ kể chuyện cái trường gì đó bên Texas bị biểu tình đòi tháo cờ VN xuống. Nghe xong đã thấy vô duyên rồi, Mợ còn nói cả nhà định gọi vô đài SBTN để ủng hộ cái vụ đó, vô duyên tập 2 luôn nha. Mình không nhịn nữa, kêu Mợ rủ cả nhà lên UNO mà biểu tình, nó treo cờ VN lỏng nhỏng kìa. Mợ nói tại UNO hên là xứ này ít người Việt nên nó mới dám làm vậy chứ ở Cali, Texas hay GA là không có trường nào dám treo cờ VN hết. Trời, muốn nhịn cũng không được nha, nhưng không thèm cãi nữa, chuyển qua nói xóc nè: Mợ nói đồng minh của Mợ có giỏi thì đem xe tăng, máy bay dìa VN quýnh tụi ĐL, Trung Quốc, chiếm mấy quần đảo đó rồi trương cái cờ vàng 3 sọc đỏ lên, làm vậy mới đáng nể chứ cứ xúm nhau biểu tình mấy chuyện ruồi bu này cho người ta cười người VN. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cũng may là Mợ không có đuổi về, vẫn chịu cạo gió cho mình đó nha. Sáng nay thì đỡ rồi, người bớt đau rồi. Tư nhiên thấy tội nghiệp Mợ, phải cạo gió cho mình mà còn bị mình nói xóc nữa, thôi lầm sau mua cho mợ mất cuồn Asia là mợ vui rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tuần sau được nghỉ lễ rồi, không ngờ mình vật lộn với 5 cái test trong 1 tuần nổi, nhưng cuối cùng cũng bị nó quýnh xém chết, hên là không bi knock out. Mấy ngày nay 1 ngày ngủ có 4 tiếng hà. Cuối tuần này phải đi làm kiếm tiền trả tiền xe nên coi như không có thời gian mà ngủ bù luôn, tối về thì phải làm homework, coi như xong lễ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-1001236543808191644?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/1001236543808191644/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=1001236543808191644&amp;isPopup=true' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1001236543808191644'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/1001236543808191644'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/them-cao-gio.html' title='Thèm...... cạo gió!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2899794033500178158</id><published>2009-12-10T22:51:00.008-06:00</published><updated>2009-12-11T09:20:29.178-06:00</updated><title type='text'>Sau bão tuyết là bão trong lòng</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tình hình rất là tình hình là sáng nay trời lạnh -2 độ F, anh hùng Mazda của mình đề mãi mà không nổ máy, đến khi nổ thì heat lên không nổi. Sáng nay thức dậy khắp người ê ẩm, nó đau đều từ đầu xuống mấy ngón chân luôn. Ngồi vô xe thì nó lạnh cóng, nhưng biết làm sao bây giờ, đến giờ phải đi học rồi mà cái xe vẫn chưa ấm được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHS7Sgr5tI/AAAAAAAAAEw/4nUGx5df1oQ/s1600-h/tuyet+roi+010.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413840143099094738" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHS7Sgr5tI/AAAAAAAAAEw/4nUGx5df1oQ/s320/tuyet+roi+010.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cái hình này chụp lúc mới thoát nạn, chạy được về nhà&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tuyết phủ cái xe của bạn này muốn thành cục tuyết luôn rồi nè. Lạnh vậy mà mình phơi cái mặt ra ngoài để đào cái giao thông hào de cái xe từ trong garage ra ngoài, thấy mình giỏi thiệt áh. Mình moi đúng 1 cái lổ vừa cho chiếc xe của mình thôi nha, kết quả của vụ moi móc đó là hôm nay tay chân mình mẩy nó đau đều hết, không có chổ nào hạnh hẹ được chổ nào hết đó.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHScKJuLGI/AAAAAAAAAEo/aIUMR6EX5xA/s1600-h/tuyet+roi+016.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413839608279346274" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHScKJuLGI/AAAAAAAAAEo/aIUMR6EX5xA/s320/tuyet+roi+016.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; Cái hình này chụp ở backyard, tuyết lên cao như vậy đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHSFo6y_1I/AAAAAAAAAEg/SbHOR1Kb0jE/s1600-h/tuyet+roi+004.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 181px; DISPLAY: block; HEIGHT: 320px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413839221401255762" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHSFo6y_1I/AAAAAAAAAEg/SbHOR1Kb0jE/s320/tuyet+roi+004.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; Còn đây, hưởng ứng ngày nước Mỹ cho mọi người nghỉ lễ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHRmdvtwRI/AAAAAAAAAEY/TGEhrSijYMo/s1600-h/tuyet+roi+013.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413838685826040082" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHRmdvtwRI/AAAAAAAAAEY/TGEhrSijYMo/s320/tuyet+roi+013.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; Cái này thì không phải thuyết minh, chụp cây thông trước cửa nhà nà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHQ7yYh9tI/AAAAAAAAAEQ/inadds_EN1w/s1600-h/tuyet+roi+005.JPG"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413837952631568082" border="0" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHQ7yYh9tI/AAAAAAAAAEQ/inadds_EN1w/s320/tuyet+roi+005.JPG" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;Tuyết trắng trời, xe của mình màu đỏ mà giờ thành màu trắng luôn rồi nà.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sáng nay nhận được 1 cái email dài ơi là dài của 1 người ở rất xa. Bạn ấy giận vì mình không báo cho bạn ấy biết xe mình gặp nạn. Trời, sao hay dữ vậy nè, nhớ chưa kể mà sao biết vậy không biết nữa. Bạn ấy còn trách: em không có tiền trả tiền xe sao không nói. Ủa, chuyện này mình có chơi có chịu chứ nói năng gì, tại mình muốn đi xe mới mà. Cuối cùng mình phát hiện ra là người ấy đọc blog của mình. ghê ở cái chổ là người ấy không biết tiếng VN. Ghê hơn nữa là trên mạng có cái soft gì đó mà có thể translate từ tiếng Việt ra tiếng Mỹ luôn. Ta nói đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác luôn nha, hên là chưa kể mấy vụ đi chơi tới sáng mới về. Từ nay nói năng phải cẩn thận, người âm thầm này hay giận lắm, hở chút là giận, mà giận hồi nào rồi tự hết giận luôn rồi hỏi mình: sao anh giận em không năn nỉ. Có biết giận hồi nào đâu mà năn nỉ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đó là chuyện vui. Còn chuyện này không có vui nà.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sáng nay cái lưng nó đau, 2 cái vai và 2 cái tay thì khỏi tả luôn rồi. Hậu quả của việc ăn chơi quá sức mấy ngày nay nay(cong lưng xúc mười mấy inches tuyết mà). Ngồi trên xe lái ra xa lộ thì bị kẹt xe vì cảnh sát chận hết 2 line để giải quyết tai nạn nên có thời giang nghe nhạc và uống cafe, thong thả vậy đó. Ta nói tai nạn dài đường mà vụ nào cũng chùm chùm không hà (4 chiếc xe trở lên/vụ). Bây giờ biết vì sao bảo hiểm xe tiểu bang này mắc như hút máu người rồi. Đang rề rà thì bỗng nhiên cái xe đằng trước nó thắng, mình lật đật thắng nhưng mà...cái xe nó hỏng có dừng, nó cứ muốn ủi đít cái anh đằng trước hà, hồn vía lên mây hết trơn, hên là sát đít ảnh thì nó dừng lại. Cái này ông bà độ chứ không thể nói gì hơn được. Sáng nay mặt đường là 1 cục cước đá mà, thấy người ta bị tai nạn thấy mà sợ luôn. Exit vô trường bị cảnh sát đóng luôn vì 1 chùm tai nạn. Chạy vòng vòng mãi mới kiếm được đường vô trường.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tìm được cái exit, hoàn hồn lại rồi kế tự nhiên......khóc. Ta nói nó vô duyên gì đâu đó, không biết tại sao khóc luôn, mà khóc nức nở nữa mới nói chứ. Hôm qua mới khoe với anh Lừng là em đang rất hạnh phúc, tự nhiên hôm nay khóc vậy đó. Không thể giải thích được cái vụ khóc lóc này luôn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bây giờ ngồi nhìn đống homework xong tự nhiên thấy....muốn khóc nữa, Học hết tuần sau được nghỉ lễ 1 tuần. Thầy cô nào cũng tranh thủ cho test trước lễ, điều này có nghĩa là mình sẽ có 5 cái test vào tuần sau. Điều này có nghĩa là sau bão tuyết thì bây giờ bão ở trong lòng bão ra. Mà bão này không gây ảnh hưởng hậu quả nghiêm trọng đến môi trường và những người xung quanh. Bão này cũng không được dự báo trên TV luôn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bão lòng bắt đầu rồi nè.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2899794033500178158?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2899794033500178158/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2899794033500178158&amp;isPopup=true' title='13 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2899794033500178158'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2899794033500178158'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/sau-bao-tuyet-la-bao-trong-long.html' title='Sau bão tuyết là bão trong lòng'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SyHS7Sgr5tI/AAAAAAAAAEw/4nUGx5df1oQ/s72-c/tuyet+roi+010.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4846565855891734055</id><published>2009-12-09T13:59:00.002-06:00</published><updated>2009-12-09T14:26:35.941-06:00</updated><title type='text'>Tai nạn sau bão tuyết.</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tuyết rơi nặng từ tối hôm thứ Hai đến sáng ngày thứ Tư luôn, có gió mạnh nữa, nhiệt độ xuống -3 độ F sáng nay. Tuyết chất đống, dày cui trước cửa nhà, bước 1 cái lên tuyết, lún tới đùi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Gọi mãi vô trường vẫn không nghe được cái msg trường đóng cửa nên phải đi học. Đầu tiên là move cái đống tuyết mấy chục inches đó ra khỏi cái drive way thì mới de xe ra được. Bò từ từ ra gần hết khu nhà, chuẩn bị ra đường lớn để ra highway thì xe mình bị stuck lại, giống như xe mình lún sình ở VN vậy đó.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Khổ cái là xe mình sport nên cái đầu nó chúi xuống, cái đít nó nhỏng lên, gầm xe thì thấp lè tè nên không thể trườn qua được cái đống tuyết dưới xe. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nghĩ hoài cũng không biết làm thế nào, lúc này gọi vô trường mới nghe cái msg trường đóng cửa. Sao không để msg sớm cho người ta nhờ không biết nữa, 7h30 mình có lớp mà đến 7h25 mới có msg trường đóng cửa. Nằm 1 chổ, không nhức nhích cục cựa gì được, lúc này thấy nó giống như anh hùng gặp nạn vậy, bình thường mạnh mẽ thế nào mà bây giờ nằm 1 đống chịu thua cái đống tuyết mềm èo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ở hiền thì bỗng nhiên mình gặp lành hà. Bỗng từ xa có 1 anh truck màu trắng chạy đến, anh ấy đến gần xe mình thì dừng lại. Sau cái thùng xe anh ấy là đồ xúc tuyết, anh ấy tiến đến xe mình, gõ cửa xe rồi đề nghị giúp. Trời, đề nghị gì nữa, tui không năn nỉ thì thôi chứ sao phải đề nghị. Ta nói nha, đang mắc nạn mà gặp hiền nhân, không lễ ôm hôn anh ấy 1 cái chứ. Anh ấy hì hụi moi cái đống tuyết dưới xe mình, cái gầm xe thấp đến nổi không thể đút cái đồ xúc tuyết vô, cuối cùng thì 2 đứa phải lấy cái đồ cào tuyết cho xe mà khỉa từng cụm tuyết ra rồi lấy cái đồ cào tuyết xúc ra. Trời đã lạnh rồi còn gió nữa, làm khoảng hơn nửa tiếng thì môi mỏ gì nứt nẻ, chảy máu hết trơn, nói chuyện k được luôn vì cái môi nó đông cứng luôn, không mấp máy được. Anh ấy thì mũi dãi chảy lòng thòng, mình thì không nói chuyện được. Cuối cùng thì cũng giải cứu được chiếc Mazda của mình ra khỏi đống tuyết. Nhưng, biết chắc là không thế quay đầu xe chạy về nhà được. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bỗng,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Từ xa thấp thoáng đèn vàng nhấp nháy của xe cào tuyết. Trời ơi, mình yêu anh xe truck và anh xe cào tuyết nữa. Xong chuyện, vậy là có thể về nhà trùm mềm rồi. Mình hỏi anh xe truck: mình chụp hình được không?Anh cười cười, bữa khác đi, số phone của tao nè. Vậy đó, giải cứu anh hùng của mình xong và mình có luôn số phone của anh hùng khác. Nhất định sẽ gọi phone cám ơn và 1 món quà Christmas nữa chứ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Xa quê hương, nhớ mẹ hiền. Ngoài mẹ hiền thương mình ra còn có khối người rất tốt ở ngoài kia, ngoài cái xã hội mà mình đang sống 1 mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thế nhé, bão tuyết hôm qua thì xe bị trợt, quay vòng vòng trên free way. Bão tuyết hôm nay thì xe bị mắc nạn hơn nữa tiếng và gặp được hiền nhân. Đâu phải cái gì xui thì sẽ xui tận mạng đâu. Trong cái xui cũng có cái hên ma.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;I love Nebraska.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4846565855891734055?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4846565855891734055/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4846565855891734055&amp;isPopup=true' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4846565855891734055'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4846565855891734055'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/tai-nan-sau-bao-tuyet.html' title='Tai nạn sau bão tuyết.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6029753298651224681</id><published>2009-12-08T16:04:00.004-06:00</published><updated>2009-12-08T16:56:22.224-06:00</updated><title type='text'>Đi Mỹ</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm nay đài báo có bão rồi, tối qua tuyết rơi nhẹ gần như cả đêm, vậy mà sáng nay trường vẫn ngaon cố không chịu đóng cửa làm mình phải bò từ nhà đến trường hết 2 tiếng đồng hồ xong bò về cũng ngần ấy thời gian, bình thường thì khoang 45 phút thôi. Ta nói đường sá mà như cái ruộng ở VN đang cày dở vậy đó, nó lầy lội phát ghớm. Ác cái là tuyết đang rơi thì không có ai cào tuyết cho mình hết nên xa lộ cho chạy 70mile nhưng mình cứ 35-40 mile thôi vậy mà lúc sang line, thắng xe nhẹ thôi mà còn bị trượt quay đầu xe luôn. Hú hồn là không có xe 18 bánh nào kế bên nếu không là chết chắc.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;-----******----&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mấy ngày nay xúc tuyết nhiều quá 2 cánh tay mỏi nhừ, cái đồ xúc tuyết cũng không có nặng, tuyết cũng nhẹ hều nhưng làm nhiều quá nên đau 2 cái vai nữa. Cái xe thì không cần tả rồi, nó dơ y như đi lôi ruộng mới về vậy đó. Chiều nay trường đóng cửa nên em ở nhà viết blog, hihihi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;--------******-------&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm nay không có bệnh nhưng lại nhớ nhà. Cái bệnh này khó trị àh nha, giờ này VN đang ngủ nên không dám gọi về nhà, nhớ thì trùm mền suy nghĩ thôi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhớ nhà mà lại nhớ anh Hai trước, ngộ thiệt, thường là nhớ Mẹ sao hôm nay tự nhiên trở chứng vậy đó. Nếu 3 năm trước anh Hai không cho đi du học thì làm sao có cái ngày xúc tuyết đến đau cái vai thế này, nói vậy không phải bắt đền anh Hai mà chỉ ví dụ vậy thôi hà. Cái ngày gọi điện vô Highland Dragon gập Mrs. Trương báo đi Mỹ, Mrs. Trương ngỡ ngàng, chị Hà ngỡ ngàng không biết con này nói thiệt hay nói chơi nữa. Mà mình đi Mỹ nhanh thiệt đó, phỏng vấn ngày thứ Ba, có visa ngày thứ Tư, Thứ Năm nộp đơn xin nghỉ bên Pru nói là thứ 6 nghỉ bị Má Hạnh hăm he đủ thứ, đành vậy thôi chứ biết sao bây giờ, trường học khai giảng vào tuần sau mà. Anh Hai kêu anh Vũ book vé máy bay gấp để cho nó đi cho kịp trường học. Tối thứ sáu nhà anh Vũ-chị Sáu ăn tân gia sẵn làm tiệc chia tay mình luôn vì thứ 7 lên máy bay rồi. Ta nói cái gì từ từ mình còn suy nghĩ chứ nó đến như nước lụt thì ai sai đâu làm đó chứ chẳng có suy nghĩ được gì. Ngày thứ 7 là 1 ngày kinh hoàng, đi sắm đồ hết cả ngày, về đến nhà 7 giờ tối. Bị Mẹ chửi cho 1 trận vì về trễ sợ k đóng vali kịp. Cũng may chị Sáu có thâm niên đóng vali cho anh Vũ đi công tác mấy chục năm trời nên chị khui đồ ra, đóng khoảng 45 phút là xong hết. Cả nhà ăn uống chung trước khi đưa con nhỏ lắm chuyện này ra phi trường. Khiêng va li ra xe anh Hai xong la cả nhà chất lên xe anh Thử, anh Vũ với xe anh Hai đưa mình ra phi trường luôn. Từ Bình Dương đi phi trường 45 phút mà sao thấy thời giang qua nhanh quá, cứ muốn níu giữ cái khoảnh khắc mà cả nhà củng quây quần lại quá. đến phi trường là hơn 10 giờ, 12 giờ bay. Anh Vũ dẫn vô làm thủ tục nên nó nhanh hết biết luôn. Làm xong quay ra chi kịp ôm hôn mẹ, bé Mèo rồi là đi liền, sợ khóc mà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vậy đó, đi du học mà như trốn nợ vậy đó. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;3 năm rồi đó, về nhà được đúng 1 lần. Không phải không muốn về mà về thì anh Hai tốn tiền nhiều quá nên không dám về nhiều mặc dù nhớ mẹ dữ lắm. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;3 năm rồi, thấy mình thay đổi thật nhiều, ngày xưa ở VN mẹ cưng như công chúa, từ nhỏ tới lớn không biết rửa cái chén, cái gì cũng có người làm hết cho mình. Mình lớn lên thì Ba Mẹ nghèo rồi nhưng con nhà nghèo chứ làm em nhà giàu, hihihi...., nên cũng như con nhà giàu vậy đó. Người ta có xe máy đi học anh Hai cũng mua cho mình xe máy. Người ta đi học ở SG phải thuê nhà trọ thì mình có nhà ở đàng hoàng còn khuyến mãi thêm người giúp việc nhà nữa chứ. Vậy đó, sướng như công chúa nhưng không phải công chúa, hahah...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Người ta có cha mẹ cho đi du học, ba mẹ mình nghèo(không có thu nhập cao, chỉ có lương hưu thôi) nhưng mình vẫn được đi du học vì mình làm em của anh Hai. Thực ra anh Hai cũng không phải được kế thừa gì tài sản của ba mẹ hết, ba mẹ cho anh Hai học hết ĐH Bách Khoa-ngành cơ khí xong rồi anh Hai nói con tự lo cho con được. Vậy là anh Hai tự lo cho anh Hai thiệt. Ngày ba làm ăn thất bại, rồi bị bệnh gai cột sống nữa, bác sĩ không cho Ba đi làm nữa, anh Hai hứa với Ba: để con nuôi mấy đứa tụi nó, ba cứ yên tâm mà về hưu đi, con lo cho Ba má được mà. Vậy đó, dậu đổ bìm leo tùm lum nhưng cũng may còn có cây cột xi măng còn chắc nên mình cứ tiếp tục cuộc sống cũ. 20 năm rồi, 1 mình anh Hai thay ba mẹ gồng ghánh nuôi ông bà Nội, nuôi dì Hai(chị của mẹ), nuôi ba mẹ, nuôi bầy em 5 đứa ăn học nên người, dựng vợ gả chồng. Nuôi luôn em rể khi anh Vũ còn nghèo(anh Vũ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống ở chợ Cầu Muối, nhờ anh Hai nói với ba mẹ nên mới cưới được chị Sáu), nuôi luôn em dâu học xong ĐH Mỹ Thuật nữa chứ. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Anh Vũ học giỏi, anh Vũ thành công(tổng giám đốc tập đoàn Mai Linh), anh Vũ ngang tàng(giang hồ cũng cỡ anh Phú) nhưng anh Vũ cực kỳ nể anh Hai. Anh Vũ nể anh Hai không phải vì hồi xưa anh Hai giàu mà không khi dễ anh Vũ mà anh Vũ nể anh Hai vì anh Hai cho anh Vũ biết được tình cảm gia đình thế nào. Anh Vũ nể anh Hai vì anh Hai làm được nhiều chuyện mà không ai làm được nhưng không bao giờ kể. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cả đời này cũng không biết làm sao để trả cái ơn mà anh Hai nuôi nấng mình nữa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6029753298651224681?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6029753298651224681/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6029753298651224681&amp;isPopup=true' title='15 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6029753298651224681'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6029753298651224681'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/i-my.html' title='Đi Mỹ'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-5507249994707785474</id><published>2009-12-07T18:51:00.002-06:00</published><updated>2009-12-07T18:56:43.190-06:00</updated><title type='text'>Snow storm is coming!</title><content type='html'>Tối nay sẽ có bão tuyết, lại bão. Năm rồi bão tuyết trường đóng cửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nãy giờ cố gắng gọi vô trường xem mai có đóng cửa không mà không thấy ai trả lời hết. Cầu cho mai đóng cửa để tối nay không phải làm bài cho ngày mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thường bão tuyết xong thì đường xá nó vắng tanh. Tối qua tuyết rơi vậy mà ở Omaha accident quá chừng, cầu mong cho tối nay không ai phải có việc gấp mà ra đượng hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu mình còn thức sẽ chụp hình bão tuyết từ cửa sổ phòng mình(đương nhiên, hihhi). Trận tuyết tối qua sáng nay hì hục xúc tuyết đến tê tay luôn mới de cái xe ra được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;keep calling my school.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-5507249994707785474?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/5507249994707785474/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=5507249994707785474&amp;isPopup=true' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5507249994707785474'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/5507249994707785474'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/snow-storm-is-coming.html' title='Snow storm is coming!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-718285304539493376</id><published>2009-12-07T00:32:00.007-06:00</published><updated>2009-12-07T00:57:38.219-06:00</updated><title type='text'>Nhảm ngày tuyết rơi!</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bây giờ là 12:33am, bài vở còn ngập đầu, con mắt thì muốn nhắm lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi chiều làm 1 bữa thị nai hoành tráng, tắm mấy lầm rồi mà sao vẫn còn nghe cái mùi thịt nai trên người mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyết rơi 8 inches, 14 độ F, hên là hông có gió. Trời lạnh vậy mà mình phải hì hục xúc tuyết cho mấy đứa bạn đậu xe trên drive way nhà mình. Đúng là trời có lạnh nhưng lao động nặng nhọc 1 hồi thấy cũng hông đến nổi nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn 7 trang essay chưa viết, mà cũng chẳng biết viết gì nữa, thứ Ba nộp bài. Tuyết rơi thật đẹp, thôi thì tận hưởng cái cảnh đẹp trước đã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tuyết bắt đầu rơi trên cái xe của mình(khoe của chút hihihii....)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5412381450460961810" border="0" alt="" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxykQM-jnBI/AAAAAAAAADo/X1xsMvtfL6I/s320/snow+day+(12-6-09)+007.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sau 1 giờ rơi(hình chụp từ cửa sổ phòng mình)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="TEXT-ALIGN: center; MARGIN: 0px auto 10px; WIDTH: 320px; DISPLAY: block; HEIGHT: 181px; CURSOR: hand" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5412382606129450082" border="0" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxylTeLZTGI/AAAAAAAAADw/_LL0_aNxcIg/s320/snow+day+(12-6-09)+021.JPG" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ngày mai là tuần thứ 2 của mùa winter, mới đi học có 1 tuần mà bài vở ta nói muốn ngập đầu luôn. Sáng mai đi học sớm mà giờ này chưa thấy xe đi ủi tuyết nữa không biết lái xe bằng cách nào nữa, cũng may là mấy đứa bạn về sớm chứ để tới giờ này thì tuyết nó ngập cái bánh xe luôn rồi. Mấy cái nhà trong khu mình đã giăng đèn xung quanh nhà, lên cây thông trước cửa nhà rồi. Trước Xmass chắc phải làm 1 vòng xung quanh khu nhà mình để chụp hình quá.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thôi làm bài, mai phải thức sớm nữa. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-718285304539493376?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/718285304539493376/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=718285304539493376&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/718285304539493376'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/718285304539493376'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/nham-ngay-tuyet-roi.html' title='Nhảm ngày tuyết rơi!'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxykQM-jnBI/AAAAAAAAADo/X1xsMvtfL6I/s72-c/snow+day+(12-6-09)+007.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-6760856149610805832</id><published>2009-12-04T11:47:00.002-06:00</published><updated>2009-12-04T12:37:25.790-06:00</updated><title type='text'>Thịt nai nhúng bơ.</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ở Mỹ không có bán thịt nai ngoài chợ đâu, muốn ăn thịt nai thì đi săn (phải tốn tiền mua súng săn, license, lều....) mới có thịt nai. Còn 1 cách khác là cứ chạy dọc xa lộ thế nào cũng có nai bị người ta đụng chết ngoài đường bị lôi vô để trên lề.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nói thêm là nai ở NE rất mập và ngon (chắc ăn toàn bắp với đậu hay sao đó vì xứ này là xứ bắp với xứ bò mà). Tối tối lái xe ngoài free way thế nào cũng sẽ gặp vài bạn nai ngơ ngác chạy ào qua đường, hên thì cách bạn ấy về đích, còn xui thì các bạn ấy sẽ lên lề nằm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mùa thu rồi bạn mình đi săn trước khi đi xa nên mình có mấy con nai trong tủ đông luôn. Mùa đông không đi đâu được hết nên có lẽ cuối tuần này sẽ ở nhà làm nai nhúng bơ mời các bạn đến nhà chơi. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nai nhúng bơ thì ngon hết biết, ngon hơn thịt bò Omaha luôn đó. Thịt nai xắt mỏng(giống thịt bò để nhúng giấm) ướp với mè, xả, nước tương, củ hành lá giã nhuyễn, đường, muối, hạt soup gà. Để trong ngăn mát của tủ lạnh chừng 1 tiếng thì có thề ăn được. Trong lúc chờ thịt nai thấm thì lặt rau, làm nước mắm học từ nhà anh Phú (từ ngày chơi với mình tụi Mỹ nó mê ăn nước mắm), luộc bún(ở Mỹ không có bún tươi như Việt nam), dọn bàn. Để chảo nóng thì cho bơ vào, chờ bơ tan thì nhúng thị nai vào trở cho nhanh để thịt nai không bị khét. Thường thì mình cuốn với bánh tráng, mấy đứa Mỹ không biết cuốn bánh tráng thì nó dồn hết thịt, rau, bún, nước mắm vô chén rồi trôn lên ăn. Thịt nai ăn có vị rất khác thịt bò. Vì tổ chức ăn uống ở nhà nên mình thường uống rượu chứ không uống beer (sợ bụng bự). Cái này vừa nhúng vừa ăn nên rất ngon vì nóng hổi, thơm lừng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mà hồi nào tới giờ tới nhà mình ăn uống toàn Mỹ trắng, không phải mình kỳ thị nhưng các bạn Phi chơi với mình thì mình không có mời vì: Phi cũng có người tốt, cũng có người không tốt( theo cảm nhận của mình thôi), nhưng cái mùi của mấy bạn Phi thì nó giống nhau dã man mà cái lổ mũi của mình thì nó bị dị ứng rất nặng với thời tiết, mùi và phấn hoa. Cứ nghe cái mùi nồng nàn đó là mình nhảy mũi cho đến khi nào uống thuốc mới hết. Nhà thì nhỏ, chỉ nghĩ đến cảnh cái mùi nó phảng phất hoài chắc dọn nhà đi luôn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhân nói chuyện các bạn Phi mình kể lể luôn chuyện các bạn Phi trong trường của mình. Số lượng Phi trong trường mình thì không nhiều như Mỹ nhưng nhiều hơn CHâu Á mấy chục lần. Hồi đầu tuần lại gặp 1 bạn Phi thiệt ta nói tự nhiên 1 cách hết biết theo kiểu "trời ta ta đứng, đất ta ta ngồi, line ta ta cứ dừng xe). Cái đường vô Parking chỉ có 1 line thôi, cả đoàn xe đang nối đuôi nhau vô parking bỗng nhiên kẹt cứng. không biết làm sao xoay xở, phải tách qua cái line ngược chiều để đi nên mới thấy được cái cảnh tự nhiên của bạn Phi đó, từ xa đã thấy cái xe Lincoln cũ--&gt; không phải Asian(đọc được bên nhà anh Phú). Khi tới gần mới thấy bạn í đang talk phone. Không hiểu tại sao người ta lại có thể tự nhiên ở chốn công cộng đến như vậy được nữa, sáng sớm ai cũng quýnh đít chạy vô lớp mà. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đó là chuyện gần đây nha, còn chuyện xa hơn nữa nà. Cả đám đang get line ở student service, có 1 bạn Phi (hay Mỹ đen gì đó) đang complain về việc máy bán cafe trong trường bán mắc quá, đến 1.25USD/ly. Hết ý kiến rồi. Tại sao bạn đó lại không nghĩ đến việc bạn đó đang phí phạm thời gian của người khác bằng 1 cái complain nhảm nhí ta nói không thể tả được như vậy nữa. Mặc dù bạn ấy rất sexy, ăn mặc rất đẹp nhưng không thể nhìn thấy bất cứ cái đẹp nào trong đó hết vì:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;1. Bạn ấy không hiểu hay cố tình hông hiểu là người ta để cái máy bán cafe có bảng giá đang hoàng, nếu thấy mắc thì đừng uống.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;2. Không ai dư tiền mà đem cái máy vô trường để chình ình rồi bán theo cái giá bạn ấy yêu cầu: 25cents được, Nếu bán với giá đó thì tiền đâu đóng thuế, tiền đâu mà trả cho trường rồi còn thu hồi vốn nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;3. Nếu ai cũng thấy mắc và không uống thì người ta sẽ biết tự xử: dẹp cái máy luôn hay hạ giá bán theo quy luật cung cầu thôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Giận hết biết luôn nha.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nhưng, mấy bạn Phi của mình thì không làm mấy chuyện nhảm nhí đó, chỉ là mấy bạn có cái mùi không thể chịu nổi thôi(xin lỗi các bạn ấy).&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mùa đông thì không thể nướng BBQ được nên tạm chấp nhận món này đi, tuần sau suy nghĩ tiếp món khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-6760856149610805832?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/6760856149610805832/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=6760856149610805832&amp;isPopup=true' title='11 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6760856149610805832'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/6760856149610805832'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/thit-nai-nhung-bo.html' title='Thịt nai nhúng bơ.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>11</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-4980087374931756618</id><published>2009-12-02T16:09:00.005-06:00</published><updated>2009-12-02T17:23:07.897-06:00</updated><title type='text'>Gà lạnh.</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Sáng nay ra xe thì thấy tuyết đóng 1 lớp mỏng trên cái xe của mình, vậy là mùa đông đến rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời lạnh và nhiệt độ xuống quá nhanh, bây giờ đã âm độ C rồi, ít ngày nữa thì lạnh teo luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn chia ít tuyết đến trung đông, nơi mà có người đang phải đi hành quân trong cái nắng gắt và bụi bặm. Nơi mà mình vẫn mong sẽ không còn cảnh dân thường phải mang súng và nơi mà những người lính Mỹ đang chiến đấu cho cái gì cũng không biết luôn. Muốn chia sự bình yên ở đây đến Trung Đông để những người lính Mỹ không phải xa gia đình mùa Giáng sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ đến mùa đông thì mình lại có nhiều chuyện dồn dập. Đầu tiên là cái trường có thay đổi chỉ tiêu tuyền sinh cho năm 2011. Vô duyên hết chổ nói, tự nhiên phải ở đây thêm 1 năm nữa chỉ để chờ cái trường. Kế đến là chuyện những người bạn không thể về nhà mùa Giáng Sinh, mình phải giúp mua quà Giáng Sinh cho người thân của bạn(đương nhiên phải trả tiền lại cho mình chứ, không là quýnh má nhìn không ra àh). Đã bận rồi lại càng bận hơn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và, bận và buồn quá nên thèm "Gà lạnh". Được ăn gà lạnh lần đầu tiên là ở nhà Richard, bạn ấy nói là món này học được khi bạn ấy ở Peuto Rico, nên mình nghĩ món này chắc của Mexican vì sử dụng ớt Mễ để làm nước mắm gừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gà lạnh phải luộc vừa chín tới, nghĩa là thịt thì chín mà khi chặt gà ra thì xương còn chút xíu máu. Luộc gà xong thì mang nguyên con gà để ngoài sân khoảng 30 phút. Lúc đó đã lạnh đến xương luôn rồi. Thường thì mùa tuyết là thích hợp để làm món này nhất vì phải làm lạnh gà liền khi mới vừa vớt ra khỏi nồi, còn bốc khói phải làm cho lạnh liền để thịt gà săn chắc. Tủ lạnh của mình thì không thể lạnh bằng trời mùa đông bên đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn kèm với gà lạnh là hành lá, bào nhỏ+ngâm nước đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ đến nước chấm nha. Nước chấm này đặc biệt hơn nhà anh Phú chỉ. Mua ớt Mễ về bằm nhuyễn với gừng, tùy người thích ăn cay hay không thì gia giảm lượng ớt. Bỏ hết hỗn hợp vô tô, chan nước luộc gà vào hỗn hợp, bỏ xíu muối+nước mắm+chanh+đường, nêm hơi mặn 1 chút để chấm với gà. Nước chấm phải đặc với gừng và ớt chứ không có lỏng bỏng nước như nước mắm ăn gỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chấm 1 miếng gà lạnh vào nước mắm gừng kèm với hành lá. Vớt gừng và ớt chung với miếng gà luôn thì nó ngon hết biết, nói là gà lạnh nha nhưng ăn rất ấm bụng và ngon ơi là ngon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái này không có hình vì gà ăn hết rồi, bây giờ chỉ ngồi nhớ lại thôi. Nhiệt độ mùa đông bên đây có khi xuống âm độ F luôn, nghĩa là độ C là âm mút chỉ luôn đó nên làm món gà lạnh rất dễ và nhanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa đông ở NE chẳng có gì vui hết, bên Colorado thì có trượt tuyết. Mùa đông chỉ biết đi đâu cũng tranh thủ về nhà chứ la cà ngoài đường là chết sớm luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mong cho mùa đông mau qua để lính Mỹ được về thăm nhà và người thân.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-4980087374931756618?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/4980087374931756618/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=4980087374931756618&amp;isPopup=true' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4980087374931756618'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/4980087374931756618'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/12/ga-lanh.html' title='Gà lạnh.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-3920003081871567183</id><published>2009-11-29T23:10:00.009-06:00</published><updated>2009-11-30T12:55:12.596-06:00</updated><title type='text'>Gỏi bao tử bóp xoài xanh.</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: verdana;"&gt;Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, ngày mai phải quay lại trường rồi, lại phải quay cuồng thêm mấy tháng nữa. Nhân dịp chẳng có cái giống gì để làm, nhân dịp bịnh nằm chèm bẹp ở nhà và nhân dịp Barca gặp lại Real nên: tổ chức ăn nhậu và nấu nướng ở nhà, tận hưởng ngày CN tuyệt vời. Ngoài trời thì tuyết rơi nhè nhẹ, trong nhà thì nấu nướng và trông chờ được xem Kaka, Ronaldo, ta nói nó sướng gì đâu luôn đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ phải nói cái vụ bịnh trước để năm sau còn nhắc nhở bản thân. Ngày thứ năm-Thanksgiving- ăn uống từng bừng ở nhà Patrick xong thì tối 12h đêm chuẩn bị đi Black Friday lam crazy shopper với mấy đứa bạn. Nhiệt độ 32 độ F (0 độ C), cả đám lái xe đi Wal Mark trước vì nó mở cửa lú 4h sáng, đến nơi thì k còn parking mà cái line thì nó dài hết biết luôn, sau 1 hồi hội ý, quyết định không shop ở wal-mart mà qua Best Buy, tình hình cũng không có gì khả quan hơn, lái xe vòng vòng 1 hồi thì thấy ở đâu cái line cũng dài ngang nhau thôi thì ghé đại vô cái bestbuy lớn nhất. 3 giờ là nó phát ticket rồi, cái ticket cuối cùng cùng nằm đâu có trên khúc đầu của cái line còn mình ở khúc chót của cái đuôi, vần không nản chí, cả đám vẫn chờ đến 5h sáng. Ta nói nó lạnh không tả được, cái lạnh của đứng ở ngoài trời gió và lạnh. Đến khi bestbuy mở cửa thì cả dòng người lần lượt đi vào, cứ đi theo mũi tên hướng dẫn rồi get line trả tiền thôi, chẳng mua gì nhưng nhìn dòng người đông như hội mà không ồn ào tự nhiên thấy chán, cứ nghĩ sẽ um sùm như hội chùa Bà Bình Dương chứ. Mấy đứa bạn mua được cái laptop 30% off cho mấy người k có ticket, vậy cũng có thu hoạch tốt rồi. Có đứa thì mua TV, ta nói TV là mặt hàng sale off nhiều nhất. Sau phần Bestbuy thì 6 giờ sáng, cá đám kéo qua Nebraska furniture mart, chổ electronic building. Cái line ta nói nó dài gấp đôi bestbuy luôn và line của Wal-mart không có nghĩa lý gì hết. Người đứng đầu line ra xếp hàng từ lúc 7h tối, mình thán phục quá chừng, nếu mình là chủ NFM chắc cho không mấy người này luôn quá. Chờ 12 tiếng, cả gia đình vô lấy đúng 4 cái TV rẻ chỉ bắng 1/3 giá rồi đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQFjAq3wlI/AAAAAAAAAC4/tXsFjEC8JPM/s1600/Thanksgiving+117.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 181px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQFjAq3wlI/AAAAAAAAAC4/tXsFjEC8JPM/s320/Thanksgiving+117.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5409955151412183634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Cái dòng người ở NFM&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Lang thang ở ngoài gần 8 tiếng đồng hồ, về đến nhà lúc 8h30 sáng, mũi dãi chảy lòng thòng thấy phát ghớm. Vùi mình vô giường là ngủ quên thời gian, đến chiều giật mình thì nói không ra tiếng nữa, tay chân thì nhấc không lên, người thì run, đầu thì nhức cho đến hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng, ăn chơi thì tự nhiên tỉnh người lại liền hà.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQJnUSUefI/AAAAAAAAADA/djswncVRgKM/s1600/Thanksgiving+119.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 181px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQJnUSUefI/AAAAAAAAADA/djswncVRgKM/s320/Thanksgiving+119.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5409959623443905010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Xoài xanh bằm nhuyễn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQM8COPViI/AAAAAAAAADI/7Pzy47NHWtU/s1600/Thanksgiving+120.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 181px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQM8COPViI/AAAAAAAAADI/7Pzy47NHWtU/s320/Thanksgiving+120.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5409963277907088930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Bao tử sau khi làm sạch và luộc với sữa tươi (cái này ở Ne không có đâu, phải gửi người ta mua từ Atlanta mang lên)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQOMkzko1I/AAAAAAAAADQ/GCBTS2xqZro/s1600/Thanksgiving+126.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 181px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQOMkzko1I/AAAAAAAAADQ/GCBTS2xqZro/s320/Thanksgiving+126.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5409964661580014418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Thành phẩm( chưa trưng bày gì hết)&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mới hốt ra dĩa, chưa kịp trưng bày thì mọi người đã gấp tời tấp luôn, chưa kịp chụp chén nước mắm học được bên nhà anh Phú+còm của chị Ba Đậu, ta nói nó ngon hết chổ nói luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buồn cái là đồ ăn ngon nhưng Real của mình lại thua. Nhìn Ronaldo với Kaka mà buồn quá. Nhưng mà thôi, buồn gì thì buồn chứ cũng phải tận hưởng cái ngày nghỉ cuối cùng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-3920003081871567183?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/3920003081871567183/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=3920003081871567183&amp;isPopup=true' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3920003081871567183'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/3920003081871567183'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/11/goi-bao-tu-bop-xoai-xanh.html' title='Gỏi bao tử bóp xoài xanh.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_1E19UfVUgGg/SxQFjAq3wlI/AAAAAAAAAC4/tXsFjEC8JPM/s72-c/Thanksgiving+117.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-2952443195255225633</id><published>2009-11-22T23:44:00.003-06:00</published><updated>2009-11-23T16:07:28.260-06:00</updated><title type='text'>Thèm cháo thịt</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm nay bệnh, bệnh nặng đến nổi không dậy nổi luôn. Bụng đói, tay chân run rẩy nhưng cứ thèm cháo thịt bằm nên phải cố gượng dậy mà tự nấu ăn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vừa nấu ăn mà vừa khóc, khóc vì nhớ mẹ quá.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Nếu mình không ở đây 1 mình thì mình sẽ không bao giờ biết quý những giây phút được ba mẹ chăm chút từng li từng tí. 1 tô cháo mẹ nấu cho lúc bệnh, mẹ phải ngồi kế bên canh chừng cho ăn hết tô cháo rồi mẹ mới yên tâm, lúc đó mẹ cứ hay rầy rà bệnh mà không chịu ăn làm sao hết bệnh và: tao không có ăn dùm mày được, nếu tao ăn mà mày no thì tao đã ăn lâu rồi chứ k có bắt mày phải ăn chi cho cực khổ. Nhớ đến đâu nước mắt chảy dài đến đó. Mình sẽ không bao giờ có được tô cháo nào ngon như tô cháo mẹ nấu lúc mình còn ở nhà.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ngồi ăn tô cháo mình nấu mà sao nó đắng quá, chắc tại sốt nên miệng bị đắng. Hay tại mình khóc nhiều quá.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mà sao lúc này mình cứ hay bệnh hoài. Thời tiết lúc nóng lúc lạnh, không biết bao giờ mới ổn định lại được nữa. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Gọi ĐT cho bạn báo mình bệnh, bạn lo lắng nhưng cũng đâu làm gì được, bạn đang ở xa lắm mà. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Chỉ cần có mẹ với mình thôi thì không cần uống thuốc chắc cũng hết bệnh, chỉ cần được nghe mẹ rầy rà vì cái tội bệnh mà không chịu ăn, bệnh mà không chịu mặc thêm áo lạnh....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Gọi về nhà cho mẹ để tìm chút hơi ấm, mình không dám nói cho mẹ biết mình đang bệnh nhưng không biết sao mẹ vẫn biết. Mình hỏi mẹ sao mẹ hay quá vậy, mẹ nói: tao nuôi mày 28 năm mới cho mày đi xa làm sao tao không biết được, nghe cái giọng của mày là tao biết mày bệnh. Bị mẹ rầy rà 1 hồi tự nhiên khóc, khóc vì thèm được có mẹ chứ không phải khóc vì giận mẹ như lúc ở nhà. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cúp ĐT của mẹ xong thì nhận được tin nhắn của anh Hai. Anh Hai lo mình không biết tự chăm sóc bản thân, dặn dò đủ thứ. Mình 30 tuổi rồi mà sao không ai nghĩ mình lớn rồi, cứ phải để ý xem nó đang làm cái giống gì ở bên kia đại dương. Chị Hai cũng dặn dò đủ thứ mà có ai biết thời tiết bên đây có đỏng đảnh thế nào đâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Mai hết bệnh sẽ đi lấy hồ sơ trường học cho Hậu, Hậu sẽ sang đây học lại lớp 11 để chuẩn bị cho ĐH. Uhm, thấy mừng vì sắp có người ở chung với mình, mừng vì mình sẽ không còn cô đơn nữa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-2952443195255225633?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/2952443195255225633/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=2952443195255225633&amp;isPopup=true' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2952443195255225633'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/2952443195255225633'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/11/them-chao-thit.html' title='Thèm cháo thịt'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8751384229307610370</id><published>2009-11-22T21:51:00.004-06:00</published><updated>2009-11-22T22:58:57.299-06:00</updated><title type='text'>Lấy chồng=trưởng thành?</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Cứ nói chuyện với Mẹ thì cuối câu chuyện lúc nào cũng: tao rầu quá, không biết bao giờ mày mới lấy chồng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện lấy chồng không lẽ nó quan trọng đến độ ám ảnh mẹ suốt mấy năm nay. Lúc cho con gái đi Mỹ học mà nhìn thấy mẹ buồn quá, cứ tưởng mẹ buồn vì xa con gái, nhưng mà không chỉ vậy, mẹ còn lo mai mốt hông biết có ai chịu lấy nó hay không nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện lấy chồng là chuyện cả đời mà, mình chưa gặp được người mà có thể làm cho mình muốn lấy làm chồng thì làm sao mà lấy chồng cho được chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi ở nhà cứ mỗi khi anh Hai la mình, chị Hai nhắc nhở: mấy đứa lớn rồi, anh đừng la tụi nó nhiều vậy. Anh Hai hỏi chị Hai: tụi nó lớn hồi nào, có chồng chưa là lớn. Bó tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói với Mẹ: con chơi chưa có đã, mà lấy chồng rồi sinh con nữa thời gian đâu mà con đi học. Mẹ nghe xong chỉ biết kêu trời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ mình đang tận hưởng 1 cuộc sống rất tự do, thoải mái và hạnh phúc. Độc thân cũng tốt mà, đâu có gì tệ đâu nhỉ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu thực sự như anh Hai nói thì đến bây giờ mình vẫn chưa trưởng thành sao trời. Bây giờ đã biết tự lo cho mình, đã biết dành dụm "tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn", không lẽ vậy vẫn chưa đủ lớn?&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8751384229307610370?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8751384229307610370/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8751384229307610370&amp;isPopup=true' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8751384229307610370'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8751384229307610370'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/11/lay-chongtruong-thanh.html' title='Lấy chồng=trưởng thành?'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-7899211210802543563</id><published>2009-11-19T13:22:00.003-06:00</published><updated>2009-11-19T17:05:46.911-06:00</updated><title type='text'>Viết cho Mẹ Ba nhân ngày 20/11</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bây giờ là 1:20am ngày 10/11 ở Việt Nam. Mọi năm sau ngày này thì về nhà Mẹ Ba mà ăn bánh kẹo nha.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ làm cô giáo từ trước năm 1975 lận. Mẹ là em ruột của Ba mình. Ba đi làm xa, mẹ mình ở nhà nuôi con và đi làm kế toán cho đồn điền cao su nữa nên mấy anh chị em đứa nào cũng có thời gian sống với Nội và Mẹ Ba khi mẹ mình sinh thêm em. Chỉ có Út Huệ là không ở với Nội và Mẹ ba thôi(nó là Út rồi thì làm gì còn em nữa).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ Ba trông coi đám cháu kêu bằng cô mà như con Mẹ vậy. Ngoài giờ dạy ở trường ra Mẹ dành toàn bộ thời gian cho đám con ngang hông này. Đứa nào cũng gọi cô Ba bằng Mẹ Ba. Mẹ không lập gia đình, ở vậy nuôi ông bà Nội và cái đám anh chị của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mới 4 tuổi Mẹ đã dạy mình làm toán, ráp vần. Bởi vì Mẹ Ba không thể nào kể chuyện cổ tích cho mình nghe mỗi đêm nổi nữa nên phải dạy chữ để mình tự xử luôn. Mới 5 tuổi mà cuốn truyện cổ tích Việt Nam mình đọc không sót chữ nào hết, đọc đi đọc lại đến cuốn truyện muốn rách luôn. Lúc này Mẹ không cần kể chuyện cho mình nghe nữa mà mỗi tối mình kể chuyện cho Nội và Mẹ Ba nghe. Cuối tuần ba mẹ mình về thăm con lúc nào cũng được nghe mình kể chuyện cổ tích, cái này gọi là khủng bố bằng truyện cồ tích àh nha. Năm 6 tuổi thì đứa nào cũng được đón về nhà ba mẹ ở Thị xã để đi học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xa Nội, xa Mẹ đứa nào cũng khóc cả tuần hết. Cứ đến hè thì lại được về với Mẹ suốt mùa hè. Anh chị em mình không phải đi học thêm hè vì về Nội vừa được nghỉ hè vừa có Mẹ dạy thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ làm hiệu trưởng trường Mẫu giáo ở xã, mấy cô trong trường thương Mẹ như cô giáo vậy. Ngày 20/11 là mấy cô chúc mừng Mẹ. Mẹ nghỉ hưu gần 20 năm rồi nhưng năm nào mấy cô cũng tới nhà thăm Mẹ hết. Trước ngày 20/11 Mẹ làm rất nhiều kẹo bánh để chờ mấy cô đến thăm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà không phải chỉ tụi con ghiền Mẹ không đâu nha, đám cháu Nội, Ngoại của Mẹ cũng ghiền Mẹ giống như Ba Mẹ nó hồi xưa vậy đó. Mẹ dịu dàng quá mà, từ nhỏ con chưa từng thấy Mẹ lớn tiếng la rầy ai hết, Mẹ lúc nào củng dịu dàng, nhỏ nhẹ, vậy mà Mẹ dạy được mấy anh em tụi con chứ. Mẹ làm hiệu trưởng trường mẫu giáo nên Mẹ biết làm rất nhiều đồ chơi cho tụi con chơi. Từ trong nhà cho đến ngoài vườn, hình như chổ nào cũng có đồ chơi cho tụi con hết, hỏi vậy đứa nào lại không nghiền Mẹ cho được. Mẹ nấu ăn không ngon, nhưng ở nhà Nội thì lúc nào cũng được ăn ngon vì Nội nấu ăn rất ngon. Nên, đối với tụi con, nhà Nội là 1 thiên đường, cái gì cũng có và lại được sung sướng nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà ngộ cái là dâu rể của Mẹ cũng yêu thương Mẹ quá chừng. Mẹ thường bênh con dâu với con rể mà. Mẹ hay la anh Hai với anh Ba mình vì hút thuốc lá quá nhiều. Lúc Mẹ la thì 2 anh có bớt hút được vài ngày, mấy ngày sau lại quên mất tiêu, hihii....Anh rể mình về chơi là Mẹ cứ lo anh bị nóng, không ngủ được, lo anh ăn rau cải ở chợ ở SG không fresh bằng Mẹ trồng rồi lại bệnh nữa nên Mẹ thường gửi rau cải cho anh rể ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tụi con lớn lên, quay cuồng với cuộc sống, nhưng vẫn thèm được về Nội để ngủ trên bộ ván gần phòng Mẹ, được ăn cơm Nội nấu và được nghe Mẹ kể chuyện mấy đứa con nít ở xóm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay không phải là ngày để con cám ơn Mẹ đã nuôi anh em tui con mà con cám ơn Mẹ vì Mẹ là cô giáo đầu tiên của anh em tụi con.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-7899211210802543563?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/7899211210802543563/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=7899211210802543563&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7899211210802543563'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/7899211210802543563'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/11/viet-cho-me-ba-nhan-ngay-2011.html' title='Viết cho Mẹ Ba nhân ngày 20/11'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-380596491677123907</id><published>2009-11-19T11:07:00.004-06:00</published><updated>2009-11-19T17:08:57.613-06:00</updated><title type='text'>Ngân</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hồi bắt đầu vô cấp II thì gặp Ngân. Ngân lúc đó rất nổi tiếng ở trường mình vì: xinh đẹp(giải nhất nữ sinh thanh lịch mấy năm liền), học giỏi (trường chuyên, lớp chọn), còn nhà giàu(ba của Ngân là Phó Giám Đốc công an tỉnh Bình Dương).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mình chơi với Ngân không phải vì mấy thứ trên mà vì Ngân: hiền và ngoan. Hiền đến nỗi mấy anh đeo quá không dám đi ra khỏi nhà luôn vì lúc nào cũng có anh nào đó đứng trước cửa nhà chờ Ngân ra khỏi nhà là chạy theo n1i chuyện. Ngoan vì Ngân chưa bao chê bai hay nói năng lớn tiếng với thầy cô hết. Chưa bao giờ Ngân hỏi bài, quay bài trong giờ thi hay kiểm tra hết(mà lớp mình cũng đâu có đứa nào quay bài đâu-nên ngoan hết lớp luôn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lớp mình có đến 2 Ngân. Nguyễn Thị Kim Ngân là bạn thân của mình. Còn 1 Ngân nữa la Võ Hoàng Ngân(con trai) cũng ngoan và hiền luôn, Ba Ngân-con trai- là Giám Đốc công an tỉnh Bình Dương. Để phân biệt 2 đứa Ngân này thì cả lớp quyết định gọi Ngân-con trai- là anh Năm( Ba của Ngân là bác Năm Lâm), hihih....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thật may mắn được học chung với cái lớp của mình đến hết lớp 12.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngân tốt nghiệp ĐH xong thì đám cưới với Tuyến(bạn chung lớp luôn), nên cả lớp kéo nhau đi ăn đám cưới mà phải chia phe vì đều là người quen của 2 bên đàng trai và đàng gái mà. Đám cưới không biết có lớn không nhưng đó là cái đám cưới vui nhất mà mình được dự và cũng là cái đám cưới cực nhất mà cả lớp cùng dự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái của Ngân-Ban Mai- mới sinh được 3 tháng thì mắc bệnh nan y. Bệnh này rất hiếm ở VN. Mình đi Mỹ học được 2 năm thì mới biết được chuyện này. Cầm hồ sơ của bé chạy đến mấy trường Y, bênh viện lớn ở NE nhờ giúp đỡ nhưng ai cũng nói là không trị được. Cuối cùng cũng có 1 tia hy vọng ở bên Cali, mình gửi hồ sơ qua đó theo địa chỉ Ngân cho. Sau bao nhiêu ngày chờ đợi thì người ta cũng đã trả lời, người ta nhận điều trị cho Ban Mai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận tin mà mừng đến phát khóc. Mừng cho Ngân và cho Ban Mai. Chỉ là thông tin bệnh biện nhận điều trị thôi mà sao niềm vui này lớn quá. Cầu mong cho giấy tờ suôn sẻ để Ban Mai sang Mỹ điều trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầu xin cho Ngân được sống lại cuộc sống êm đềm như bản tính hiền lành của Ngân. Con gái 3 tuổi là 3 năm Ngân sống trong dằn vặt, đau khổ. Có lúc buồn quá Ngân dắt con đi xa, mình đã khóc thật nhiều khi gọi được cho Ngân. Thương cho bạn phải chịu đựng cảnh sống không hạnh phúc và đau khổ này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ban Mai mới 3 tuổi thôi, xinh đẹp và dịu dàng y như mẹ. Cầu xin cho con hết bệnh để không phải đến bệnh viện truyền hồng cầu lắng mỗi tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù vẫn chưa biết kết quả điều trị thế nào nhưng mình vẫn vui vì ít ra cũng có chút ánh sáng trong cái đường hầm mà Ngân và con đi trong suốt 3 năm qua.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-380596491677123907?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/380596491677123907/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=380596491677123907&amp;isPopup=true' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/380596491677123907'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/380596491677123907'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/11/ngan.html' title='Ngân'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5449945095408259372.post-8550545595157452520</id><published>2009-11-18T17:50:00.005-06:00</published><updated>2009-11-19T17:09:31.884-06:00</updated><title type='text'>Nebraska.</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Lang thang ở ngoài Mall với ly starbuck, tận hưởng cái ngày mà không có gì để làm của mình. Trời mùa thu gì mà lạnh dã man, bầu trời thì xám xịt, cây thì k còn cái lá nào hết nên cũng xám xịt luôn. Mùa thu ở đâu chắc cũng vậy thôi, cái gì cũng xám xịt hết nhưng ở Nebraska thì được khuyến mãi thêm ....GIÓ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái vụ gió ở NE thì khỏi phải than phiền nữa vì than phiền nó cũng vậy thôi hà. Ta nói gió cái kiểu gì mà muốn cuốn mình đi luôn chứ hông phải bình thường đâu nha. Ngồi trên máy bay chờ đáp xuống Omaha mùa tuyết nhìn thấy thảm dễ sợ, bao la 1 màu trắng, không núi đồi gì sất hỏi vậy sao có cái gì để cản gió. Mùa thu thì gió thổi lá cây bay tứ tung quanh tàng hết. Ngủ 1 đêm sáng dậy thấy cái xe đầy lá cây mặc dù mình không có đậu xe dưới cái cây nào hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là mùa thu nha, còn mùa đông thì mới thấy cái dã man của gió. Hồi năm rồi có ngày nhiệt độ xuống âm độ F luôn, mà gió ta nói muốn thổi bay cái xe mình luôn chú nói gì đến mình. Trời thì lạnh, người thì nặng nề (tròng vô người 1 đống đồ mùa đông mà), mới vừa mở cửa xe bước xuống, chân tay tê cóng hết trơn còn gặp gió nữa chứ, vòng ra cửa sau để lôi cái cặp ra, mới hí hí cửa xe thôi, chưa kịp né thì gió thổi bật cái cửa xe vô mặt, cái lổ mũi hứng 1 pha trời giáng, sưng chù vù. Vừa lạnh, vừa đau, vừa đi không nổi vì cái cặp nặng quá vậy mà còn bị gió nó luồn vô người, ta nói cái lạnh đó không tả được. Sau ngày hôm đó chỉ muốn chuyển đi tiểu bang khác sống cho rồi. Nhưng mà vầy..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nebraska chỉ có gió là làm phiền mình thôi, còn lại thì tuyệt với nên....quyết định ở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chuyện thời tiết. Nebraska còn có nhiều thứ rất đặc biệt nha. Cái tiểu bang này ngộ cái là lần đầu ai nghe nói đến cũng tưởng nó la Alaska. Nebraska không phải là tiểu bang lớn nhưng ít người biết nó ở đâu là đúng rồi nhưng.....ở đây có 1 người nổi tiếng khắp thế giới sống ở đường 42nd và làm việc trên đường Farnam. Người này 89 tuổi rồi mà vẫn còn làm việc, thỉnh thoàng người ta bắt gặp người này ở MC Donald nữa chứ: tỉ phú Warren Buffet-người giàu thứ 2 thế giới. Và NE có: Air force base rất lớn, năm nào cũng có air show cho bà kon coi chơi, nhiều người không chịu được tiếng ồn thì ghết air show nhưng đa phần là thích vì: thấy được máy bay chiến đấu đủ kiểu của Mỹ, thấy được những màn trình diễn nhào lộn, dàn đội hình và nhà khói máu, nhìn rất li kì, hấp dẫn..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình yêu NE không phải vì những thứ đặc biệt nào hết, mình yêu nó vì nó cho mình cảm giác rất bình yên, không bon chen, không vội vã cũng như không kẹt xe thường xuyên. Cả tiểu bang rông lớn mà chỉ có 1,3tr dân thôi trong khi Atlanta-thủ phủ của Georgia- có hơn 5 tr dân. Và yêu NE vì.... yêu con người ở đây, hihihi....&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5449945095408259372-8550545595157452520?l=meothythy.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://meothythy.blogspot.com/feeds/8550545595157452520/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=5449945095408259372&amp;postID=8550545595157452520&amp;isPopup=true' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8550545595157452520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5449945095408259372/posts/default/8550545595157452520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://meothythy.blogspot.com/2009/11/nebraska.html' title='Nebraska.'/><author><name>PhungPat</name><uri>http://www.blogger.com/profile/10462517663779670855</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://4.bp.blogspot.com/-7it52Ka9Quc/TnwHmJRhQxI/AAAAAAAAAMs/EDKylUeKoSs/s220/white%2Bcoat%2B1.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry></feed>
